Chào bác, trông cái mặt bác quen quen ( Đăng nhập | Đăng ký tạm trú )

6 Trang « < 4 5 6 

· [ ] ·

 Chánh Niệm Không Như Bạn Nghĩ

Phó Thường Nhân
post Feb 15 2019, 11:25 PM    
Đường dẫn tới bài viết này #51

Tả Thiên Thanh
Group Icon

Nhóm: Chánh tổng
Số bài viết: 5.192
Tham gia từ: 11-August 02
Thành viên thứ: 133

Tiền mặt hiện có : 36.168$
Số tuần chưa đóng thuế : 4

Bình chọn :



12- TỔNG KẾT SƠ BỘ
Nhờ bác Quý mở chủ đề này, khiến tôi nổi hứng tán phét. Đầu tiên chỉ là tham gia trả lời, nhưng vì ít có người tham gia đàm luận, nên tôi nhân tiện phát triển nó như là một sự chia sẻ những kinh nghiệm thể nghiệm tập luyện Thiền. Như vậy chủ đề này có thể coi như phần hai của một chủ đề về Thiền Tào động mà tôi đã viết từ trước. Ngoại trừ các đoạn viết về ..bóng đá, phần viết về Thiền chủ yếu làm nổi bật sự khác nhau giữa Thiền trong phật giáo nguyên thuỷ và Thiền như một tông phái của phật giáo Đại thừa. Sự khác nhau này nằm trong vấn đề Thiền nguyên thuỷ nằm ở mức độ nhận thức, còn Thiền Đại thừa thì nằm ở mức cao hơn là TÂM. Do sự khác nhau này, mà hoạt động của Thiền nguyên thuỷ là NIỆM, tức là nằm trong phạm vi « hữu vi », có chủ ý, vì thế nó dễ dẫn tới ức chế tâm lý, nhưng có điểm lợi là gần với đạo đức học. Dễ ứng dụng. Ngược lại Thiền Đại thừa do đạt tới TÂM, mà thiên về hành động tự nhiên, không chủ ý, nhưng nó lại dễ dẫn người ta sa vào hư vô, nguỵ biện, phải trái lẫn lộn. Khi lẫn lộn KHÔNG với VÔ VI, Hư vô. (ví dụ như ông Phạm Công Thiện)
Vì thế để ứng dụng Thiền Đại thừa trong đời thường, thì người ta có thể bám theo các nguyên lý hành động tự nhiên, không chủ ý, không bị điều khiển bởi Tham sân si, bởi cái tôi mà hành động «VÔ NGÃ ». Vì hành động tự nhiên mà luôn thông thoáng (vô chấp) theo quan niệm Vô sở trụ (không bám vào định kiến nào) được gọi là Thiền của Phật, và hành động tự nhiên không suy nghĩ tính toán (được gọi là Thiền của Tổ). Hai điều này tôi đã dẫn giải bằng một công án.
Với một người ứng dụng thiền đại thừa, thì phải phân biệt được giữa bản tâm « không động » và thế giới hiện tượng động. Đây là nội dung tôi lấy ví dụ qua câu thơ của vua Trần Nhân Tông, cũng như câu chuyện « gió động, cờ động » trong kinh Pháp bảo đàn.
Từ cái điều này mà ta thấy khoa học không ngược với Thiền và tâm linh. Nhưng người ta không cần dùng khoa học để làm chứng cho tâm linh đúng. Với con người, khoa học là điều kiện cần, tâm linh là điều kiện đủ.
Để tránh rơi vào hư vô, tôi nêu ra phép tập TÂM PHẬT, THÂN NHO. Tâm linh phật giáo, ứng sử Nho giáo. Và từ đó người ta có thể thấy quan niệm tương đồng của hai đạo này,qua khái niệm cái tôi « rỗng không » (dóng thẳng lòng không) của đạo Nho. Tất nhiên đây là một cách, một kinh nghiệm cá nhân, không phải là cách duy nhất.
Tôi cũng nói tới vấn đề phương Tây « chắt lọc » Thiền như thế nào để tạo dựng cái « pleine conscience » nhằm chữa chạy bệnh tâm lý của nó.
Trong chủ đề tôi cũng có nói rất dài về Khoá hư lục. Nhưng kết luận về nó thì tôi sẽ viết tiếp sau, trong phần « Thực hành thiền ».
(còn tiếp)


--------------------
Tả Thiên Thanh



User is offlineProfile Card
Go to the top of the page
+
« Bài viết cũ hơn · Thiền Học & Tôn Giáo · Bài mới tiếp theo »
 

6 Trang « < 4 5 6
Topic Options
2 người đang chống cằm trầm tư ngâm cứu chủ đề này (2 khách vãng lai và 0 thầy mo tàng hình)
0 Thành viên:
 

Xem diễn đàn ở dạng TEXT - PDA - Pocket PC