Chào bác, trông cái mặt bác quen quen ( Đăng nhập | Đăng ký tạm trú )

3 Trang < 1 2 3 

· [ ] ·

 Một Số Bài Viết Thú Vị Từ Facebook

Phó Thường Nhân
post Dec 18 2017, 11:54 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #21

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.112
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 35.666$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



Tôi mở rộng một chút ra châu Á, để xem đạo Thiên chúa thâm nhập thế nào, đã dẫn tới những vấn đề xã hội chính trị gì.
Cạnh nước ta, đạo Thiên chúa (dạng cơ đốc giáo hay dạng tin lành) cũng thâm nhập cùng thời kỳ vào TQ. Ở đây, đạo Thiên chúa không được sử dụng như một cái cớ để xâm lược. Nhưng nó cũng tạo ra một hiện tượng kỳ lạ rối loạn xã hội, đó là phong trào khởi nghĩa nông dân của Thái bình Thiên quốc. Hồng Tú Toàn, là lãnh tụ cuộc khởi nghĩa này, đã kết hợp đạo Thiên chúa với đạo Lão (ông tự xưng là em của chúa Giê Xu), tạo nên một cuộc khởi nghĩa khổng lồ, đã từng chiếm được Nam Kinh, và nghĩa quân cũng đã đập phá chùa chiền miếu mạo được coi là mê tín. Một trong những tàn quân cuả Thái bình Thiên quốc, chính là quân cờ đen của Lưu Vĩnh Phúc, người đã giúp quân nhà Nguyễn chặt đầu được hai viên đại uý người Pháp lúc họ mang quân ra đánh thành Hà nội. Môt lá cờ của quân cờ đen, mầu đen có hình con hổ đang vồ mồi rất to, còn được Pháp trưng bầy trong bảo tàng Invalide nơi để mộ Na pô lê ông ở Paris. Ở TQ, những người theo đạo Thiên chúa lại tạo thành tầng lớp trí thức mới của TQ. Thường họ là những người Hoa kiều. Người nổi tiếng nhất có lẽ là Tôn Trung Sơn, người sáng lập ra Trung hoa dân quốc và Quốc dân đảng. Vợ của Tôn Trung Sơn, Tống Mỹ Linh, gia đình họ Tống là những người theo đạo Thiên chúa. Tưởng giới Thạch khi lấy vợ là em Tống Mỹ Linh cũng cải đạo theo Thiên chúa giáo. Và chính quyền Tưởng giới Thạch, cũng bị nạn gia đình trị như chế độ của Ngô Đình Diệm về sau. Một người nổi tiếng nữa là Lâm ngữ Đường, một nhà văn hoá.
Ở bán đảo Triều Tiên, thì đạo Thiên chúa còn được người Triều Tiên sang TQ mang về. Đây có lẽ là nước duy nhất trong thế giới Nho giáo, tình nguyện mang đạo Thiên chúa vào. Ở triều tiên tất nhiên không có việc lợi dụng Thiên chúa giáo để xâm lược, vì nước biến bán đảo Triều tiên thành thuộc địa là Nhật bản.
Ở Nhật, đạo Thiên chúa (cơ đốc giáo) cũng theo người Bồ vào từ thế kỷ XVI. Và cũng bị cấm đạo như ở VN, do tìm cách thâm nhập vào chế độ Shogun. Nhưng có điều khác là do đạo Phật ở Nhật được tổ chức quy củ, nên chính quyền Sho gun đã tìm thấy trong nhà chùa hệ thống tổ chức tín ngưỡng để quản lý dân. Đồng thời họ vẫn để cho người Hà lan ở lại buôn bán (vì người Hà lan không truyền đạo) tại một hòn đảo nhỏ đối diện thành phố Nagasaki.Chính những người Nhật học tiếng Hà lan, tức là tiếp xúc với văn minh phương Tây, trở thành người cổ xuý cho chế độ Minh trị, và là tầng lớp trí thức hạt nhân của cải cách Minh trị, cùng với giới Samurai ở các điền trang phía Nam Nhật bản (choson, sasima, ..).
Ở các nước ĐNA theo đạo Phật tiểu thừa, đạo Thiên chúa cũng không xâm nhập được.
Như vậy chỉ có ở VN, thiên chúa giáo (dưới hình thức cơ đốc giáo) mới tiếp tay cho công cuộc xâm nhập thuộc địa của thực dân Pháp, và từ đó tạo ra một tầng lớp người Việt gắn bó với chế độ thực dân cũ theo theo đạo Thiên chúa. (tất nhiên về sau, không phải chỉ có người công giáo mới làm tay sai cho Pháp rồi Mỹ)


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
NVT2002
post Dec 19 2017, 05:26 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #22

Thiên hạ cãi nhau vô địch thủ
Group Icon

Nhóm: Lý trưởng
Số bài viết: 1.871
Tham gia từ: 21-August 02
Thành viên thứ: 203

Tiền mặt hiện có : 57.028$
Số tuần chưa đóng thuế : 1

Bình chọn :



Tống Khánh Linh mới là vợ của Tôn Trung Sơn, còn Mỹ Linh lấy Giới Thạch


--------------------
Nguyễn Văn Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Dec 19 2017, 11:11 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #23

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.112
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 35.666$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



@nvt,
Tôi nhớ không rõ tên vợ con Trưởng giới Thạch, nhưng thời Tưởng giới Thạch cầm quyền ở TQ, cũng có nạn « gia đình trị » như chế độ nhà Ngô ở miền Nam. Có điều chắc TQ to, nên nó là 4 gia đình lũng đoạn TQ, mà họ Tống là một. Trong đó bà chị cả (hình như là Ái Linh), thì lấy một nhân vật tức là anh em đồng hao với Tưởng, làm bộ trưởng tài chính chuyên đục khoét, tham nhũng, được coi là có tiền tỉ (đô la) và là biểu tượng tham nhũng thời cầm quyền của Quốc dân đảng TQ trên lục địa. Khi cách mạng TQ thành công 1949, ông này không dạt ra Đài loan mà lại sang Mỹ, ở New York. Đến khi mất, truy tài sản thì thấy ông này chỉ có ..10 triệu đô, tức là rất xa so với đồn đại. Thế mới biết nhiều khi cảm nhận dư luận khác nhiều với thực tế. Vì thế trong các vấn đề xã hội chính trị, cái tâm lý dư luận có khi có ảnh hưởng còn lớn hơn sự thật. Còn tất nhiên 10 triệu hay 1 tỉ thì cũng vẫn là tham nhũng.


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Dec 20 2017, 10:33 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #24

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.112
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 35.666$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



Tiếp một chút về Thiên chúa giáo. Có thể coi là ngoài lề. Bản thân tôi cũng nghiên cứu Thiên chúa giáo, vì có kiến thức về thiên chúa giáo sẽ giúp người ta hiểu văn minh phương Tây hơn, đặc biệt là ai muốn nghiên cứu triết học. Tất nhiên tôi không nghiên cứu để tìm niềm tin, vì tôi không có niềm tin Thiên chúa giáo. Tôi tìm hiểu nó, cũng giống như khi người Pháp, người Mỹ sang VN tìm hiểu người Việt thì họ phải biết đạo Phật đạo Nho, tức là tìm hiểu nó như một bộ phận của nhân chủng học (anthropologie) mà đối tượng nghiên cứu của tôi là người phương Tây (Mỹ, Pháp, Nhật, Đức, Anh..).
Nói chuyện Thiên chúa giáo, có một chuyện buồn cười. Trong quãng đời đi làm của tôi, trước tôi có một đồng nghiệp là người Pháp gốc Ý, bố anh ta là thợ mỏ, nên người đồng nghiệp của tôi này rất có tư duy cộng sản, tất nhiên là cộng sản kiểu Tây Âu. Và tất nhiên là chống tôn giáo. Ở đây là Cơ đốc giáo. Một hôm trong lúc vui chuyện, tôi nói rằng trong kinh tân ước, những truyện chúa Giê Xu làm ra bánh ra rượu là những câu chuyện thần thoại (mythologie), thế là anh ta rất nghiêm chỉnh sửa lại cho tôi rằng đó không phải là thần thoại (mythologie) mà là tin lành (Evangile). Với ai có chút kiến thức về Thiên chúa giáo, thì hiểu hai điều này là khác nhau. Vì tin lành nghĩa là lời của đức chúa Trời « lộ thiên cơ » qua chúa Giê Xu cho loài người, nhưng vì người ta có niềm tin vào Thiên chúa thì người ta mới thấy thế, chứ với một người bình thường như tôi, thì khi đọc thấy chúa biến nước thành rượu, rồi bẻ vụn bánh mỳ biến thành bánh phân phát cho mọi người rõ ràng là câu chuyện thần thoại, hoang tưởng, khác gì chuyện Thánh Gióng ở VN. Tất nhiên sự phân biệt này từ miệng một người,mà tự người đó coi mình là cộng sản, khiến cho tôi nhận thấy rằng, thực ra không ai đi khỏi được truyền thống văn hoá của mình,ngay cả khi chối bỏ nó.
Ở VN cũng vậy thôi. Hiện nay theo đạo Thiên chúa (từ cơ đốc đến tin lành) khoảng 7 triệu người. Số lượng người theo Phật giáo cũng tương đương như vậy, 7 triệu. Nhưng điều khác căn bản là 7 triệu người theo Phật giáo là người ta theo Phật giáo tích cực, có nhận thức Phật giáo rõ ràng. Ngược lại dân cả nước là theo Phật giáo tiềm ẩn, vì phật giáo ngấm vào lối sống, suy nghĩ, từ vựng, quan niệm.
Bây giờ tôi không còn rõ giấy tờ viết thế nào, chứ trong giấy khai sinh của tôi, là của nhà nước Việt nam dân chủ cộng hoà ghi nhận, thì trong mục tôn giáo, được viết là « LƯƠNG ». Lương ở đây là chỉ về những người theo quan niệm « tam giáo đồng nguyên ». Trong đó tâm linh là phật giáo, ứng sử trong xã hội là nho giáo, tín ngưỡng là thờ cha mẹ tổ tiên, thần thánh.
Vì người Đông Phương, trong vùng văn hoá Nho giáo thường có tính tổng hợp, chứ không phải có tính phân tích, nên hiện này ở nhiều nơi như Nhật, hay Đài loan, người ta lại có quan niệm « ngũ giáo đồng nguyên », tức là ngoài Phật, Lão, Nho (Tam nguyên), người ta cho vào cả Hồi giáo lẫn Thiên chúa. Vì thế mới có chuyện ở Nhật cưới thì làm ở nhà Thờ, chết thì làm lễ ở chùa, cầu khấn thì lên đền, ở nhà thì thờ cúng tổ tiên, thái độ ứng sử thì theo Nho giáo.
Như vậy người ta có thể hiểu tín ngưỡng tôn giáo ở phương Đông là theo chức năng, chứ nó không đòi hỏi người ta phải nhất thần đạo.


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Dec 22 2017, 11:07 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #25

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.112
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 35.666$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



Để bổ xung thêm vào câu chuyện Đế quốc, thực dân, tay sai, tôi phân tích thêm thế này. Ở trong những mục trên, tôi có nói là Pháp dựng lại một đội ngũ phong kiến được tái tạo lại, làm tay sai cho họ. Tất nhiên câu hỏi được đặt ra là : Nước Pháp là một đế quốc theo chế độ tư sản, thế tại sao ở VN nó lại vực dậy tạo dựng đám phong kiến lai căng kia. Câu trả lời phải tìm trong bản chất chế độ đế quốc Pháp. So với các đế quốc khác như Anh, Nhật, Mỹ, Đức..v..v.. tư bản Pháp chủ yếu là tư bản tài chính cho vay lãi, chứ không phải là tư sản công nghiệp. Khi chiếm thuộc địa, Pháp bóc lột bằng nhà nước, vắt vốn qua thuế khoá, để bảo hộ cho công nghiệp chính quốc, lấy thuế thuộc địa nuôi công nghiệp chính quốc. Chính vì thế mà thuộc địa Pháp là thuộc địa kém phát triển về công nghiệp nhất so với thuộc địa của các đế quốc khác, và trong điều kiện ấy thì chỉ có đội ngũ phong kiến tái tạo lại. Chính vì thế mà giai cấp tư sản bản địa không có, và nếu có chỉ tồn tại nhiều nhất là tiểu tư sản, thị dân tức là trí thức sống bằng nghề tự do hay làm trong bộ máy nhà nước thực dân.
Ở VN, ai học phổ thông tất nhiên đều phải biết chuyện chị Dậu (tiểu thuyết Tắt đèn của nhà văn Ngô Tất Tố). Đây là câu chuyện thương tâm của bần nông VN về thuế khoá kết hợp với địa chủ bóc lột. Nếu bây giờ, ta bỏ ngoài câu chuyện văn chương về văn học hiện thực phê phán, đặt câu hỏi : Vậy thời phong kiến Vn có chủ quyền, người nông dân cũng khổ thế à ? Câu trả lời là KHÔNG. Tại sao. Bởi thời phong kiến tự chủ, có hai điều khác cơ bản.
1- Người nông dân nộp thuế bằng sưu (tức là đi làm công cho nhà nước phong kiến), hay bằng thóc (trên ruộng công điền) chứ không phải bằng tiền, vì làm gì có kinh tế thị trường phát triển tới nông thôn để có tiền.
2- Sưu, thuế được bổ về làng. Và làng có quyền tự chủ chia nhau, gia giảm. Thuế thời phong kiến không phải là thuế thân, tức là bổ đầu người.
Khi thực dân pháp vào, thì nó lấy tiền, nhưng làm sao mà người nông dân có tiền, nhất là trong xã hội không có công nghiệp, hình thức sản xuất phong kiến, và nó lại bổ theo đầu người cá nhân.
Không những thế số tiền thuế mà Pháp đánh ở Vn rất nặng, gấp 10 lần so với ở Nhật so cùng điều kiện tương đương. Mà việc đánh thuế của Nhật lúc ấy cũng đã là mạnh, vì họ cần tích luỹ tiền để công nghiệp hoá.
Bởi vì không có công nghiệp, mà chỉ vắt tiền bằng thuế, cho nên mới có chuyện nhà nước Thực dân độc quyền thuốc phiện, rượu và muối. Và nó không ngại ngần gì mà bổ đầu người, ép tiêu thụ, bất chấp tác hại. Tất cả những công trình mà Pháp để lại ở VN, cầu long Biên, nhà hát lớn, nhà thờ Sài gòn.. đều từ đây mà ra cả.
Chính vì thế mà lực lượng phản động mà Pháp tạo ra ở VN là phong kiến lai căng. Gọi là lai căng vì nó không phải là phong kiến thật sự, có chủ quyền có bản chất, mà chỉ là một sự tái tạo lại của chế độ thực dân phục vụ cho mục đích của nó.
Ở trên tôi có nói tới giai cấp tư sản, chủ yếu là tiểu tư sản, tức là trí thức. Khi cách mạng bùng nổ thì giới này chia làm đôi. Có những người theo kháng chiến, trở thành trụ cột. Cách mạng VN không thể làm được nếu nó không phải là liên minh công nông và trí thức. Còn có những người khác thì họ vẫn sống trong chế độ thực dân,và có thể không hợp tác với chế độ này. Sự phân liệt này rất sâu sắc, có khi đi qua từng gia đình. Không thiếu gia đình trí thức VN (tức là tư sản, hay tiểu tư sản) có một nửa theo kháng chiến, một nửa ở với chính quyền thực dân hay chính quyền miền Nam.
Hiện nay, do điều kiện in ấn phát triển, xã hội cởi mở, người ta bắt đầu in lại sách vở, tác phẩm của tầng lớp người này ở miên Nam cũ, khiến người đọc đương đại, dễ đánh đồng họ với chính quyền miền Nam ngày trước, lại tưởng nó là hay quá, nhưng điều này là một sai lầm lớn. Trong thực tế, tầng lớp người này bị đi tù trước nhất thời chế độ Diệm, trước cả những người cộng sản, nhiều khi chỉ vì Ngô Đình Cẩn, em út Ngô đình Diệm muốn chiếm đoạt của cải của họ. Đến thời Nguyễn Văn Thiệu, thì họ dễ thở hơn, vì nhóm quân phiệt cầm quyền này bớt độc tài hơn so với chế độ Diệm trước. Vì thế tôi mới nói chế độ Thiệu « tiến bộ » hơn chế độ Diệm.
Tôi có thể kể một số người tôi yêu thích, như cụ Nguyễn Đăng Thục, hay cụ Nguyễn Hiến Lê. Cái mà tôi thích đó là họ tiếp tục cái học của « Pháp quốc » trước trong cách nghiên cứu, vì miền Nam cũ chưa bao giờ bị cắt đứt quan hệ với phương Tây, và là cái đuôi học thuật của phương Tây, điều đó càng thu hút người đọc hiện tại vì VN hiện đã hội nhập trở lại trong thế giới, và những đối tác kinh tế, văn hoá lớn nhất của VN lại là những nước này. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi coi họ là đúng là chân lý, mà chỉ có tác dụng bổ xung những gì tôi đã biết, hay cách nhìn Mác xít mang lại cho tôi, khiến mình có một cái nhìn tổng hợp hơn.


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
NVT2002
post Sep 5 2018, 01:17 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #26

Thiên hạ cãi nhau vô địch thủ
Group Icon

Nhóm: Lý trưởng
Số bài viết: 1.871
Tham gia từ: 21-August 02
Thành viên thứ: 203

Tiền mặt hiện có : 57.028$
Số tuần chưa đóng thuế : 1

Bình chọn :



Bài này copy từ DAINAMBALL (FB)

Câu chuyện nước Minh đốt sách vở của nước Việt được lịch sử ghi nhận xảy ra từ năm 1407 – 1427, sau cuộc Chiến tranh Minh - Việt, mở đầu cho thời kỳ Bắc thuộc lần 4.

Ngày nay, chương trình phổ thông vẫn dẫn hai câu Nguyễn Trãi viết trong Bình Ngô Đại cáo như một bằng chứng đanh thép tố cáo tội ác của Đại Minh khi cai trị nước ta “Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn/ Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ” mà quên rằng, Bình Ngô Đại cáo là tác phẩm văn học, không phải tư liệu lịch sử. Nên vấn đề đốt sách phát xuất từ nhiều nguyên nhân, và bản chất cũng không tồi tệ như số đông vẫn nghĩ.

- Nhà Minh có đốt sách vở của Đại Việt?

Có! Nhưng chính xác thì việc đốt sách vở của nhà Minh được hậu thế thổi phồng để lờ đi những lần khác người Việt hủy hoại sách vở của chính mình.

Khi quân Chế Bồng Nga tấn công Thăng Long năm 1371, chính họ "đốt trụi cung thất, sách vở không còn, quốc gia từ đấy nhiễu loạn". Tới năm 1516, trong cuộc nổi loạn của Trần Cảo, "sĩ và dân chen nhau vào cung cướp vàng lụa, còn văn thư đồ tịch bị vứt đầy đường". Tiếp theo, khi nhà Lê chiếm lại Đông Kinh từ tay nhà Mạc, sách vở cũng bị nhà Lê "thiêu thành tro bụi".

- Nhà Minh có phải chịu trách nhiệm cho sự tiêu vong của văn hóa Lý - Trần?

Văn hóa Lý - Trần vốn không khác gì văn hóa Minh, đều từ mẫu gốc là văn hóa Đườg - Tống mà ra, thế mới nói đại đồng tiểu dị. Nhà Minh muốn nhất thống phong tục trong khu vực quản lý của mình nên bắt người Việt mặc áo như người Minh, cấm nam nữ cắt tóc (vì theo quan niệm Nho gia, tóc da mỗi người do cha mẹ sinh thành mà có, cắt đi là bất hiếu). Nhưng lưu ý, sau khi chiếm lại quyền tự chủ, người Việt cũng TỰ NGUYỆN tiếp thu văn hóa Minh, tục để tóc ngắn cũng mất để nhường cho tục để tóc dài.

Vua Lê Thánh Tông còn CHỦ ĐỘNG học hỏi cách tổ chức quân đội và phần lớn cách cai trị của nhà Minh. Giới học thức nhà Lê cũng tự tôn Nho – Đạo lên trên Phật giáo. Trong đạo dụ của Minh Thành Tổ chép trong Minh thực lục cho biết ông đã ra lệnh hủy sách vở của Đại Việt, gồm những sách về tập quán thô kệch, sách cho trẻ con, và những sách chứa câu “thượng đại nhân khâu ất kỷ”. Như vậy, nhà Minh ban đầu hủy sách có chọn lọc, chỉ hủy những cuốn có chứa luật tục mà họ cho là thô kệch và triết lý không hợp với thế giới quan của nhà Minh.

Nhưng rốt cuộc văn hóa An Nam có bị tận diệt sau cuộc bách hại của nhà Minh không? Không chắc, vì đến thời Ngô Sĩ Liên vẫn còn thấy sử dụng tư liệu của sử quan nhà Trần để soạn sách.

Cho nên, văn minh Lý - Trần bị tiêu hủy không phải chỉ vì cuộc xâm lược của nhà Minh, điều mà lâu nay số đông vẫn nghĩ.
.
Nguồn tham khảo:
- Ngô Sĩ Liên, Đại Việt sử ký toàn thư, bản kỷ quyển 9.
- Minh thực lục (bản kỷ quyển số 130).
- Yamamoto Tatsuro (1950), An Nam sử nghiên cứu.
- John Whitmore (1985), Ho Quy Ly and the Ming.


--------------------
Nguyễn Văn Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Sep 5 2018, 09:57 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #27

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.112
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 35.666$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



Người viết cái cảm nhận lịch sử ở trên không có kiến thức lịch sử văn hoá, nên dẫn tới nhiều ngộ nhận. Tôi chỉ ra mấy điểm ở đây.
1- Bình Ngô Đại cáo là một tư liệu lịch sử, vì nó là thông cáo của nhà nước (triều nhà Lê) cho dân chúng khi vừa chiến thắng quân Minh lập ra nhà Lê, do Nguyễn Trãi chấp bút viết. Điều này nằm ngay trong cái tên của nó. Bình ở đây nghĩa là chinh phạt. Ngô là từ thời phong kiến chỉ Trung quốc. Đại là to. Cáo có nghĩa là thông cáo, nghị định. Như vậy nghĩa của Bình Ngô Đại Cáo có nghĩa là đại thông báo của nhà nước về công cuộc chinh phạt nhà Ngô (hiểu ở đây là kháng chiến chống quân Minh). Nếu so sánh với hiện tại, ta có thể coi nó có ý nghĩa như nghị định số XII chống tham nhũng của Đảng hiện tại, hay tuyên ngôn độc lập của Bác Hồ. Vì nó là tài liệu nhà nước nên nó là sử liệu. Các nhà Nho VN cũng không nhầm về điều này. Chính vì thế mà Bình Ngô Đại Cáo được trân trọng viết lại trong Đại Việt sử ký, điều hiếm có với một thông cáo nhà nước thông thường. Ngoài Bình Ngô Đại Cáo, Hịch tướng sĩ của Trần Hưng Đạo cũng được giữ nguyên bản trong Đại Việt sử ký.
Trong văn chương chữ Nho, nằm trong chương trình học của các nhà Nho, họ phải học cách viết thơ (Đường luật), Phú (văn xuôi đối ngẫu) về văn học và các cách thức viết văn bản hành chính bao gồm CÁO (thông cáo nhà nước), CHIẾU (thông cáo nhà nước nhân danh Vua), TẾ (văn tế lễ dùng cho tín ngưỡng). CÁO, CHIẾU đều có ý nghĩa như luật.
Bình Ngô Đại Cáo như vậy là một tư liệu lịch sử hiếm hoi, chỉ cho người ta thấy tình hình đất nước, sự đánh giá của người đương thời, của nhà nước với sự kiện lịch sử đương đại, chứ không phải Nguyễn Trãi rung đùi cảm hứng viết chơi.
Bình Ngô Đại Cáo chỉ được đưa vào văn học, vào thời hiện đại, vì giá trị văn học của nó. Nhưng nguyên bản nó là sử liệu.
2- Nhà Minh ở TQ và hai triều đại trước đó Tống, Đường hoàn toàn khác nhau. Nhà Tống, Đường theo văn minh Phật giáo, và Lão giáo. Đời nhà Tống xuất hiện Lý học, tức là Nho giáo có tổng hợp thế giới quan Phật giáo và Lão giáo. Đây cũng là phiên bản Nho giáo được sử dụng ở VN từ đời Lê đến đời Nguyễn. Bản chất chế độ phong kiến là một chế độ phong kiến nửa phân quyền, trong xã hội ngoài nông dân, địa chủ, sĩ phu, còn có quý tộc. Dù vai trò quý tộc ở TQ không mạnh như ở phong kiến Tây Âu. Chế độ nhà Minh là theo Nho giáo, chế độ phong kiến tập quyền tuyệt đối.Giới quý tộc không còn. Ngược lại vai trò địa chủ mạnh lên. Chế độ này còn được hoàn thiện hơn nữa vào thời nhà Thanh. Như vậy không thể nhầm lẫn.
3- Nhà Lý- Trần ở VN có cấu trúc xã hội, quan niệm tôn giáo (Phật giáo) gần với nhà Đường- Nhà Tống, văn minh Lý Trần chịu ảnh hưởng của hai triều đại TQ, nhưng không phải phát xuất từ đó. Trong văn hoá, xã hội Lý Trần có một mảng rất lớn là ảnh hưởng văn hoá chiêm thành, chân lạp không kể văn hoá bản địa của tổ tiên ta là chính.Một nền văn hoá ĐNA, dựa trên cấu trúc công xã làng xã. Điều mà triều đại Lý – Trần chịu ảnh hưởng lớn nhất từ TQ là hệ thống quản lý hành chính, tổ chức triều đình. Cũng như Nhật bản hay các vương quốc ở bán đảo Triều Tiên, vì thế trong vấn đề này VN không phải là ngoại lệ. Nhưng cũng như ở các nước này, VN vẫn là văn hoá VN.
4- Nhầm lẫn sự tàn phá mất mát bởi chiến tranh gây ra, và hành động có chủ đích của nhà Minh. Nhà Minh khi mượn cớ khôi phục nhà Trần, đánh nhà Hồ xâm lược VN, đã có chủ đích biến Đại Việt thành quận huyện. Chính vì thế hành động của họ vượt xa sự tàn phá do chiến tranh hay bạo loạn gây ra vì nó nhằm vào mục đích đồng hoá. Nó thể hiện ở chỗ :
4.1 – Nhà Minh chủ tâm bắt tất cả quý tộc nhà Trần mang sang TQ, chỉ để lại một đất nước toàn nông dân. Tức là huỷ diệt « elite » của Đại Việt.
4.2 Thiêu huỷ các sách vở liên quan tới các triều đại này về mặt chính trị.
4.3 Tuyên truyền phổ biến Nho giáo, nhằm nhất thống với TQ.
4.4 Bắt các thợ giỏi người Việt sang TQ. Chính vì thế người thiết kế Trung Nam Hải mới là người Việt nam, là ông Nguyễn An, bị bắt đưa sang Trung quốc như một dạng nông nô của vua Minh. Hay Hồ Nguyên Trừng, con Hồ quý Ly, trở thành người đúc súng thần công cho quân đội nhà Minh.
Như vậy sự tàn phá của nhà Minh ở Đại Việt là có hệ thống, chứ không đơn giản là cướp bóc đơn thuần. Và cũng chính vì lý do đó, mà các sử gia Nho giáo VN đã coi nhà Minh là nguyên nhân chính tàn phá di sản văn hoá Lý – Trần và điều này không sai.

Ngược lại nguyên nhân sụp đổ của nhà Trần không phải là do nhà Minh xâm lược gây ra, mà do ta tự loạn trước mà dẫn tới điều đó. Về mặt « Background » nó có nguyên cớ trong sự thay đổi hệ thống kinh tế trong khu vực, trong khi nhà Trần không tự cải cách để thích ứng được. Sự sụp đổ của nhà Trần là nằm trong một chuỗi liên hoàn những gì xẩy ra ở châu Á : sự sụp đổ của vương quốc Phù Nam, sự tan rã của nhà Nguyên, bị nhà Minh thay thế, sự rối loạn ở chính trị ở Nhật bản, triều tiên.
Ở đây ta có thể làm một phép so sánh sơ lược lịch sử VN và Nhật bản vào cùng thời điểm. Chế độ phong kiến sơ kỳ lúc đó ở Nhật bản cũng bị sụp đổ, nhưng do không bị bên ngoài xâm lược, mà nó đã dẫn tới nội chiến 200 năm (thời senkaku, nghĩa là chiến quốc), để rồi thống nhất lại vào thế kỷ XVI. Ngược lại cả Đại Việt lẫn Sila ở bán đảo Triều Tiên đều bị nhà Minh xâm lược. Và ở cả 3 nước, sự thống nhất đều dựa trên hệ tư tưởng Nho giáo. Nhưng do bị xâm lược, mà di sản văn hoá ở VN và ở Triều Tiên bị huỷ hoại nhiều hơn, trong khi ở Nhật bản điều đó lại không xẩy ra. Như vậy chiến tranh tàn phá không thể ghê gớm bằng phá huỷ có hệ thống, có chủ ý. Cũng nên hiểu là chiến tranh lúc này vẫn là chiến tranh gươm giáo, chứ nó chưa có sức công phá như chiến tranh hiện đại.
Tất nhiên, ở VN, yếu tố địa lý cũng đóng vai trò quan trọng. Do nằm trong vùng nhiệt đới gió mùa, mà việc bảo quản các tài liệu bằng giấy khó khăn hơn. Đây là ý của các nhà Việt nam học Nhật bản đưa ra.
Như vậy ta có thể kết luận là công cuộc xâm lược của nhà Minh, chính sách đồng hoá có chủ ý của triều đại này, là một nguyên nhân chính dẫn tới sự huỷ hoại các di sản văn hoá truyền thống Đại việt thời Lý Trần. Bên cạnh đó còn có những lý do khác, như điều kiện thiên nhiên, loạn lạc. Nhưng sự phá huỷ của nhà Minh nổi bật vì tính chất hệ thống, có chủ ý rõ ràng.


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Sep 5 2018, 11:06 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #28

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.112
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 35.666$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



Hiện tại vốn sách cổ chữ Nho ở VN còn lại khoảng độ mấy trăm cuốn, do người Pháp ở trong viện viễn đông bác cổ thu thập từ giữa thế kỷ XIX. Trụ sở cũ của viện này ở Hà nội, chính là bảo tàng lịch sử của ta bây giờ. Nhưng đầu sách này hiện tại là tài sản quốc gia, do viện Hán –Nôm của VN quản lý.
Cách đây ít lâu, cỡ cũng vài năm, tôi có đọc được ở đâu đó thư mục của nó, do viện này tức là viện viễn đông bác cổ của Pháp (giờ vẫn còn tồn tại) in ấn. Các đầu sách này chủ yếu là các sách truyện, hay là gia phả, thần phả và đều xuất hiện vào thời nhà Nguyễn, thế kỷ XVIII. Nếu có còn một vài đầu sách, như quyển « Khoá hư lục », hay « tam tổ thực lục ».. là sách đời nhà Trần, thì nó cũng đều là bản được in lại thời nhà Nguyễn. Từ cái thực tế ấy, ta có thể có nhận xét thế này. Khi nhà Minh phá huỷ di sản văn hoá Lý – Trần thì nó cũng không thể làm hết, bỏ sót, và có thể nó nhằm chủ yếu và các sách vở chính trị, thư khố nhà nước, chứ sách về tôn giáo thì nó không cố tình thu thập hết. Chính vì thế mà ta còn lại các tác phẩm liên quan tới phật giáo. Nhưng những tác phẩm này cũng không thể tồn tại từ thế kỷ XIII đến nay được, mà bắt buộc phải được in lại. Nó có được in lại hay không phụ thuộc vào trong xã hội có tồn tại một tầng lớp người quan tâm tới nó hay không trong suốt quá trình lịch sử ấy. Chứ nếu không thì nó cũng thất lạc mà mất.
Việc các đầu sách vở này được được in lại chủ yếu vào thời nhà Nguyễn, cũng cho ta thấy rằng muốn bảo tồn được, thì nhà nước và dân phải có ý thức nữa. Thời nhà Nguyễn, ý thức sử học của triều đại này rất lớn, và mặc dù nó có nhiều điểm yếu kém, nhà Nguyễn cũng là triều đại giúp bảo tồn cái vốn cổ của các triều đại trước cho chúng ta (ngoại trừ những gì của nhà Tây sơn trước nó).
Khi kháng chiến chống quân Minh kết thúc, nhà nước Đại Việt được khôi phục, nhà Lê ra đời, thì tất nhiên kế hoạch đồng hoá, biến VN thành quận huyện của nhà Minh cũng bị phá sản. Nhưng lúc này di sản văn hoá Lý – Trần lại gặp phải một vật cản chính trị khác. Đó là vào thời Lê sơ, tức là triều đại của Lê Lợi ( tức vua Lê Thái Tông), do lo sợ hậu duệ của nhà Trần nổi dậy, mà nhiều đại thần liên quan tới nhà Trần như Trần Nguyên Hán, bị bức chết. Đây là điểm đen tối của vua Thái Tông. Từ thời Lê thái tông (Lê Lợi) tới đời Lê Thánh tông tức là thời kỳ thịnh trị nhất của nhà Lê sơ, thì Nho giáo độc tôn. Lê Ngân là một đại thần nằm trong hoàng tộc của nhà Lê mà còn bị phạt vì ở nhà thờ phật bà Quan âm. Phải đến thời Lê Trung Hưng (tức là thời Vua Lê – chúa Trịnh thế kỷ XVI), thì sự độc tôn Nho giáo này mới hết. Nhưng lấy ví dụ Lê Quý Đôn, là một nhà đại bác học Nho giáo ở thế kỷ XVII, tức là lúc Phật giáo đã thịnh trở lại, những điều gì ông viết về Phật giáo thể hiện một nhận thức phật giáo rất yếu kém. Trong điều kiện như vậy, chắc chắn nhà Lê sơ không có ý định thu thập di sản văn hoá Lý – Trần, vì yếu tố chính trị, văn hoá tư tưởng quá lớn, quá nhậy cảm, quá khác biệt.
Như vậy ta có thể nhận xét rằng. Vào thời điểm kháng chiến chống quân Minh thắng lợi. Nếu ta có ý thức thu thập di sản văn hoá thời Lý – trần thì vẫn có thể vớt vát được nhiều. Nhưng điều này đã không xẩy ra vì thời Lê sơ, triều đại mới lo sợ hậu duệ triều đại cũ.
Phải đến thế kỷ XVI, thì nỗi lo sợ này mới không còn nữa, nhưng lúc này 200 năm đã trôi qua. Cái gì nhà Minh không đập phá, thì cũng không thể khôi phục được, nhất là trong điều kiện khí hậu nhiệt đới gió mùa như VN.


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
« Bài viết cũ hơn · CLB Văn Hoá - Lịch sử · Bài mới tiếp theo »
 

3 Trang < 1 2 3
Topic Options
2 người đang chống cằm trầm tư ngâm cứu chủ đề này (2 khách vãng lai và 0 thầy mo tàng hình)
0 Thành viên:
 

Xem diễn đàn ở dạng TEXT - PDA - Pocket PC