Chào bác, trông cái mặt bác quen quen ( Đăng nhập | Đăng ký tạm trú )

3 Trang < 1 2 3 

· [ ] ·

 Lý Thuyết Tổ Chức Nhà Nước, copy từ FB

Phó Thường Nhân
post Jan 19 2021, 11:38 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #21

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.813
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 40.257$
Số tuần chưa đóng thuế : 10

Bình chọn :



Bây giờ tôi sẽ nói tới hai trường hợp khác, có tác động của xã hội dân sự theo kiểu « giành chính quyền cách mạng », rồi sẽ nói tới kiểu các mạng mầu như phương Tây đang sử dụng sau.
Hai trường hợp tôi muốn nói này là Nam Phi và Zim ba bu ê (Zimbabwe). Vào cuối thập niên 80, đây là hai nước cuối cùng có thể gọi là thoát khỏi chế độ thuộc địa về chính trị ở châu Phi. Chế độ thuộc địa ở đây là dạng đặc biệt, vì từ những năm 60, chính quyền nằm trong tay thiểu số dân thuộc địa da trắng. Và ở hai nước này đã hình thành lên chế độ phân biệt chủng tộc, không khác gì ở các bang Nam Mỹ trước nội chiến Mỹ. Người da đen ở đây không có status là nô lệ, nhưng chính sách phân biệt không có khác.
Cả hai nước này người da đen đa số đều giành được chính quyền qua con đường thỏa hiệp, đàm phán. Và vì thế vào thời kỳ này, đặc biệt thông qua báo chí phương Tây, thì những nhân vật như Nelson Mandela được coi như người hùng, hình mẫu.
Nhưng đến nay, sau một thời gian dài (30 năm), người ta đã nhận thấy rằng chính quyền ở đây, đặc biệt là ở Nam Phi không hơn gì chính quyền phân biệt chủng tộc ngày trước. Chỉ có điều khác là một bộ phận thiểu số người da đen, đã được mua, còn cấu trúc kinh tế xã hội không thay đổi.
Ví dụ, trung tâm của tủ đô Johanesbourg, trước đây là của thiểu số da trắng, nơi đây cũng là nơi tập trung thị trường chứng khoán, các hãng lớn nhất, như biểu tượng của chế độ phân biệt chủng tộc. Bây giờ trung tâm thủ đô này được nhượng lại cho người da đen, còn người da trắng dạt ra ngoài ngoại vi. Thâm chí thị trường chứng khoán cũng dạt ra ngoài. Và để bảo đảm an toàn cho người da trắng, vấn nắm cái đế kinh tế ở đây, thì các hãng dịch vụ bảo vệ mọc lên như nấm, phần nhiều thuê người da đen nước ngoài, chứ không dùng người Nam Phi
Tương tự như vậy, giới chủ da trắng tập trung thuê người da đen nước ngoài, chứ không dùng người trong nước. Từ đó dẫn tới việc người Nam Phi gốc xung đột với người nhập cư da đen nước ngoài, bảo đảm được tính chất « chia để trị » muôn thủa của một chế độ thực dân.
Ở đây, như vậy là một bộ phận của kiến trúc thượng tầng chính trị, chủ yếu liên quan tới việc « bầu bán đa đảng » vớ vẩn được nhượng lại cho các lực lượng chính trị da đen (ANC :African National Congress), còn kinh tế, nhà nước thâm sâu vẫn nằm trong tay thiểu số da trắng với những người đứng đàu da đen làm bù nhìn rơm.
Nguyên nhân ở đây không chỉ có vấn đề hạ tầng kinh tế nằm trong tay người da trắng, mà còn có vấn đề về trí thức.Tầng lớp người da đen, do quá khứ bị phân biệt không có kiến thức, để có thể len chân vào những vị trí quản lý, đặc biệt trong tầng lớp trung lưu. Chính vì thế vì hình thức chính trị là da đen nắm quyền, là « quyền dân », nhưng thực tế quyền lực là thiểu số.
Thậm chí ngay cả Nelson Madela cũng là anh hùng Fake, một biểu tượng được media phương Tây bôi son trát phấn cho. Chính media da trắng đã tạo ra oai danh cho ông này, và từ đó khi được trả tự do, thì Nelson Mandela đã dẫn đảng ANC đi vào con đường thỏa hiệp, dẫn tới tình trạng ngày nay.
Ở Zimbabwe, tình trạng cũng tương tự. Chỉ có điều khác là sau đó thiểu số da trắng định thông qua kiểu « xã hội dân sự » để lật đổ, nên dẫn đến việc tầng lớp người này bị tước quyền (ở Zimbabwe đã xẩy ra cải cách ruộng đất). Nhưng do không có chuẩn bị, nên việc dành chính quyền kinh tế này lại dẫn tới sụp đổ kinh tế.
Bài học Nam Phi và Zimbabwe nói lên điều gì :
Nó nói lên vấn đề cộng đồng văn hóa, nếu không có cộng đồng văn hóa gắn bó với nhau, thì không có tác dụng gì cả. Nó cũng nói tới vấn đề hạ tầng kinh tế. Không thể biến một hệ thống kinh tế thuộc địa trở thành một hệ thống kinh tế dân tộc.Nó cũng nói tới vấn đề trí thức dân tộc.
Một cộng đồng người không thể sống được nếu không có gì đó chung về văn hóa, không thể có kinh tế dân tộc mà không có trí thưc dân tộc. Qua 4 ví dụ ở trên, người ta đều thấy những điều nực cười.
Ở trong ví dụ Chi lê, Vê nê duy ê la, điều buồn cười là ở những nước có hệ thống đại nghị tư sản lâu đời nhất, nhưng ở vị thế một nước phụ thuộc vào bên ngoài (ở đây là Mỹ), cũng chính là những nước mà sự bất công đã dẫn người dân đi tới chủ nghĩa xã hội, muốn xóa bỏ kiểu chế độ đại nghị này. Và chế độ này là của một thiểu số. Không phải của đa số, dù mời được tất cả dân đi bầu nhưng không phải quyền dân.
Ở trường hợp Nam Phi, Zimbabwe, người ta thấy đa đảng không cải thiện được kinh tế, không dẫn tới thay đổi cấu trúc kinh tế. Thậm chí nó còn giúp củng cố hình thái kinh tế thuộc địa, sau khi « bôi đen » một tí bên ngoài.


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Jan 29 2021, 10:36 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #22

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.813
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 40.257$
Số tuần chưa đóng thuế : 10

Bình chọn :



Trước khi nói tới « xã hội dân sự » được phương Tây sử dụng để lật đổ, làm cách mạng mầu như thế nào, tôi sẽ nói trước một chút về đặc tính và bản chất của nó, từ đó sẽ tìm hiểu dễ hơn sự lợi dụng nó, cũng như những vấn đề nó đặt ra cho các nước đang phát triển.
Xã hội dân sự (société civil), chỉ tồn tại từ khi có cách mạng tư sản. Trước đó hoàn toàn không có hiện tượng xã hội này. Chính xác hơn nữa, nó cũng không ra đời ngay từ khi cách mạng tư sản thắng lợi (bắt đầu bằng cách mạng tư sản Hà lan, vào thế kỷ XVII, rồi tới cách mạng Mỹ, Anh, Pháp, trong đó cách mạng Hà lan , Mỹ là những cuộc đấu tranh thành lập, giải phóng dân tộc), mà chỉ ra đời vào thế kỷ XX, khi có quyền phổ thông đầu phiếu (có nghĩa là ai cũng có quyền bầu cử, trước đó chỉ có người có tiền, có của mới được đi bầu).
Trong giai đoạn đầu của chủ nghĩa tư bản, tác động trong xã hội chủ yếu thông qua tôn giáo. Và tôn giáo cũng nấp bóng trong nhiều cuộc cách mạng tư sản, như cách mạng Anh, cách mạng Hà lan.
Sự xuất hiện của xã hội dân sự có ba yếu tố.
1- Yếu tố môi trường sinh tồn. Trong những nước có cách mạng tư sản, đã xuất hiện việc đô thị hóa, đi cùng với công nghiệp hóa. Con người không sống trong một cộng đồng làng xóm nữa, mối quan hệ cộng đồng lỏn lẻo đi. Từ đó dẫn tới hình thức tụ họp « tự nhiên », dựa trên chủ thể cá nhân. Có thể nói xã hội dân sự là hình thái sinh hoạt xã hội của đô thị phương Tây
2- Yếu tố « ý thức hệ tư tưởng ». Đây là tuyên truyền của xã hội tư bản, dựa trên quan niệm tự do cá nhân.
3- Xã hội dân sự cũng khẳng định tinh chất « tư hữu hóa » các tổ chức xã hội. Sự chọn lọc được thông qua yếu tố « tiền ».
Chính vì những lý do trên. Trước khi chủ nghĩa tư bản hình thành dưới dạng nhà nước. Xã hội loai nguoi không có hình thái xã hội dân sự này.
Trong 3 điều trên, thì yếu tố thứ 3 quan trọng nhất. Có thể nói như cái « chìa khóa bí mật », bản chất của xã hội dân sự. Điều thứ 2 là để nhồi sọ người dân, và điều 1 là hoàn cảnh tự nhiên sinh ra nó.
Để chứng minh điều tôi nói, ta có thể lấy ví dụ khi nước Đức thống nhất, Tây Đức nuốt Đông Đức. Trong lần bầu cử đầu tiên khi hai bên thống nhất, riêng ở phần Đông Đức có tới gần 100 đảng, hội đoàn. Thậm chí có « đảng » ra tranh cử chỉ với lý do « muốn có đường đi xe đạp riêng trong phố », hay « tự do uống bia »… Nhưng hiện tượng dân chủ thực sự này không sống qua được một mùa, và sau đó nước Đức chỉ có những đảng như nó đã có ở Tây Đức.
Cũng chính vì những điều trên, mà Gramsci đã nhận xét ở Tây Âu (Gramsci lấy ví dụ nước Ý, lịch sử Ý), nhà nước tư sản thâm sâu không đứng một mình, và có sự trợ lực của « xã hội dân sự » (tức là những hội đoàn do giai cấp tư sản dựng lên), khi nhà nước thâm sâu tan vỡ (trường hợp của Đức, Ý sau đại chiến I), thì các tổ chức dân sự của giai cấp tư sản này là trụ cột để giữ chính quyền, với sự ủng hộ của phần còn lại của nhà nước thâm sâu (quân đội). Trong trường hợp này quân đội không phải đảo chính độc tài nắm quyền, và đây là cơ sở để hình thành các nhà nước phát xít (Đức, Ý, Tây ban Nha, Bồ đào Nha) như đã xẩy ra ở châu Âu.
Sau khi hệ thống XHCN cũ tan rã, thì hình thái dân chủ phương Tây đa nguyên đa đảng, được phương Tây thổi lên thành hình thức quản lý xã hội duy nhất trên thế giới. Nhưng điều này tạo nên những bất cập khổng lồ trong lòng các nước đang phát triển bởi vì :
1- Ở những nước này không có giai cấp tư sản « tự nó », tức là giai cấp tư sản đủ lớn để có lợi ích giai cấp của mình trùng với lợi ích dân tộc. Trong nhưng nước phát triển nhất của thế giới thứ 3, chỉ có giai cấp tư sản mại bản. Đó là giai cấp tư sản gắn liền lợi ích với tư bản nước ngoài, là chân rết của nó.
2- Ở các nước đang phát triển, vai trò của tư bản nước ngoài rất lớn, có thể khuynh đảo được nhà nước. Nếu điều này được thực hiện, thì đó chính là chủ nghĩa thực dân mới.
3- Ở các nước đang phát triển, xã hội rất đa dạng, và không thuần túy như ở Tây Âu và Mỹ. Thậm chí ở nhiều nước, một con người được đánh giá bởi vị trí của họ trong một sắc tộc, một tôn giáo, một địa phương. Ở đây không tồn tại con người cá thể đầy đủ như ở đô thị phương Tây.
4- Lịch sử của các nước này cũng rất đa dạng, và ở nhiều nơi không có nhận thức dân tộc.



--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Feb 22 2021, 08:47 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #23

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.813
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 40.257$
Số tuần chưa đóng thuế : 10

Bình chọn :



Ở trên tôi đã nói tới một số ví dụ về tác động của xã hội dân sự trong phong trào cách mạng xã hội chủ nghĩa nhưng thất bại (Chi lê, Nam phi), mà nguyên nhân nằm trong cấu trúc xã hội, khi có sự cập kênh không đồng pha của nhà nước thâm sâu và xã hội dân sự.
Đáng nhẽ tôi viết tiếp về UK(Ucraine), Georgia, để minh chứng cho việc dùng xã hội dân sự để lật đổ, xâm thực, thì ở đây tôi lại viết về Miến điện, do tính thời sự của nó.
Điều đáng chú ý là câu chuyện ở Miến điện cũng như câu chuyện ở An giê ri, lại là một trường hợp nữa của ứng dụng nhầm, và điều đó khiến cả ở An giê ri lẫn Miến điện đều mất toi 20 năm phát triển.
Trường hợp của Miến điện và An giê ri có điều đặc biệt đó là chính nhà nước thâm sâu của nó đã tung ra chiêu “đa nguyên đa đảng” này, nhưng nhà nước thâm sâu của nó lại không làm chủ được quá trình, do không đánh giá chính xác được tình hình, cũng như sự can thiệp của nước ngoài. Ở An giê ri, quá tình này đã dẫn tới việc đưa hồi giáo cực đoan đến thắng cử. Từ đó dẫn tới một cuộc nội chiến kéo dài hơn 10 năm. Hiện tại, dù lực lượng hồi giáo cực đoan này đã bị loại bỏ, vấn đề lợi dung của nước ngoài vấn tiếp tục, dù việc xuất hiện hồi giáo cực đoan, đã khiến phương Tây nhẹ tay can thiệp hơn. Trong trường hợp An giê ri, Pháp còn tích cực ngấm ngầm giúp đỡ, nhưng một mặt khác cũng vẫn không từ bỏ việc tìm cách nuôi nấng các lực lượng “đa nguyên đa đảng đội quân thứ 5” của mình.
Tiếp tới tôi chỉ nói tới Miến điện. Như tôi đã nói trong chủ đề thời sự về nước này. Tôi không hiểu lý do làm sao vào thời điểm đầu thập niên 90 (cụ thể 1988) nước này lại tổ chức lại hệ thống chính trị theo hướng dân sự hóa, mà không có sự chuẩn bị. Tôi đặt giả thiết là điều này liên quan tới việc Liên Xô sụp đổ, và Miến điện chịu sức ép của các nước phương Tây, mặc dù Miến điện không thuộc hệ thống XHCN cũ. Như vậy giả thiết tôi đặt ra là, trong suốt thời gian các nước XHCN cũ tồn tại, phương Tây chấp nhận các loại chính quyền quân sự, với điều kiện phải chống cộng. Khi mối nguy cơ này không còn nữa, thì phương Tây ép các nước này phải “đa nguyên đa đảng”. Trường hợp của Miến điện như vậy cũng không khác gì các nước đang phát triển khác đúng vào thời điểm này như Indo (với sự ra đi của Suharto), hay ở các nước châu Phi khác từ thập niên 90 đến nay.
Cuộc bầu cử năm 1988 ở Miến điện đã dẫn tới việc một đảng dân sự, hoàn toàn không có chân rết trong nhà nước thâm sâu, trong một xã hội hoàn toàn không có đế giai cấp kiểu tư sản để nó có thể hoạt động. Kết quả bầu cử trở thành một cuộc lật đổ, một dạng cách mạng mầu, vì nhà nước thâm sâu mâu thuẫn với cơ chế xã hội dân sự nó đẻ ra (do bị sức ép từ bên ngoài).
Điều tương tự người ta có thể nhìn thấy ở các nước Đông Âu. Ở Đông Âu, nhà nước thâm sâu XHCN cũ tồn tại được là do Liên Xô chống lưng. Vì thế khi Liên Xô tan rã, nhà nước thâm sâu ở Đông Âu cũng tan rã, dạng “bầu cử lật đổ” này không đặt ra vấn đề gì, vì không có bầu cử, nó cũng đã tan rã rồi. Không kể, ở Đông Âu, Liên Xô đi thì Tây Âu thế chân, vì thế các cuộc “cách mạng thông qua bầu cử” này càng có cơ hội thuận lợi. Trong thực chất, đây là sự thế chân của phương Tây (chủ yếu là Đức, rồi Pháp, Mỹ) thay Liên Xô một cách hợp lý chính danh mà không cần dùng xe tăng, máy bay như ở I rắc. Cũng phải nói thêm cho nó đầy đủ và công bằng, đó là ở các nước Đông Âu, xu hướng phò phương Tây cũng là một bộ phận trong xã hội, đặc biệt nhiều khi nó hình thành ngay trong lòng ê lít nắm quyền thời XHCN cũ (Ba lan, Hung, Tiếp, ..). Ở đây vai trò văn hóa, lịch sử, tôn giáo (Đông Âu, trước thời XHCN cũ là một bộ phận của Tây Âu, nằm trong vùn văn hóa đế quốc Đức, Phổ, Áo-Hung) có tác động lớn. Không kể XHCN kiểu cũ ở đây tồn tại được do yếu tố xung đột Đông-Tây, không phải là bản chất xã hội, vốn đã là một dạng xã hội kiểu dân chủ tư sản, nhưng kém phát triển hơn Tây Âu.
Ở Miến điện, hình thái này hoàn toàn không có. Chính quyền quân quản của Miến được phương Tây ủng hộ (trong quá trình chống cộng, chống phe XHCN cũ 1948-1988), giờ nó quay mặt đi, trở mặt tìm cách lật đổ, nhưng nhà nước thâm sâu của Miến không phải do ai chống lưng, nên không có vấn đề nọ tự tan rã ở đây. Kết quả dân chủ đa nguyên đa đảng ở một nước phương Tây là một quá trình mở rộng của nhà nước thâm sâu, là sự thể hiện của nhà nước thâm sâu trong một xã hội mà giai cấp tư sản nắm quyền hoàn toàn không tồn tại trong một xã hội của thế giới thứ 3 : Á -Phi -Mỹ la tinh, cũng không tồn tại ở Miến điện.
Kết quả dẫn tới xã hội dân sự chống lại nhà nước, trong khi bình thường nó phải là một bộ mặt của nhà nước thâm sâu, là bộ phận “variable” của nhà nước giúp nhà nước thâm sâu chính danh. Tại sao đảng của bà Kỳ lại có thể chiến thắng. Rất đơn giản là nó bán bánh vẽ, do chính quyền quân quản tồn tại cả 50 năm, không thể không có thiếu sót. Kết quả bầu cử mị dân rất đơn giản. Hoặc nó chiến thắng do mị dân, hoặc nó thất bại thì đổ tại bầu cử gian dối gây nội chiến, hoặc nó thắng do bầu cử gian dối thì sẽ .. im hơi lặng tiếng để tiếm quyền và được các nước phương Tây cũng im theo luôn ủng hộ. Nhưng ở đây là một dạng bầu cử không có đáy. Kết quả bầu cử không phản ánh được thực chất quyền lực nhà nước, mà chỉ là một dạng “public relation”.
Trong mâu thuẫn này, kết quả, bầu cử không tạo nên sự đồng thuận để phát triển, mà lại khoét thêm, và tạo ra thêm mâu thuẫn trong xã hội làm tan rã nhà nước.
Ở Miến điện cũng như ở An giê ri vào năm 1988, nhà nước thâm sâu xóa kết quả bầu, dẫn tới việc Miến điện bị phong tỏa 20 năm.
Vào năm 2010, chính quyền quân quản này lại tổ chức lại lần nữa, và họ đã làm tốt hơn. Không kể bản thân bà Kỳ và đảng của bà ta cũng phát triển theo hương thỏa hiệp hơn, tọ điều kiện cho Miến điện có chính phủ dân sự vào năm 2015. Như vậy Miến điện đã mất 20(1988-2010) năm phát triển.
Hiện tại, cuộc đảo chính vừa xẩy ra đã chỉ ra một điều nữa bất cập của chính thể loại này trong một nước không có cấu trúc xã hội, lịch sử, văn hóa giúp nó có thể tồn tại lành mạnh. Đó là vấn đề độc quyền chính trị.Trong một nước “đại nghị tư sản không đáy” như kiểu ở Miến, đảng cầm quyền luôn chiến thắng, và chiến thắng với các tỉ số áp đảo. Thậm chí nó có thể thắng bằng gian lận, bởi đơn gian xã hội không phân liệt giai cấp kiểu tư sản lớn tới mức chúng có thể là một cái đế ngầm, để trên đó xã hội có thể “trồng trọt” nhiều lợi ích nhóm, kiểu “đại đồng , tiểu dị”. Đại đồng do chúng có chung cái đế ngầm, tiểu dị để bầy trò bầu bán thông qua xã hội dân sự cho vui. .
Nếu trong thời gian 5 năm qua, mà nhà nước thâm sâu của Miến dần thâm nhập và hòa đồng với đảng của bà Kỳ, như một dạng fussion, thì việc này không có vấn đề gì. Vấn đề ở đây là hai bên vẫn đối địch nhau, và cả hai đều tìm cách độc quyền chính trị.
Việc không thể thay thế chính đảng cầm quyền bằng bầu cử, mà chỉ có thể thay thế bằng đảo chính tồn tại ở ngay cạnh nước Miến. Đó là Thái lan. Ở Thái vấn đề cũng tương tự.
Hiện tại, việc đảo chính ở Miến điện thực ra không phải là “phép thử của TQ với chính quyền Binden” như báo chí phương Tây nói, hay là một chế độ độc tài thay thế dân chủ. Cuộc đảo chính này thực ra không khác gì các cuộc đảo chính ở Thái. Nó chỉ là bện trạng của một xã hội đã nhập khẩu một hệ thống chính trị không hợp lý với nó. Kết quả hạ tầng cơ sở kinh tế, nhà nước thâm sâu (ở Miến thể hiện qua quân đội), và cơ chế của xã hội dân sự mâu thuẫn với nhau, náo loạn, đánh lẫn nhau, trong khi ở một nước tư sản điển hình theo mô hình này thì hạ tầng kinh tế = nhà nước thâm sâu= xã hội dân sự.
Để các bác nếu có một chút kiến thức về chủ nghĩa Mác -Lê nin hiểu được rõ hơn, tôi nói thêm rằng. Trong học thuyết mác-lê nin, người ta chia xã hội thành hai tầng : hạ tầng cơ sở bao gồm sở hữu công cụ sản xuất và quan hệ sản xuất và thượng tầng cơ sở tức là hệ thống chính trị. Ở đây tôi chỉ cụ thể hóa hệ thống chính trị thành hai tầng : nhà nước thâm sâu và hình thái đại diện chính trị.
Hình thái đại diện chính trị trong một hệ thống dân chủ tư sản bao gồm cả cái gọi là xã hội dân sự. Thực ra xã hội dân sự, chỉ là một mẩu nhỏ của nó. Tôi gọi là phần biến số (variable), nó còn có phần bất biến (invariable) thì liên quan chặt chẽ tới nhà nước thâm sâu (quân đội, an ninh, tòa án), và có phần được điều khiển trực tiếp bằng hạ tầng cơ sở tức là hệ thống media, qua các chủ báo, chủ tivi, radio...
Ở những nước mà cách mạng không thành công như Chi lê, là bởi vì đấu tranh cách mạng chỉ luẩn quẩn trong bộ phận “xã hội dân sự” tí xíu kia. Ở Vê nê duy ê la, cuộc cách mạng bô li va, đứng đầu là Hugo Chavez không kiểm soát được hạ tầng cơ sở, cũng không kiểm soát được hết “xã hội dân sự”, chỉ kiểm soát được nhà nước thâm sâu, dẫn đến tình trạng hiện nay.
Ở Miến điện, xã hội dân sự đối địch với nhà nước dù đã có 10 năm chung sống.
Cũng nên để ý rằng. xã hội dân sự kiểu dân chủ tư sản này ở một nước đang phát triển có thể đươc nuôi dưỡng (Fueled) bằng tinh thần cách mạng, do mâu thuẫn xã hội tạo ra, nhưng cũng có thể được nuôi dưỡng bằng sự can thiệp của bên ngoài. Trong trường hợp này, ta sẽ có các cuộc “cách mạng mầu” hay là phản cách mạng.


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
« Bài viết cũ hơn · Thư viện bài viết · Bài mới tiếp theo »
 

3 Trang < 1 2 3
Topic Options
2 người đang chống cằm trầm tư ngâm cứu chủ đề này (2 khách vãng lai và 0 thầy mo tàng hình)
0 Thành viên:
 

Xem diễn đàn ở dạng TEXT - PDA - Pocket PC