Chào bác, trông cái mặt bác quen quen ( Đăng nhập | Đăng ký tạm trú )

6 Trang « < 4 5 6 

· [ ] ·

 Chánh Niệm Không Như Bạn Nghĩ

Phó Thường Nhân
post Feb 15 2019, 11:25 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #51

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.210
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 36.315$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



12- TỔNG KẾT SƠ BỘ
Nhờ bác Quý mở chủ đề này, khiến tôi nổi hứng tán phét. Đầu tiên chỉ là tham gia trả lời, nhưng vì ít có người tham gia đàm luận, nên tôi nhân tiện phát triển nó như là một sự chia sẻ những kinh nghiệm thể nghiệm tập luyện Thiền. Như vậy chủ đề này có thể coi như phần hai của một chủ đề về Thiền Tào động mà tôi đã viết từ trước. Ngoại trừ các đoạn viết về ..bóng đá, phần viết về Thiền chủ yếu làm nổi bật sự khác nhau giữa Thiền trong phật giáo nguyên thuỷ và Thiền như một tông phái của phật giáo Đại thừa. Sự khác nhau này nằm trong vấn đề Thiền nguyên thuỷ nằm ở mức độ nhận thức, còn Thiền Đại thừa thì nằm ở mức cao hơn là TÂM. Do sự khác nhau này, mà hoạt động của Thiền nguyên thuỷ là NIỆM, tức là nằm trong phạm vi « hữu vi », có chủ ý, vì thế nó dễ dẫn tới ức chế tâm lý, nhưng có điểm lợi là gần với đạo đức học. Dễ ứng dụng. Ngược lại Thiền Đại thừa do đạt tới TÂM, mà thiên về hành động tự nhiên, không chủ ý, nhưng nó lại dễ dẫn người ta sa vào hư vô, nguỵ biện, phải trái lẫn lộn. Khi lẫn lộn KHÔNG với VÔ VI, Hư vô. (ví dụ như ông Phạm Công Thiện)
Vì thế để ứng dụng Thiền Đại thừa trong đời thường, thì người ta có thể bám theo các nguyên lý hành động tự nhiên, không chủ ý, không bị điều khiển bởi Tham sân si, bởi cái tôi mà hành động «VÔ NGÃ ». Vì hành động tự nhiên mà luôn thông thoáng (vô chấp) theo quan niệm Vô sở trụ (không bám vào định kiến nào) được gọi là Thiền của Phật, và hành động tự nhiên không suy nghĩ tính toán (được gọi là Thiền của Tổ). Hai điều này tôi đã dẫn giải bằng một công án.
Với một người ứng dụng thiền đại thừa, thì phải phân biệt được giữa bản tâm « không động » và thế giới hiện tượng động. Đây là nội dung tôi lấy ví dụ qua câu thơ của vua Trần Nhân Tông, cũng như câu chuyện « gió động, cờ động » trong kinh Pháp bảo đàn.
Từ cái điều này mà ta thấy khoa học không ngược với Thiền và tâm linh. Nhưng người ta không cần dùng khoa học để làm chứng cho tâm linh đúng. Với con người, khoa học là điều kiện cần, tâm linh là điều kiện đủ.
Để tránh rơi vào hư vô, tôi nêu ra phép tập TÂM PHẬT, THÂN NHO. Tâm linh phật giáo, ứng sử Nho giáo. Và từ đó người ta có thể thấy quan niệm tương đồng của hai đạo này,qua khái niệm cái tôi « rỗng không » (dóng thẳng lòng không) của đạo Nho. Tất nhiên đây là một cách, một kinh nghiệm cá nhân, không phải là cách duy nhất.
Tôi cũng nói tới vấn đề phương Tây « chắt lọc » Thiền như thế nào để tạo dựng cái « pleine conscience » nhằm chữa chạy bệnh tâm lý của nó.
Trong chủ đề tôi cũng có nói rất dài về Khoá hư lục. Nhưng kết luận về nó thì tôi sẽ viết tiếp sau, trong phần « Thực hành thiền ».
(còn tiếp)


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Mar 8 2019, 11:15 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #52

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.210
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 36.315$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



13- Thích Nhất Hạnh
Tôi nói tới ông Thích Nhất Hạnh, Thầy Thích Thanh Từ vì sẽ nói tới vấn đề truyền thừa. Sau đó sẽ nói tới một số phép thực hành ứng dụng . Và sau đó là tổng kết. Tất nhiên nếu có bàn luận lai rai tiếp thì chủ đề vẫn là mở.
Ông Thích Nhất Hạnh có rất nhiều người phương Tây biết, đặc biệt ở Pháp. ở Pháp cũng có cơ sở tập thiền của ông gọi là làng Hồng hay làng Mận gì đó. Nếu vào một tiệm sách kiểu như FNAC ở ngay Chatelet-Les Halles, ngay trong trung tâm Paris, vào quầy bán sách về phật giáo, thì có hẳn một hàng dài sách của ông ta. Trong chủ đề này tôi cũng nói tới ông, như là một những người đưa khái niệm pleine conscience (mindfullness) vào quan niệm phương Tây hiện đại, và cũng chính cái khái niệm này mà bác Quý mở chủ đề.
Bản thân tôi cũng có một số sách của ông, bao gồm sách tiếng Việt, do Sài gòn in cũ, sau được in lại ở Mỹ rồi đem sang Pháp bán (ví dụ cuốn Đạo Phật hiện đại hoá), có quyển đã được in ở VN như cuốn lịch sử phật giáo VN (3 tập), nhưng tên tác giả đề là Nguyễn Lang, là một tên khác của ông, không biết là tên bố mẹ đặt ra, hay là tên hiệu. Tôi cũng có một số quyển sách của ông bằng tiếng Pháp, ví dụ « Phật sống, chúa sống » (Boudha vivant, Jesus vivant), trong đó ông ấy tìm cách kết hợp Phật – Thiên chúa, chắc để thoả mãn đọc giả chính của ông ấy là người Pháp, gốc văn hoá Thiên chúa, và vài quyển khác mà tôi lúc đang viết thế này không còn nhớ tên. Mặc dù không có đủ, và cũng không đọc hết sách của ông, nhưng tôi nghĩ nó cũng tạm đủ để dựng lên được giáo lý ông ấy truyền giảng, theo một khoảng thời gian dài, từ lúc còn trẻ đến bây giờ. Dù vậy những gì tôi viết là ý kiến cá nhân dùng cho tôi là chính. Hứng chí thì mang lên đây tán phét.
Nhưng tôi không phải là « đệ tử », hiểu rộng theo nghĩa tư duy phật giáo của ông giúp cho tôi ngộ thêm đạo Phật. Tôi cũng chưa bao giờ tới làng Hồng, chưa bao giờ tập thiền do ông ấy hướng dẫn (dù chỉ qua sách), mặc dù cái làng này ở Pháp. Với riêng tôi, phật giáo mà ông ấy giảng là Fake, một dạng kiểu « personal developpement » rất phổ biến, trong đó với một vài từ tư duy phật giáo trộn lẫn với những khái niệm tâm lý thông thường mà ông ấy viết ra. Nó không có chiều sâu. Một người khác mà tôi có thể so sánh với ông là Gu ru OSHO, chỉ có điều OSHO suy nó ra từ ấn độ giáo, còn ông Thích Nhất Hạnh thì suy nó ra từ phật giáo. Và cả hai đều rất giỏi tiếp thị, về điều này thì ông ấy đúng là người đáng khâm phục nhất.
Tất nhiên, có thể nhận xét của tôi là do nhân duyên và cách tìm hiểu, học Phật của tôi mà ra. Vì học phật của tôi gắn với lịch sử, văn hoá, triết học. Cũng như học phật với tôi là tìm hiểu truyền thống, cập nhật nó trong điều kiện hiện đại khoa học, vì phật giáo không phải là điều gì xa lạ với một người VN. Một người VN, ngoại trừ họ tuyên bố theo một cái đạo nào đó, thì bình thường họ đã là phật tử vô thức.
Nếu lấy ví dụ so sánh Phật giáo như là phở, thì điều tôi đi tìm là phở chân truyền, ngược lại phở mà ông Thích Nhất Hạnh làm kiểu như phở dùng spagetti thay bánh phở, pho mát thay thịt bò trần để cho hợp khẩu vị người quen ăn pizza và gọi nó là phở. Có lẽ chính sự khác biệt này, mà mặc dù có đọc sách của ông, tôi không coi ông ấy là Thày.
(còn tiếp)


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Hôm qua, 11:20 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #53

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.210
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 36.315$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



Hiện nay sách của ông có khá nhiều, chẳng phải chỉ ở Pháp mà cả ở VN, nội dung của nó chủ yếu theo kiểu « personnal developpement », che phủ bởi vài khái niệm phật giáo cơ bản cho nó có mầu. Nhưng theo dõi cái nội dung này nó cũng nói lên một phần sự yếu kém của phật giáo VN về kinh điển, dù truyền thống phật giáo của VN rất dài cả ngàn năm. Tôi chia ông ấy thành mấy giai đoạn.
1- Giai đoạn ở VN (quãng những năm 60 đầu 70). Cũng như nhiều sư sãi miền Nam lúc đó, sau khi có phong trào Phật tử đánh đổ chính quyền Ngô Đình Diệm(1963), ông ấy muốn một đạo phật thâm nhập thực tế hơn, nhưng lại muốn xa rời cuộc kháng chiến chống Mỹ, thể hiện qua việc thành lập giáo đoàn tiếp hiện (tiếp cận hiện thực). Trong các điều kiện của giáo đoàn, có điều được đưa ra là « không được tin tưởng vào bất cứ một lý thuyết nào cả ». Nghe ra thì có vẻ rất là Thiền (kiểu như vô chấp), nhưng thực ra nó là sai. Chính về việc này mà phía cách mạng nghi ông ấy là CIA trá hình. Ngược lại chính quyền miền Nam cũ cũng không thể chấp nhận về việc đòi chấm dứt chiến tranh. Đây cũng là thời kỳ mà ông ấy muốn cải cách đạo phật để tu sĩ cũng có thể lấy vợ, như ở Nhật bản. Nó cũng phù hợp với trào lưu sexual revolution ở phương Tây mà miền Nam tạm chiếm là cái đuôi văn hoá.
2- Giai đoạn giảng Thiền ở phương Tây (Pháp, rồi Mỹ) thập niên cuối 70 đến nay. So với các sư sãi miền Nam khác trong phong trào phật tử chống Diệm, ông Nhất Hạnh đã làm được cái việc kết tinh sự đánh giá của phương Tây về phòng trào này vào ông ấy, trong một quy trình «cá nhân hoá một phong trào » của media phương Tây. Sở dĩ như thế vì ông ấy biết lợi dụng media phương Tây, để tạo hình ảnh. Ngay hiện nay, trong những quyển sách của ông ấy in ở Pháp, ở bìa cuối chuyên giới thiệu ông ấy đã được mục sư Martin Luther King, nhân vật lãnh đạo phong trào đòi quyền dân sự cho người da đen ở Mỹ vào thập niên 60, giới thiệu ứng cử giải nô ben hoà bình. Như vậy sự nổi tiếng của ông ấy, không phải vì phật pháp.
3- Từ thập niên 60 của thế kỷ trước, phương Tây bắt đầu sùng bái đạo Phật, tất nhiên là chỉ một bộ phận. Nhưng người này muốn tìm thấy trong đạo Phật những điều mà họ không tìm thấy trong Thiên chúa, cũng có thể là những người không theo đạo Thiên chúa nữa, nhưng họ muốn có gì đó là tâm linh. Trong phật giáo, điều hấp dẫn họ nhất là Thiền Nhật bản, rồi tới phật giáo Tây tạng. So với hai loại phật giáo này, thì phật giáo VN không có nhiều thứ để « bán ». Bởi phật giáo Nhật bản, đặc biệt là Thiền, có một cáic phông văn hoá cực lớn đằng sau. Các tông phái phật giáo Nhật có truyền thống, có truyền thừa. Phật giáo Tây Tạng cũng to lớn không kém, và họ còn có cả một hệ thống chư tăng từ Tây Tạng thoát ra (sau khi TQ sát nhập Tây Tạng vào năm 1959, trước đó Tây Tạng là vùng đất ràng buộc lỏng lẻo, đặc biệt từ giữa thế kỷ XIX, khi bản thân TQ cũng là nước nửa thuộc địa, thì Tây Tạng gần như là vùng đất độc lập, tự quản). Phật giáo VN như vậy không thể so sánh, bởi trong thực tế, từ thế kỷ XV, sau khi Lê lợi kháng chiến chống nhà Minh thắng lợi, thì Nho giáo là tôn giáo chủ đạo. Đến thế kỷ XVI, khi chính quyền phong kiến Trung ương tan rã thành Nam-Bắc Triều (thời nhà Mạc), rồi Trịnh – Nguyễn phân tranh, thì Nho giáo mới lùi bước một chút (do Trung quân, một khái niệm quan trọng của Nho giáo, với nhà Lê Trung hưng không có thực quyền không còn có được niềm tin), nhưng phật giáo VN chủ yếu là Tịnh độ. Phong trào chấn hưng phật giáo chỉ bắt đầu từ những năm 20 của thế kỷ XX, như một phản ứng với đạo Thiên chúa trong thời thuộc địa.
Người phương Tây biết tới phật giáo VN chủ yếu qua phong trào chính trị chống nhà Ngô. Và phải nói đó là điều hiếm có với đạo Phật từ khi ra đời tới nay. Nhưng ảnh hưởng « chính trị » đó, không thể che đi sự yếu kém về truyền thống giáo lý, mới được tạo tác lại, từ khi có phong trào chấn hưng phật giáo thời thuộc địa. Cũng phải để ý sự can thiệp của Mỹ nữa. Phong trào phật giáo này có bị Mỹ giật dây không ? có là cái cớ để Mỹ lật Diệm không ?. Không còn nghi ngờ gì, phong trào phật giáo này là giọt nước tràn ly, với chính sách gia đình trị của nhà Ngô, là sự phản ứng với việc « công giáo hoá » miền Nam tạm chiếm, nhưng nó thực sự đánh đổ được nhà Ngô thì không phải.
Như vậy ông Nhất Hạnh muốn « buôn bán » giáo lý phật giáo thì làm thế nào, chỉ còn cách là biến nó thành một cái dạng tâm lý phổ thông, như ông ấy viết trong hàng đống sách của ông ấy. Điều này ông ấy rất là giỏi, và sư sãi ở VN cũng nên học. Nhưng nó chỉ giúp người ta tiếp cận phật giáo, một cách méo mó, mà không phải là phật giáo.
4- Điều đáng chú ý là ông ấy rất cập nhật, chạy theo xu hướng thời sự. Ví dụ khi có phong trào « bảo vệ môi trường », thì ông ấy sẽ viết sách theo kiểu ấy, rồi ông ấy hoà động chúa Giê Xu vào phật giáo, vì khách hàng của ông ấy có văn hoá Thiên chúa. Nhưng điều này thực ra phật giáo không cấm, đó là phép « tuỳ bệnh cho thuốc ». Nhưng dùng nó để chứng tỏ là mình ngộ thì lại sai. Ví dụ. Cách đây hơn tuần, tôi đọc trong báo Thanh Niên (mạng), có nói về việc ông ấy về lại ngôi chùa Từ Đàm (Huế) là nơi xuất gia của ông ấy để sống những ngày cuối cùng, vì ông ấy lâm bệnh. Trong bài báo, có nói việc ông ấy qua bức thư của mình (mà báo không đăng nhưng tóm tắt, vì thế phải lấy giả thiết là báo nói đúng), ông ấy ví mình là một nhân vật vĩ đại của phật giáo thế giới đứng thứ 7, thứ 8 gì đó, còn hơn cả ông Đại Lai lạt ma, theo như một học giả người Úc cha căng chú kiết nào đó viết. Bất kể người Úc đó là ai, dù là học giả đại tài đi, thì sự vĩ đại trong phật giáo không phải ở đây. Sự đánh giá kiểu này có thể là một cách làm marketing tuyệt vời, như việc ông Luther King làm cho ông ấy, nhưng để đánh giá sự « vĩ đại » trong phật giáo thì nó quá buồn cười.
Hiện nay ông Thích Nhất Hạnh lâm bệnh, không biết có qua khỏi không. Như vậy hi vọng ông ấy nếu không khỏi được bệnh thì cũng ra đi bình an, nhưng với tôi ông ấy chỉ là một ông sư nhậy bén tiếp thị, biết dùng media tung hứng như một loại « jet set », nhưng không phải là thầy.
(còn tiếp)


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
« Bài viết cũ hơn · Thiền Học & Tôn Giáo · Bài mới tiếp theo »
 

6 Trang « < 4 5 6
Topic Options
2 người đang chống cằm trầm tư ngâm cứu chủ đề này (2 khách vãng lai và 0 thầy mo tàng hình)
0 Thành viên:
 

Xem diễn đàn ở dạng TEXT - PDA - Pocket PC