Chào bác, trông cái mặt bác quen quen ( Đăng nhập | Đăng ký tạm trú )

40 Trang < 1 2 3 4 > »  

· [ ] ·

 Chuyện Làng Ven, Ngày xửa ngày xưa...

Chitto
post Jun 1 2003, 06:35 AM    
Đường dẫn tới bài viết này #11

Sư cọ chùa mốc
Group Icon

Nhóm: Lý trưởng
Số bài viết: 1.904
Tham gia từ: 20-August 02
Thành viên thứ: 190



3.

Chờ cho mấy thanh nứa ẩm xì đầy khói cháy đến cong cả tàn tro, siêu nước vẫn chưa sôi hẳn. Nhưng thôi, đổ vào cái gói mì này cũng được rồi. Mì của bố thằng cả Bu mua cho ngon hơn là ở quán bà Thủy, mì gì mà bở bở, bỏ vào chưa được tí đã nát ra rồi. Buôn gian bán lận cũng vừa vừa chứ. Cái thằng cả Bu cứ gọi lão là ông, ông họ xa tít mù, có khi cũng chả họ hàng gì, nhưng làng xã cứ nói thế thì biết thế. Mà được cái thằng đấy nó cũng hay qua lại, lão thì lão chả cần, nhưng có nó qua lão cũng còn có người để mà bảo “Mày chặt cho tao cây tre, khúc trên pha thành bó lạt mai tao đem sang chợ”. Lão thì ai cũng mày tao hết, đến bà Thủy mà có lúc lão cũng mày tao, chắc chỉ có cụ lang Mí Lù với sư ông chùa Thất Lục là không thôi.

Nhưng mà ăn mì không, lão chả buồn nuốt nữa. Lão lại thèm rượu. Lão không uống được mấy, chính vì thế lão lại muốn uống, cho nó chóng say. Say một mình thì lão say, còn với mấy thằng canh đê thì chẳng thà lão đổ xuống đất còn hơn. Hoặc giả bố con nhà cả Bu có đến mà lão còn rượu thì cũng bắt con vịt bó bùn nướng mà uống vài chén, rồi có khi hai bố con nó còn ngồi đấy thì lão đã lơ mơ mất rồi. Hôm nay lão cũng muốn lơ mơ.

Cái chai lăn lóc góc lều, nùi lá chuối khô rơi ra một bên.

Lão ngửa nghe tiếng mưa đang ngớt dần. Thế thì lão sang bên sông một cái.



Bài viết này được sửa chữa mông má bởi chitto: Jun 8 2003, 11:34 PM



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Chitto
post Jun 1 2003, 06:36 AM    
Đường dẫn tới bài viết này #12

Sư cọ chùa mốc
Group Icon

Nhóm: Lý trưởng
Số bài viết: 1.904
Tham gia từ: 20-August 02
Thành viên thứ: 190



4.

Hồi hôm lão đã lấy ở quán bà Thủy một chai, nhưng mà đang bận lũ vịt ngoài bên đê nên không tiện xách, lão bảo bà ấy dúi vào dấu dưới gầm quán. Được cái quán ấy gần bờ, lúc nào cần lão đi qua, giả vờ cúi xuống là lôi chai ra thôi. Rượu có hơi đất có khi hoá hay, mụ ấy ngày trước cũng hay chôn rượu nếp dưới đất cả tháng, đào lên, cứ gọi là ngọt lừ, ăn tí là say, lão thì chóng say mà sao mụ ấy vẫn hay làm?

Mưa mùa này đến rõ hãi mà tạnh cũng chóng, chả thế mà trời đã quang cả ra. Trăng đã lại loáng loàng trên nước sông lờ đờ kia kìa. Trông lờ đờ thế nhưng xiết lắm đấy, bao nhiêu năm với con sông này lão lại chẳng rõ quá à. Rõ nên lão chả ngại, mà sang sông lúc nước to thế này cũng thấy vui vui, cứ như hồi bé cưỡi con trâu dữ, ghê ghê nhưng vẫn cưỡi được.
Lão cởi cái nút buộc dây mũi ở gốc tre. Buổi sáng buộc thế nào mà cởi mãi chả được thế này ? Cái nút cột chèo mọi khi lại khó thế à? Hay tay mình nó nhác rồi.
Đã thế không đi nữa, lão quay vào thôi.
Lão quay vào thật.
Nhưng rồi lão lại đi ra. Trăng sáng sau cơn mưa thế kia mà đi ngủ sớm, cái chân lại nhức thế này thì chả ngủ được.

Lúc sau là lão đã ở giữa dòng rồi.
Cái cây chèo khua đều đều, lượn tránh những chỗ nước xoáy. Đáy con sông này có gì có khi lão cũng thuộc chứ nói gì nước. Nhiều người vẫn gọi cái thuyền của lão là đò, bởi lão cũng hay chở người làng, dân chợ qua sông mà chả lấy đồng nào, nhất là những lần nước to thế này. Nhưng đấy là người quen thôi, hay người lão biết, lão không ghét, hoặc như bà Thủy, lão ghét nhưng mà cần. Chứ người không quen biết thì có năn nỉ trả tiền lão cũng chả đi. Lão lấy tiền làm gì đâu. Mụ ấy với lão đâu phải vì tiền.

Loáng quáng thế nào, lấy xong chai rượu thì cái thằng tướng cướp với con Nống lại ở đấy. Lần mò gì thế không biết. Không có tao thì chúng mày đêm có khi sờ được cả rắn nước đấy.



Bài viết này được sửa chữa mông má bởi chitto: Jun 8 2003, 11:35 PM



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Chitto
post Jun 3 2003, 05:27 AM    
Đường dẫn tới bài viết này #13

Sư cọ chùa mốc
Group Icon

Nhóm: Lý trưởng
Số bài viết: 1.904
Tham gia từ: 20-August 02
Thành viên thứ: 190



5.

Cái chèo trong tay lão lại đều đều. Lần này chậm hơn, cẩn thận hơn, không như lúc sang sông lão chèo hơi ngược dòng, giờ vì có thêm người nên con thuyền lão để trôi xuôi xuống dưới, rồi lựa mà sang ngang, cho nó dễ. Chứ cứ cố ngược về gần bến đò có khi lật thuyền thì đi thăm hà bá cả ba như chơi.
Các cụ hồi xưa nói là "Bà" ở sông này khi thường cũng gia ân hiền hậu, nhưng những đêm trăng là "Bà" hay cưỡi thuồng luồng tuần hà, gặp ai không tránh là "Bà" lôi xuống.
Cũng lạ, nơi khác người ta kính Ông, vùng này lại tế bà. Hình như Bà là quận chúa thời xưa, oan khuất sao đó mà trầm mình nơi sông này, thế rồi thành thần, thành hà bá, thành Bà Thuỷ. Ồ mà cũng lạ, sao lại là Bà Thuỷ nhỉ ? Có giống bà Thuỷ bán tạp nham trong chợ không? Liệu khi Bà nổi giận, có khiếp bằng lúc cái giọng xoe xoé vóng vót từ cái miệng trầu đỏ lòm của bà bán rượu chửi bọn mua quịt không nhỉ ? Bà ta cũng Thuỷ đấy, mà sao toàn bán điêu với lại chửi người ghê thế.

Hồi trước còn bé, lão cũng cùng mụ ấy được nghe cụ từ kể chuyện Bà Thuỷ độ cho người tốt ngã sông khỏi chết đuối mà lại dấn lật thuyền quân gian cho trôi xác đến cửa miếu bà mới nổi lên, mụ ấy cứ ngồi dúm lại gần lão, mắt đăm đăm nhìn lên. "Đấy, nếu không được Bà hoá phép cho cây lau bỗng dai như dây mây, thì thằng Phó đã thụt bãi lầy từ cái đêm đi đánh giậm rồi ấy à", cụ từ mắt kèm nhèm toàn gỉ, tay gãi loạo quạo dọc ống chân mốc meo bảo thế.
Mụ ấy sợ dúm, còn lão thì cứ túm tay lôi ra bờ sông "để cho Bà Thuỷ lôi xuống ngắm đáy sông", lão làm cho mụ ấy hét váng bờ sông mới chịu buông.
Một đận dài mụ ấy nhất định không chịu ngồi thuyền lão để qua sông, bởi "anh hay báng bổ Bà, Bà lật thuyền lúc nào không biết", mụ ấy nói lão, lão tức ghê, lại càng hay báng bổ bà hơn. Có lần lão còn chờ đêm trăng ra bờ sông vạch quần mà đái, mà thách Bà lên đấy. Giỏi thì lên lôi lão xuống đi. Lão nhớ, cho đến cái lần cuối cùng lão chở mụ qua sông mụ cũng nhắc lại.

Lão bao nhiêu lần đi lại trên sông trong đêm, mà có đêm nào gặp Bà Thuỷ đâu. Ấy thế nhưng khi gặp lũ trẻ con, lão lại doạ "Chúng mày cấm có dại mà bơi sông, Bà Thuỷ bà ấy lôi tuột xuống đấy thì tao chỉ có đứng trên bờ mà vái, đấy, như ông Phó đấy, đi đánh giậm đêm gặp Bà, Bà lôi xuống, may vớ được cái dây mây chứ không thì..."
Ấy thế mà bọn nó cũng có đứa tin.

Đêm nay lại có những hai đứa. Hình như hai đứa này lão cũng nói chuyện Bà Thuỷ rồi, thôi lão chả nói nữa kẻo lại nhàm, chúng nó lại cười như lão cười ông từ hồi xưa....



Bài viết này được sửa chữa mông má bởi chitto: Jun 8 2003, 11:35 PM



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
FR
post Jun 4 2003, 08:19 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #14

Unregistered









4.

Con Nống ở làng đến hết tối chủ nhật. Sáng thứ hai nó đi sớm. Thằng Tèo chỉ đưa nó ra bờ sông rồi quay về làng. Thằng Bu không về, thằng Tèo xắn tay lợp lại cái mái cho Lão chăn vịt. Thấy lão cứ lủi thủi, không vợ không con, chỉ có mỗi con đò, chai rượu nút lá chuối làm bạn, nó cũng thấy tội tội. Lão cũng chẳng giao du với ai. Tính lão gàn gàn, ngang ngang. Lão thích thì lão giúp, không thì có khi lão đuổi xơi xơi. Dân làng cũng chẳng trách móc gì lão, nhưng người ta ngại. Nghe đâu hồi trẻ trông lão cũng được lắm. Thấy bảo lão yêu cô Cam nào đó. Nhưng khổ nỗi cô Cam lại phải lòng lão Tỏi trong làng. Mà lão này thì chuyên gọi cô Cam là cô Mướp bí. Lão Tỏi lên tỉnh làm nghề Khoan phá bê tông, cô Cam cũng đi theo. Lão cứ viết quảng cáo ở bờ tường "TỎI - khoan phá bê tông, xin liên hệ...". Rồi thì mưa gió, chữ TỎI cũng sứt sẹo mờ dần đi, mất cả cái dấu hỏi. Sau người ta quen gọi lão là Toi, lão có đính chính một hai lần, rồi mặc kệ. Lão có về làng chơi, mang cả cái khoan về giúp làng xây lại cái đình. Lão quảng cáo khoan Liên xô bền lắm, tốt lắm nên từ đó cả làng gọi lão là Ivan Toi. Kể làng này cũng lắm chuyện buồn cười.



Go to the top of the page
+
Mr. Smith
post Jun 4 2003, 09:54 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #15

ma
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.622
Tham gia từ: 12-March 02
Thành viên thứ: 49

Tiền mặt hiện có : 78.619$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



Rain viết có duyên nhỉ. Tiếp tuc đi chứ.


--------------------
Here comes the sun, here comes the sun.
And I say, it's all right.



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Chitto
post Jun 5 2003, 08:49 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #16

Sư cọ chùa mốc
Group Icon

Nhóm: Lý trưởng
Số bài viết: 1.904
Tham gia từ: 20-August 02
Thành viên thứ: 190



6.

“Mấy con mẹ với thằng cha chúng mày mà nhìn thấy chúng mày thế này, lại chả tế lên ấy à, rồi là đến khổ với lão Phó, cái lão khó tính đến vênh cả ván”. Lão chẹp miệng than khi hai đứa kia đã lên bờ. Ấy là lão nhớ lại cái thời ông Phó đóng cái thuyền cho lão. Ông ấy chắc tay nghề lắm, đồ mộc trong làng này, trừ khi đồ tế tự ngoài đền phải thỉnh ở làng Cầu, hay bây giờ chúng nó chơi sang mua đồ trên tỉnh, còn không thì ông ấy làm, sửa được cả. Cái thuyền này cũng tay ông ấy đấy. Bào đục, trám nhựa, đốt hong, cùng em trai, ông ấy làm riêng cho lão. Mà em trai ông ấy chính là bố thằng Tèo chứ đâu, ông ấy là trưởng cái họ bên đấy, chặt chẽ lắm.

Thôi thì chúng mày cứ về nhanh nhanh lên không ông ấy biết lại chửi. Gớm, cái thuyền người ta thường hun một ngày, ông ấy làm cho lão đốt đến hơn hai đêm, xong rồi còn dặn lão đủ thứ. Kĩ tính quá, lão đâm ngại.

Thế nhưng kĩ mấy rồi cũng phải cũ lão Phó ạ. Đêm qua chở ba người, nước dò vào nhiều quá, cái thuyền kể ra cũng đáng hết đời từ lâu, nhưng lão vẫn dùng, mà người ta vẫn tin lão nên cứ đi thôi, chứ còn chốc chốc lại phải lấy cái bát sắt men thủng tát nước ra ngoài. À mà cái bát sắt men ấy cũng của ông Phó cho, ông ấy cho ngay từ khi đóng xong thuyền, bảo lão đề tát. Ông ấy tính đến cả thế nữa giời ạ. Bát từ thời thằng Tàu, men trắng bên trong, xanh ngoài, ngâm nước mãi nó thủng đến dăm lỗ đen sì. Kể ra hồi trước cũng toàn dùng ăn tốt, nhưng giờ chúng nó dùng bát sứ tàu hoa đỏ chứ ai dùng bát sắt.
Hồi đêm sang sông một mình, lão chỉ tát đại khái (mưa to nước đầy cả thuyền), nhưng lúc về có thêm hai đứa, chúng nó phải hì hụi tát ra. Dưới ánh trăng, thằng Tèo thì dùng tay, con Nống dùng bát sắt, hắt ra ngoài những vầng sáng bạc. Lão thấy hay hay. Lão lại nhớ những đêm đi tát nước hồi trước. Lão thì mong có mụ ấy đi tát cùng lắm, nhưng mụ ấy ngượng, nên chả chịu. Bây giờ chúng nó vẫn tát nước đấy, nhưng trông ngứa mắt thế nào ấy…



Bài viết này được sửa chữa mông má bởi chitto: Jun 8 2003, 11:36 PM



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Toi
post Jun 6 2003, 10:28 AM    
Đường dẫn tới bài viết này #17

Thôi xong


Nhóm: Trai làng Ven
Số bài viết: 636
Tham gia từ: 12-August 02
Thành viên thứ: 141

Tiền mặt hiện có : 165.874$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



Có một thời trời nổi can qua
Dân tứ chiếng về đây lập ấp
....
Tôi vào làng lần đầu cùng những người bạn vui tính, vào một ngày cuối hè lập thu, tiêu điều bơ phờ. Làng nho nhỏ mang nặng tính phong kiến, do gã trưởng làng : Bu - là một gã phú hộ không giàu không nghèo làm chủ. Gã còn trẻ, nhưng khá bản lĩnh, cũng khá ngông cuồng, hầu như quan điểm cũng như hành động chẳng giống ai, lập dị và ấn tượng. Làng của gã, nhưng gã không phải là người duy nhất cư ngụ nên về sau này, khi mà cư dân phát triển hơn, thì vai trò trưởng làng của gã cũng mờ nhạt, gã thành giám đốc dự án làng Vne,quản lý vốn và bộ phận kỹ thuật canh tác phát triển. Trong làng những ngày tôi mới đến, có nhìu mạng hơn bây giờ, chẳng biết tại sao ,có lẽ làng này già hơn những làng khác kế bên, thành ra nam thanh nữ tú của làng theo tiếng gọi con tim mà ra đi chăng ? Chỉ còn nhớ hồi ấy, có gã Việt hẻo, gã này vui tính, gặp ai là chọc người ấy, hoặc thỉnh thoảng bốc đồng, gã chọc luôn cô Mướp - phó chủ tịch hội phụ nữ làng - một(vài) cái. w00t.gif Cô Mưa- chủ tịch hội đàn bà làng- nhan sắc đằm thắm lắm, đồng ý cho tôi thuê một mảnh đất rìa đầu làng- mảnh đất chó i ả ấy, bây giờ lại thành đắc địa hihi tôi thành ra khấm khá . Cô Mưa nghe nói là con gái một nhà giàu có tiếng trong vùng dưới xuôi, cô lên đây từ những ngày đầu, hình như là do cái tính thích gầy dựng của cô, giá cô mà làm kinh thương thì chắc giàu lắm, nhưng cô lại đi làm báo - một nghề mạt , theo như lời chị Khoai thì bố mẹ cô mưa đặt tên con vào một đêm mưa sầu mưa tủi,trong một tháng mà mưa chùn mưa nhụt thối đất thối cát mưa trùm mưa phủ lên hết thảy mọi vật, các cụ khó ngủ, mưa to quá.! v.gif Lại có ông Phó cả, ông này mặc dù hành nghề thổi lò chỉ vào hạng xoàng , bù lại hiểu biết rất nhiều việc thời việc đời, nên dân làng gọi bác cả Phó(hihi cũng có thể tại lúc ông thổi bễ thì phùng mang trợn má trông kỳ quặc và buồn cười?) Bác Phó nhiệt tình lắm, hễ trong làng có việc ăn nhậu ở bất kỳ đâu, không quản mưa gió dặm trường, gần xa mặc dầu, bác phải tham gia cho kỳ được, ... rồi sau dăm chén rượu chóac, bác lại ngâm nga đọc thơ, rồi kể chuyện ngàn xưa, rồi đôi lúc từy hứng , bác lại giáo lý cho chúng tôi... Thực tình những lời bác nói, những chuyện bác kể, nào tôi có hiểu mấy, nhưng tôi thích bác, vì lời kể của bác đều đều, xa xăm luôn gợi cho tôi đến không khí quen thuộc của bài giảng môn Triết học chủ nghĩa Mác-Lênin , cứ vào giờ có môn này, tôi lại được ngủ thoải mái mơ thoải mái. Cuối làng là nhà chị Khoai, chị trồng rất nhiều khoai lang khoai tây, có người hỏi chị sao lại thế, chị bảo : vì thích khoai, có thế!. Chị Khoai dạo này rất âu , toàn mặc áo hai dây hở cổ, hở tay, quần cạp trễ, tay chân đeo vô số vỏ ốc... làm đám trai làng chúng tôi, lơ tơ mơ cứ gặp chị là lại đỏ dừ cả mặt mày chân tay là cứ lóng nga lóng ngóng...


--------------------
Phải chăng anh đã mất giấc mơ
Mất tiếng ve và những mùa dưa chín
Anh đã mất cả mây qua lòng giếng
Cả tiếng gà hẻm núi cả cơn mưa...
(Lưu Quang Vũ)

Anh viết tên em lên đám mây...
...cơn gió cuốn đi.
Anh viết tên em lên bãi cát...
...sóng biển cuốn đi.
Anh viết tên em lên tường và hành lang...
...CÔNG AN BẮT ANH ĐI. HUHU
(Messenger love)



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Jun 6 2003, 03:37 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #18

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.313
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 36.961$
Số tuần chưa đóng thuế : 9

Bình chọn :



Tổng Vân Phong, huyện Thạch Thất, Bắc Thái có chùa Thất Lục nổi tiếng. Sư cụ chùa này, nổi tiếng gần xa. Truyền rằng, đêm trăng thanh vắng, cụ đang ngồi đọc kinh trong vường chùa thì được Trời sai Đế Thích xuống rạch bụng rửa ruột, lại nhét hạt trân châu vào nên mới sáng dạ thế. Từ đấy đọc đâu nhớ đấy, bói toán như thần. Mọi người đều trọng.
I
Cụ vốn là người làng, tên tục là Chít. Thủa xưa, lúc còn nhỏ hay đầu têu đám trẻ nhỏ đánh khăng đánh đáo đầu làng. Một hôm có sư, tự là Nhất Hạnh vân du qua. Nhất Hạnh vốn tu từ lâu, nhưng càng tu càng mù mịt, không ngộ được đạo nên phẫn chí, bỏ chùa đi vân du thế gian. Tình cơ mà qua làng. Đang lúc mệt mỏi, Sư nhìn thấy có một đám trẻ con đang xúm xít, nên cũng tò mò nghé mắt vào xem. Lại gần thì hóa ra có quả bóng rơi xuống cái hố. Hố sâu, không với tay được. Lũ trẻ xôn xao, nhưng đều thuộc loại nói nhiều làm ít. Chỉ thấy có một thằng bé, người nhỏ quắt, tóc cháy nắng hì hụi lấy lá chuối quấn lại làm túi rồi hì hui đi đổ nước vào hố. Bóng nổi lên, lấy ra được. Sư bất giác than "Cuộc đời trôi nổi, đạo như nước, đời như bóng. Đạo đời đun đẩy nhau, chẳng cái nào thiếu được cái nào". Nói thế rồi ngộ. Mừng lắm. Lạy nghĩ trời cho duyên mình gặp thằng bé. Nên có ý độ nó làm sư. Liền lân la làm quen rồi theo nó về nhà. Sư chẳng phải nói nhiều. Nhà đứa bé có tới 10 miệng ăn, nheo nóc. Khi sư nói ý định của mình cho bố mẹ nó, cả hai đều mừng, vì thoát được một miệng ăn. Thế là Chít khăn gói quả mướp theo Thầy Nhất Hạnh về Hà nội, tu ở chùa Quan Âm.
II
Thấm thuắt đã hơn cả chục năm. Tiểu Chít lúc này thông thạo cách cúng bái lắm, chỉ phải tội đọc đâu quên đấy, không nhớ được một dòng kinh nào, làm cho Thầy Nhất Hạnh rất buồn. Ngược lại việc đời ,tiểu Chít lại rất nhanh nhẹn. Thấy vậy, Nhất Hạnh mới nghĩ rằng "Có lẽ Thầy nào trò ấy, phải đi vào đời mới tìm được đạo". Nghĩ rồi liên khuyến khích tiểu Chít làm kế khất thực, ngày ngày lang thang xin ăn ở trong 36 phố phường. Chít vốn khéo nói, nên của cúng mang về chùa ăn không hết. Nhưng ngộ đạo thì vẫn tịnh không.
III
Một hôm lúc lang thang vào Văn miếu, thấy trước Khuê văn Các có một đám du lịch Ba lô đang xúm xít xem cái gì đó. Tây trắng, mắt xanh tóc vàng. Trời nóng, cô nào cô ấy đều mặc mini quần sóc, để hở những cặp đùi trắng nõn, mũm mĩm như ngà voi. Nhìn thích mắt. Chít cũng lân la lại gần. Thấy giữa đám đông là một họa sĩ, tay vẽ mồm thao thao giảng bằng tiếng phú lang xa (tiếng Pháp). Trên thấy đề biển "Đệ Nhất thủ khoa đại học mỹ thuật Đông dương. Danh Họa Ưu Ưu". Tò mò, Chít cũng đứng lại xem. Thấy Ưu Ưu, lấy ra một tờ giấy trắng, khổ to đến thước rưỡi, cỡ bằng nửa cái chiếu hoa. Rồi hết sức sơn phết lên trên. Xanh xanh, đỏ đỏ. Trông xa thì giống như một gói mì Vi phong. Rối tung rối mù. Lại thấy Ưu Ưu đề tựa ở dưới "Khuê văn Các", rồi quay ra nói gì đó với thằng Tây đứng xem bên cạnh. Vẫn bằng tiếng Pháp. Thằng đó gật gù trả lời "Phai, Ve ri phai" (fine, very fine), rồi móc túi rút ra 2000$ đưa cho Ưu Ưu để lấy tấm tranh, nét mặt lạnh như tiền. Chít đợi lúc vãn người, mới rụt rè hỏi Ưu Ưu "Chẳng hay cái tranh lúc nẫy là bác vẽ Khuê Văn Các". Trả lời "Đúng vậy". Chít băn khuăn "Nhưng thấy không giống". Ưu Ưu cười phá lên "Đạo khả đạo phi thương đạo. Người vẽ phải thể hiện được cái thần, thể hiện được cái không hình không dáng thì mới là họa sĩ chứ. Bây giờ mà còn vẽ minh họa thì vứt" Lại thấy Ưu Ưu rút ra 5 mảnh giấy khổ vừa. Mỗi mảnh tô một mầu. Cái mầu đen, cái mầu đỏ, mầu vàng. Rồi đề ở dưới "Ngũ Hành". Nét mực chưa ráo, đã thấy một cô Tây, ngón tay mũm mĩm như búp sen, rút ngay ra 5000$ trả để lấy. Không những thế, lại còn thơm vào má Ưu Ưu mỗi bên hai cái, rồi nói "Sa luy" (salut) rồi bỏ đi. Chít bị choáng thực sự. Thầm nghĩ "Cái gì nói được tả được thì không phải là đạo nữa, sao ta lại phải chìm đắm trong kinh Phật như vậy. Đúng là ta có mắt như mù". Nghĩ rồi rảo bước về chùa.
(Còn tiếp)


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Jun 6 2003, 04:25 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #19

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.313
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 36.961$
Số tuần chưa đóng thuế : 9

Bình chọn :



IV
Tối hôm đó, tiểu Chít lên giường đắp chăn từ sớm. Bỏ không theo thời khóa, không tụng kinh gõ mõ. Sư Nhất Hạnh rất lo lắng. Nghĩ thầm "Thằng này lớn, hay dục tình phát, hôm nay đi vào phố lại gặp một con cáp ve nào nó chài rôi. Nếu thật là vậy thì đúng là ta không có đức". Nghĩ vậy rồi lựa lời do xét. Tiểu Chít cứ sự thật mà kể. Nghe xong Nhất Hạnh trầm ngâm nói "Con ơi, Họa là một nghề, không phải là đạo. Là Nghề thì người có người không. Còn Đạo thì ở đâu cũng có, ai cũng có. Làm sao mà lừa được người ta". Lại nghĩ. Hà nội là xứ phồn hoa, tinh tế. Dân gian tinh quái, đời nhiều cạm bẫy. Người Hà nội lại là kẻ lắm chữ, thích lý sự, khó bắt bẻ được. Liền hối giục Chít vân du vào Nam. Trong đó, Phật giáo phát triển. Con người tính tình thực tế, đấy mới thực là đất Phật. Khí hậu lại nóng, có thể ngồi thiền quanh năm ngoài trời đều được. Tiện lợi nhiều bề. Nói rồi liền giục Chít đi ngay. Thầy trò chia tay nhau, rơm rớm nước mắt.
V
Chít vào đến Sài gòn, nhân lúc lang thang qua quán bia đầu đường xin cốc nước lã thấy một người khôi ngô phong nhã đang ngồi uống pép xi. Người đó mặc áo trắng cộc tay, là phẳng phiu. Tóc cắt ngắn. Xung quanh đó, cả một đám phu xe xích lô chờ khách, đang "dzô 100%". Tay ai cũng 2 cốc bia, cầm lăm lăm như Chu Nhuận Phát đấu súng. Mặt ai đấy cũng đỏ gay gắt, mắt lờ đờ hơi men. Thật là đối nghich với vẻ ung dung của người nọ, liền lân la làm quen. Biết người đó tên là Root. Root hỏi "Bác vào đây làm gì ?". Trả lời " Tôi thấy Sài gòn là đất đạo nên vào học hỏi". Root cười lớn "Nhà tôi ở cạnh chùa Vĩnh Nghiêm, ngày mồng một ta rồi ngày rầm đến khổ với nó. Người ta cứ bắc loa phóng thanh đọc kinh oang oang ngoài đường không ngủ được. Tôi chẳng biết đạo là gì, chỉ biết có compaq và babyqueen". Lại hỏi "Compaq là gì ?" Trả lời "Đấy là mác máy tính Mỹ. Trong này người ta chỉ chuộng đồ Mỹ chứ không chuộng đồ Tầu". Lại hỏi "thế còn BabyQueen". Trả lời "Đất Sài gòn theo Âu Mỹ, cấm ngặt hỏi chuyện đời tư". Root nói với Sư "Hay Bác bỏ nghề tu theo nghề buôn đồ điện tử với tôi. Bác vốn quen biết trong giới thiền môn, đây là thị trường vẫn còn để ngỏ. Có thể làm giầu được đấy. Tôi sẽ làm đại lý bán Compaq cho bác". Chít hỏi "Dùng Compaq dễ không ?" Root trả lời "Không dễ lắm, vì nó hay dễ tự ái, tính tình bất thường, nhiều khi chết đứng. Bác tu không biết, chứ nhiều khi máycũng như người". Lại hỏi "Thế thì phải chữa như thế nào". Trả lời "Máy có 3 cái huyệt, hai cái ở trên, một cái ở dưới. Tiếng Mỹ họ gọi là Alt, Ctrl rồi Supp. Cứ vừa bấm vừa day cùng một lúc thì tự khắc nó sẽ khỏi". Chít nghĩ thầm "Ta vốn dốc lòng theo đạo. Không tìm được đạo không về. Nếu máy cũng đỏng đảnh như người, thì chi bằng tìm người ân ái cho xong, cần gì đến máy. Dù có là compaq, hay đồ Mỹ đi nữa". Nghĩ rồi liền từ chối. Root cũng không nài ép, chỉ khuyên là nên xuống Cần Thơ. Ở đó có cả người Việt lẫn người Khơ Me. Mà người Khơ Me sùng đạo lắm, có thể giúp đỡ được.
(Còn nữa)


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
Phó Thường Nhân
post Jun 6 2003, 04:59 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #20

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.313
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 36.961$
Số tuần chưa đóng thuế : 9

Bình chọn :



VI
Chít xuống tới Cần Thơ thì trời đã tối. Liền vào quán trọ đầu bến sông ngủ. Đêm tối, sóng vỗ ỳ ọap, ếch nhái kêu ong ong cả đêm khiến Chít không ngủ được. Đến gần sáng mới chợp mắt được một tí. Trong cơn mơ tư nhiên thấy một chân nhân, đầu quấn khăn nhiễu đỏ. Quần trắng, thắt lưng mầu lục, mắt trợn ngược, ngồi trong đám mây ngũ sắc vù vù bay tới. Người đó nói " Ta là Quý Zen, thông điệp viên của Đế Thích cảm người dốc lòng tìm đạo nên tới giúp đỡ đây. Hãy nói ngay Phật là gì ? Pháp là gì ? rồi ta gỡ rối cho" Chít bối rối "Bạch thầy .." Chưa kịp nói dứt lời lại bị hỏi dồn "Thế ngươi hiểu Bạch thầy là gì". Chít toát mồ hôi hột, nói không ra lời, ú ớ. Quý Zen cười thông cảm " Đế Thích cho ta xuống nói với ngươi là nguyện vọng của ngươi sẽ được toại nguyện. Người sẽ được ngộ. Chỉ nên nhớ, không được vỗ tay bằng một bàn tay thôi". Nói rồi biến mất. Chít giật mình tỉnh dậy, thấy trời đã gần sáng. Trong bụng hồ nghi không biết nên hiểu thế nào.
VII
Trong lúc ngồi ăn hột vịt luộc điểm tâm. Chợt thấy một cô gái, vóc người mảnh mai, nhưng cân đối. Người đẹp như người mẫu, tóc đen nháy. Nhưng nét mặt buồn rười rượi. Người đẹp ngồi xuống đối diện với Chít, thờ ơ goi bát bún ốc. Chít thấy trong lòng rạo rực. Không thể không bắt chuyện. Cô gái tên là iltdna, đang tương tư. Kể rằng "lạ quá, đời Em đã yêu không biết bao nhiêu Anh, được tình, thất tình không biết bao nhiêu lần mà sao lần này lạ qua. Ăn không ngon, ngủ không yên. Thầy có cách gì giúp E khỏi cảnh khổ được không ?". Chít giơ tay lên định đưa vào dưới lưng cô gái, nhưng chợt nhớ tới lời chân nhân nên dừng lại buồn bã nói " Thế cái tương tư ở đâu mang ra đây cho ta coi". Cô gái giật mình "Bạch thày, con hiểu rồi. Vậy là tự con làm khổ con. Chẳng ai biết cho cả. Tương tư là khổ, khổ là không. Đa tạ thày". Nói rồi đứng lên tươi tỉnh ra đi. Chít tiếc rẻ, nhìn quanh thấy hòn sỏi, không cầm được bực tức ném vèo nó ra sông. Thốt nhiên nghe thấy "cạch" một cái ở dưới chân. Nhìn xuống thì lạ quá, hòn sỏi được ném đi đã quay trở lại, như cái bum mê răng của thổ dân châu Úc. Chít chợt giật mình "Ta thế mà không bình tâm được như hòn sỏi này". Nói thế rồi ngộ.
VIII
Từ đó Chít tấn tới, học đâu nhớ đấy. Bất cứ việc gì dù bói toán, đoán mộng, tử vi đều tinh thông cả. Tiếng tăm nổi như cồn khắp vùng lục tỉnh. Tiền cúng lễ của đệ tử mỗi ngày cả ngàn đô la. Đệ tử có hàng vạn.
Đi đâu cũng dùng xe Mẹc xê đét. Rồi một hôm, tự nhiên nhớ nhà, nhớ thầy Nhất Hạnh, liền rảo bước về quê. Thầy Nhất Hạnh đã mất. Chít mang tiền cúng dường về xây chùa Thất lục ở làng, và không đi đâu nữa. Dân làng thường kể, trong Am của Chít bao giờ cũng có một đống sỏi. Tối nào thầy cũng ra ném sỏi ở sau vườn nhà. Nhưng ném mãi không bao giờ hết. Hòn sỏi bao giờ cũng quay trở lại...

HẾT.


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
« Bài viết cũ hơn · Loa phóng thanh của làng Ven · Bài mới tiếp theo »
 

40 Trang < 1 2 3 4 > » 
Topic Options
1 người đang chống cằm trầm tư ngâm cứu chủ đề này (1 khách vãng lai và 0 thầy mo tàng hình)
0 Thành viên:
 

Xem diễn đàn ở dạng TEXT - PDA - Pocket PC