Langven.com Forum

Giúp đỡ - Lục lọi - Dân l ng - Lịch
Full Version: Từ Hi-fi Tới Highend Etc
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Khoa Học Kỹ Thuật - Computer & Internet
Pages: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23
root
Bài viết của Hưng rất hay, đề nghị đồng chí Tech làm thêm chức năng vote * để cho anh em còn thình thoảng vỗ tay tán thưởng.

QUOTE
Mình không hiểu lắm về các loại component của ampli nhạc, vậy nếu chơi đồ đồng nát thì chất lượng âm thanh có khác nhiều so với đồ mới không ? Hơn nữa, một bóng đèn giá 25USD có phải là sẽ cho âm thanh đầu ra kém hơn so với bóng đèn cùng loại, tức là cung tính năng kỹ thuật nhưng giá 100USD hay không ?


Ampli cũ tuỳ từng loại, có loại tiếng kém rõ so với đồ mới, có loại thì không có khác biệt nhiều. Xin xem phần giải thích ngay sau đây. Còn về bóng đèn, hay các linh kiện điện tử nói chung, mà có chỉ tiêu như nhau thì vẫn có thể có giá thành khác nhau rõ rệt. Cái chính là chất lượng của các chỉ tiêu đó, cũng giống như là mainboard cho máy tính hay là loa ấy. Hầu hết các loa đều ghi đáp ứng từ 20-20000Hz, đúng là trọn vẹn dải âm tần, thế sao giá lại khác nhau khủng khiếp đến vậy?

QUOTE
Theo mình nghĩ thì cấu tạo của ampli khá đơn giản, các link kiện tuyệt đại đa số đều là các link kiện hàn chặt không chuyển động, trừ một số ampli có dùng remote control nên có thêm một cái bo mạch chứa IC và vài cái mô-tơ. Vì vậy tuổi thọ của chúng thường rất cao, có thể dùng trong cả chục năm mà không hề hấn gì.



Các ampli về mặt cơ khí thì đúng là ít có hao mòn thật. Nhưng với linh kiện thì không như thế:

- Cậu xem cái bóng đèn tuýp dùng sau vài năm so với đèn mới thì thế nào? Cái màn hình máy tính cũ so với màn hình mới có khác biệt gì chăng?

- Nếu xét về mặt kĩ thuật: tụ hoá, mối hàn, bóng đèn... đều là những thứ sẽ bị biến đổi về mặt hoá học qua quá trình sử dụng. Nếu những linh kiện đó nằm ở vị trí chủ chốt trong mạch thì là một vấn đề lớn đấy. Cái này phải có thực chứng mới thấy rõ được: Nếu cậu có quen ai làm DIY Audio thì đến thử bảo người ta thay một cái tụ điện lọc nguồn loại đẳng cấp, rồi ngồi nghe lại xem có khác biệt gì chăng? laugh.gif
Tếch
QUOTE(root @ Sep 29 2006, 05:55 PM)
Bài viết của Hưng rất hay, đề nghị đồng chí Tech làm thêm chức năng vote * để cho anh em còn thình thoảng vỗ tay tán thưởng.


Ah đúng đấy, sẽ có chức năng vote để đánh giá "công lực" của mỗi người, tổng số lần bình chọn sẽ hiển thị dưới avatar.

cheers.gif
Xốt
Báo cáo các bác là em đã tậu tạm một con Accuphase E-205 (20 tuổi rồi) với giá 400€ (giá mới năm 86 là khoảng 2400 DM). Sau 20 năm mà giá của nó vẫn giữ được 1/3 như thế quả là đáng kể (tất nhiên so với giá trị của đồng tiền ngày đó thì 2400DM có lẽ cũng gần bằng 2000€ bây giờ). Đây là loại serie hạng gà của Accuphase, nhưng vẫn rất được ưa chuộng. Có người còn thử làm test- cho 4 người khác nhau nghe cục E-205 này và E-406 chạy cùng một lúc (không được nhìn thấy cái nào chạy). Kết quả cả 4 đều chọn cái E-205 này hơn do tiếng của nó ấm hơn (kỹ thuật Mofset). Cái E-406 vốn vẫn được coi là cao thủ trong giới âmli bán dẫn, giá của nó cũng khủng (mới 7000€) - cũ cũng cỡ khoảng 3000€ hiện nay.

Nói chung cục Accuphase này chỉ là thử nghiệm lần cuối với âmli bán dẫn trước khi đi học làm âmli đèn thực sự. Tình hình là em quyết định tham gia một Project phát triển âmli đèn trong trường kỳ tới này để làm đèn cho tử tế. Nếu làm được đèn ngon, em sẽ lại cho cục Accuphase đi Ebay.
yuyu
QUOTE(XXX @ Oct 5 2006, 01:40 PM)
Báo cáo các bác là em đã tậu tạm một con Accuphase E-205 (20 tuổi rồi) với giá 400€ (giá mới năm 86 là khoảng 2400 DM). Sau 20 năm mà giá của nó vẫn giữ được 1/3 như thế quả là đáng kể (tất nhiên so với giá trị của đồng tiền ngày đó thì 2400DM có lẽ cũng gần bằng 2000€ bây giờ). Đây là loại serie hạng gà của Accuphase, nhưng vẫn rất được ưa chuộng. Có người còn thử làm test- cho 4 người khác nhau nghe cục E-205 này và E-406 chạy cùng một lúc (không được nhìn thấy cái nào chạy). Kết quả cả 4 đều chọn cái E-205 này hơn do tiếng của nó ấm hơn (kỹ thuật Mofset). Cái E-406 vốn vẫn được coi là cao thủ trong giới âmli bán dẫn, giá của nó cũng khủng (mới 7000€) - cũ cũng cỡ khoảng 3000€ hiện nay.

  Nói chung cục Accuphase này chỉ là thử nghiệm lần cuối với âmli bán dẫn trước khi đi học làm âmli đèn thực sự. Tình hình là em quyết định tham gia một Project phát triển âmli đèn trong trường kỳ tới này để làm đèn cho tử tế. Nếu làm được đèn ngon, em sẽ lại cho cục Accuphase đi Ebay.
*



Bu đưa ảnnh lên đi. Hôm nọ anh cũng qua một tiệm 2End ở Paris chuyên về Accuphase. Có một con E-301 bán 600€. Nhưng E-406 thì không đến 7000€ đâu vì cái mới nhất E-408 cũng chỉ có hơn 3500€, còn con E ...gì đấy pur class A cũng chỉ có ... 5000€ laugh1.gif read.gif. Đắt nhất hình như là E 530 khoảng 6500€.

http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/Nikon5.jpg

Nhân thể nghe loa Tannoy Prestige Glenaire + lecteur CD Accuphase DP78+ ampli tube Cairy và McIntosh... Nhưng cảm nhận chung là đôi loa này có vẻ không xứng với giá 6300€, mặc dù âm thanh của nó thì tuyệt vời, nhưng giá độ 4000€ thì phải chăng hơn. Loại Kanterbry còn đắt hơn tới 15.000/ đôi, nhưng anh không nghe thử, vì không có ý định mua

http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/Nikon5-1.jpg

Cuối cùng anh quyết định mua thêm con Prima Luna Two, để về so sanh với on PL1 xem sao ?

http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/PL12.jpg

Về cấu hình thì bên ngoài PL2 chỉ khác PL1 là có 4 bóng KT88 thay vì 4 bóng EL34 như của PL1. Nghĩa là về hình thức trông Prima Luna Two "cậu mợ" hơn chú em PL1 vì có 4 cái bóng KT88 mập ú thay vì 4 cái bóng EL34 mảnh mai. Nhưng mạch bên trong thì có khác, vì PL2 có thể, nếu thích thì, lắp 4xEL34 cũng được, trong khi PL1 không thể thay KT88 được. Ngoài ra chỉ thấy khác 1 chi tiết nhỏ trong cuốn mode emploi là Input Sensitivity của PL2 là 240 mV, trong khi PL1 chỉ có 225 mV. Và tất nhiên công suất của PL2 cũng nhỉnh hơn PL1 tí tẹo là 5W mỗi kênh, thành ra được 2x 40W.
yuyu
độ nhạy của PL2 cao hơn PL1 liệu có giúp ích gì cho việc driver những cặp loa mạnh như JM Lab Electra 936 không ?
Hôm nọ anh dành cả buổi tối để thử PL 1 với JML936. Kết quả là thất vọng vì với công suất 250W, 92db, 35 Hz-23kHz, nhưng đòi hỏi courrant khá lớn, ampli PL1 tỏ ra không điều khiển nổi đôi loa bất kham này ở tần số bass tỏ ra rất yếu, trong khi ampli Denon 3085 thì rất phù hợp với JM Lab vì nghe tiếng bass của JM cực sướng, độ pression rất mạnh, chắc, sâu và fidel.

http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/thuPl1JMlab.jpg

Như vậy PL chỉ phù hợp với những loa có công suất trung bình độ 150W trở xuống.

Vậy là lại một tối nữa thử với 2 đôi JMLab Opal 609, 93db, 110W, 50Hz-22kHz và JM Lab Opal 615, 92db, 150W, 45Hz-22kHz.

http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/4loa.jpg


Kết quả là nếu như nghe với Opal 609 đã rất hay rồi, thì nghe với Opal 615 còn hay hơn, vì tiếng bass sâu hơn, mạnh hơn và nói chung là équilibre hơn giữa treble và bass.
Chung cuộc, cuộc hôn phối tạm thời hiện nay giữa PL và JM L Opal là tốt nhất.
Bây giờ chỉ còn đợi PL2 chạy rodage xong là sẽ so sánh giữa PL1 và PL2 có gì khác nhau ?
Hiện nay Prima Luna 1 đang sánh vai với Prima Luna 2 trong 1 marriage tay 3 kỳ quặc với đôi JM Lab Opal 615.

Quả đúng là Luna đang hưởng tuần "trăng mật" chưa từng có ...( Prima Luna trong tiếng Ý có nghĩa là The 1st Moon, cũng là tên một thành phố nhỏ ở phía bắc Milano, Italy)

http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/Nikon5-2.jpg
Xốt
Đây là hình của Accuphase E-205 em đã có:

http://www.audioinnovationen.de/assets/images/Accuphase-E-205-Front-24cm.jpg

http://www.audioinnovationen.de/assets/images/Accuphase-E-205-Side-24cm.jpg

http://www.audioinnovationen.de/assets/images/Accuphase-E-205-hinten-24cm.jpg


Thông số kỹ thuật của nó là:
2 x 110 Watt ở 4 Ohm, 20 - 20.000 Hz.
2 x 80 Watt ở 8 Ohm.
2 x 40 Watt ở 16 Ohm.
Kích cỡ:: 445 x 145 x 370mm
Trọng lượng: 14,0 KG.

Accuphase đời cũ tiếng ấm hơn đời mới- do dùng kỹ thuật Mosfet. Nhưng các hạng cao như E-305, E-405 trở đi thì được cái tiếng còn chi tiết và khỏe hơn nhiều. Nhiều chú thích hạng cao vì thích hoành tráng, còn nhiều người thích hạng gà- vì thích tiếng ấm. Accuphase có đặc điểm nổi bật là âm thanh gợi cảm (Souvenir) và đẹp. Nói chung đa phần coi nó là dạng âmli trung thực, cũng có nhiều người coi đó là âmli làm tiếng đẹp lên và hơi thiếu bass nhưng không chèn, lấn át mất các ưu điểm của các thiết bị khác phối hợp cùng như loa, CD-player (!). Nói chung các tạp chí mạnh nhất của Đức về âm thanh (Audio, Stereoplay) đều coi Accuphase là âmli bán dẫn số 1 mấy chục năm nay, các địch thủ như Mark Levinson, Krell đều bị xếp thấp hơn một chút, dù giá cao hơn. Chúng nó gọi Accuphase là Rolls Royce của âmli. Tuy nhiên dân chơi Đức thì chia làm 2 phe, phe thích thì thần tượng (nói rằng: không có âmli nào tốt hơn Accuphase, trừ chính các âmli Accuphase cũ), phe không thích thì chê giá quá đắt so với chất lượng. Dân chơi VN thì gọi Accuphase là âmli có nhiều kỹ xảo.

Đời E-301 sản xuất từ những năm 74- quá cổ rồi. Các đời như E-406 sản xuất cách đây 10 năm hồi đó giá 7000€ nhưng giờ mua lại cũng vẫn có giá trên 2000€ (Ebay), ngoài cửa hàng thì cao hơn. Mấy cục mới của Accuphase là E-530, E-550 giá (6000€ và 9000€) dùng Class A thuần túy- tiếng lại ấm và giống âmli đèn hơn các đời 300, 400.

Nếu em được phép cố vấn cho bác Yuyu việc chọn âmli để đánh cùng với đôi Focal 936 (rất tốt) của bác thì em nghĩ bác nên chọn một trong các hãng là Accuphase (Nhật) - như Accuphase 207, 405, 405, Marantz (Nhật) - như PM 11, 14, 15, 16, 17, Musical Fidelity A308, A3.5, A5 (Anh) hoặc chơi Octave V70, V50 của bọn Đức (giá mới tầm 6000€ và 4000€- giá cũ thì chỉ 1/3). Octave V70, V50 là âmli đèn, công xuất cũng cao- cỡ 70W, 50W- mới tạm đủ để đánh Focal 936 của bác. Tuy nhiên cũng phải nói thêm là loa Focal là loa nhiều đường, độ nhạy không cao lắm- đánh đèn sẽ không thấy uy lực như dùng bán dẫn đâu. Nếu bác đã nghe quen bán dẫn, muốn chuyển sang đèn thì chỉ còn cách chơi loa toàn giải hoặc kèn (có lẽ không nên, vì Focal 936 là ngon rồi). Mấy cục PrimaLuna chỉ là đèn hạng 2, không đủ công lực để chơi với loa độ nhạy thấp như Focal đâu. Cũng có thể bọn Đức thì bênh bọn Đức- nhưng nói chung Octave là dạng cao thủ số 1 về đèn ở Đức- tiếng của V70, V50 luôn xếp hạng ngang với Accuphase và Krell- dù 2 loại bán dẫn này còn đắt hơn Octave nhiều. Ví dụ V50 giá Ebay chỉ khoảng 1700€ - đắt hơn PrimaLuna mới của bác một tí- nhưng chất lượng đảm bảo trên PrimaLuna chục bậc. Xếp hạng trong Audio và Stereoplay thì V50 được 115 điểm- đứng cao chót vót ở bậc Reference class của âmli (125-105 điểm), còn Primaluna PL1 chỉ được 85 điểm- đứng gần chót hạng "Chất lượng cao" (100-80 điểm) - tức là 2 loại chênh nhau 6 bậc (mỗi bậc 5 điểm). Như Marantz PM-15S1 hiện giá chỉ có 1500€ mới- cũng được những 100 điểm- thắng đủ các kiểu bình chọn (cả EISA - giải uy tín nhất về Hi-Fi của cộng đồng Europa)- đứng đầu hạng "chất lượng cao". Còn các âmli Mỹ thì bác nên thận trọng- do âmly Mỹ thường giống xe tải- rất khỏe nhưng thiếu "chất" - nghe cổ điển sẽ thấy nông, nhạt.

Còn Denon thì em thấy chán- hôm nọ nghe thử Denon với loa Quadral thấy tự dưng tiếng của loa Quadral- khi nghe với Marantz vốn ấm và sâu- thì với Denon bị lồi ra, sáng hơn và tò tí te. Dân Audiophile cũng nói rằng: nghe Denon là bắt đầu chơi Hi-fi, nghe Marantz là muốn chuyển sang dùng âmli đèn.
yuyu
Nhân chú nói đến giải thưởng của Eisa-Awards, thì chính là ampli Denon PMA-1500EA, ẵm giải này năm nay ( tức là giải 2006-2007).

http://eisa-awards.org/history/2006-2007/audioHt.html

Còn về kỹ thuật Mosfet, anh không rõ là ai phát minh và áp dụng đầu tiên, nhưng đó chính là sở trường của Denon từ hàng chục năm nay.
Nhưng vì sao mà một số giới musicophile ( chú ý anh nhấn mạnh là musicophile, chứ không phải audiophile ) không thích Denon ? Đó chính là vì sự " trung thực " của nó.
Nghe thật nghịch nhĩ, nhưng hãy đọc lại lời bình của giải Eisa-Ewards năm nay dành cho Denon thì thấy rõ ban giam khảo khen Denon ở tính "neutrality" của nó !
Vậy là anh mới giật mình nghĩ lại, hóa ra lâu nay giới musicophile thích Marantz ở tính "doux" mềm mại của nó, chính là vì Marantz là một loại ampli "nịnh" ( kỹ thuật độc quyền của Marantz, viết tắt là HDAM). Nói chung tất cả các loại ampli được coi là có tiếng "ấm", "mềm", đều là một dạng ampli "nịnh ", thiếu trung thực ! đó thực là một nhận thức bất ngờ và phũ phàng !.
Do đó Denon với đặc tính "neutrality" mới thực sự là một ampli Hi-Fi , theo đúng nghĩa của nó, tức là Hi fidelity thì phải trung tính hoàn toàn, không "mềm", không " cứng". Không thêm không bớt, không cường điệu, không mài dũa âm thanh. Có gì nói thế.
Và thực tế chính là vậy. Thực tế âm thanh thực ra phũ phàng chứ không "êm ái", "tự nhiên" như cái lỗ nhĩ thích nịnh của ta vốn ưa nghe. Tóm lại Denon là một trong những ampli đạt đến chuẩn mực Hi-Fi một cách chính xác máy móc, chính vì thế làm giới musicophile không thích, vì họ muốn nghe một thứ âm thanh "musico" hơn, "humanité" hơn, vì bản thân âm nhạc là một thứ âm thanh đã được sắp xếp, phối hợp để tạo một sự hài hòa nào đó hợp với tình cảm con người, nhưng không thật như tự nhiên ...
Đây cũng là lý do thoạt thấy khó hiểu là hầu hết giới buôn bán audiophile ở Paris không "chơi" với Marantz, nghĩa là vào các tiệm này thấy ít hoặc thậm chí không có nhãn hiệu Marantz. Anh có hỏi vì sao thì họ chê Maranzt "mou", " fade" , nghĩa là tiếng Marant hơi bị mềm, phẳng, thiếu cá tính quá. Giới audiophile thích âm thanh phải "vivace" -sinh động, nghĩa là gần thực hơn, Hi-fi hơn....Tóm lại, âm thanh là một lĩnh vực hoàn toàn chủ quan, phụ thuộc vào sở thích và lỗ nhĩ từng người nghe. Mình nghe các lời bình luận, cho dù của các chuyên gia hay người sành sỏi, cũng chỉ để tham khảo. Chỉ có chính mình mới có thể trả lời được là ampli nào, kiểu âm thanh nào mới là hay và cũng chủ yếu là đối với quan niệm của mình ....
yuyu
Một điều bất ngờ có thể nói là lớn với anh hôm nay là Prima Luna Two sau khi chạy rodage khoảng hơn chục tiếng đồng hồ ( chưa đủ, cần phải ít nhất rodage 30h ), nhưng cũng đã đủ để gây bất ngờ, đó là nó làm cho đôi loa JM Lab Opal 615 trở thành xuất sắc.
Nếu như PL1 đã làm cho đôi JMLab này trở nên hay hơn hẳn so với mấy năm qua, khi nó bị ép uổng với amli Denon AVR1800, thì nay với PL2 nó trở thành xuất sắc.
PL2 với một sự khác biệt nhỏ là 4xKT88 và công suất vượt trội 5W mỗi kênh so với PL1, nhưng đã gây bất ngờ lớn là làm tăng độ bass của đôi Opal lên độ suất sắc, nghĩa là lần đầu tiên anh nhận thấy tiếng của Opal 615 đi với PL2 hay hơn là tiếng của Electra 936 đi với Denon AVR- 3085 ! ( mặc dù Opal chỉ là hạng ruồi, rẻ tiền, so với Electra là hạng tương đối sang, đắt tiền hơn của Focal )
Không những phần Bass mà phần Medium của PL2 so với PL1 cũng dày dặn, nhiều chi tiết, ấm mượt hơn, còn phần treble, tưởng là kém, nhưng không hề hấn gì, vẫn trong sáng, chính xác như của PL1.
Tóm lại, theo đánh giá chủ quan của anh, nếu cho điểm, lấy PL1 là 10 điểm, thì Denon AVR-1800 trước đó, chỉ được 5. PL2 phải được 13, còn Denon AVR-3805 ( cặp với Electra 936 ) được 13'. Tại sao lại ', vì thật ra hơi khó so sánh ampli đèn với ampli bán dẫn ở độ "hay" của nó, bởi mỗi cái có cái hay riêng của nó. Nếu như ampli tube cho âm thanh rất đẹp ở phần medium ở tính chất "ronde", " aeré" ( tạm dịch là tròn trĩnh, thoáng", cũng như những tính chất thông thường là mềm mại, tự nhiên, thì ampli transistor cho âm thanh dinamic, vivace ( sinh động), trong sáng, sắc sảo, hoành tráng....
Kết luận tạm thời là cần phải có ít nhất....2 amplis trong nhà để phục vụ cho thú giải trí âm thanh. Một ampli tube để nghe nhạc thông thường ( Jazz, sonate, concerto ...)và một ampli transistor để không những nghe nhạc ( symphonie, rock...) mà còn để xem phim. Riêng về lĩnh vực audio-video digital, hiện nay vẫn chưa thấy có ampli tube nào( hoặc có nhưng rât đắt, không phổ biến ?), do đó một ampli transistor vẫn chiếm địa vị ưu thế.
Cuộc chiến giữa ampli đèn và ampli bán dẫn vẫn đang tiếp diễn.
Nói như cách nói của dân audiophile của Pháp hiện nay thì " một ampli bán dẫn tốt cho tiếng hay hơn một ampli đèn tồi và ngược lại một ampli đèn tốt thì tiếng hay hơn một ampli bán dẫn tồi ! ".

Đúng là một cái vòng luẩn quẩn, nhưng thực tế đúng là như vậy, vì cuộc chiến vẫn bất phân thắng bại.
yuyu
Cục Accuphase E-205 của chú quá đẹp, ngoài sức tưởng tượng của anh. Không hiểu sao 20 năm rồi mà ai còn giữ được hình thức không kém gì mới như vậy ?
Cục Accuphasse hôm nọ bán 600€ mà anh nói là E-301 chắc nhớ nhầm, vì chủ nhân nói nó là model sản xuất chính xác là tháng 2-1989, và chỉ được tung ra thị trường vào năm 1992. Do đó về hình thức, nó bố cục gần như giống hệt với cục E-205, nhưng finition gold ....Nói chung Accuphase đắt, chắc chủ yếu là do quality chế tạo và các composants hạng sang nên làm giá thành đắt hơn, nhưng chất lượng âm thanh không hẳn nhất thiết tỷ lệ thuận với chất lượng chế tạo, ( ví dụ họ dùng các vật liệu đắt tiền hơn, dùng vỏ máy dày hơn, to, nặng, chia, chắn cẩn thận hơn, trên lý thuyết, sẽ giúp cho máy bền, ổn định, chốnh rung,v.v...hơn, nhưng thực tế, nhiều khi thừa ). Cái chính vẫn là cấu tạo kỹ thuật. Anh công nhận một điều là các máy bán dẫn cổ có tiếng ấm áp, dễ chịu hơn các máy mới hiện nay ( ít nhất là với những cái thông thường mà anh đã nghe ).

Bằng chứng là anh có một Radio-Casette transistor mono Sanyo, sản xuất 1979-1980 made in Japan, nhưng vẫn giữ đến nay, dù qua bao cuộc thăng trầm, chỉ vì tiếng nó nghe cực kỳ dễ chịu vừa khỏe, vừa ấm, vừa hài hòa, thăng bằnng, dù chỉ là mono...Tất nhiên cầm đến nó, biết ngay là đồ xịn, vì rất nặng, rất chắc chắn.

http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/Nikon6.jpg


Ngoài ra còn một đầu câm cassette Onkyo, sản xuất khoảng 1990 cũng vẫn giữ được, vì cũng cho âm thanh rất tốt và chất lượng chế tạo cũng vậy, rất tốt. Cái này cũng made in Japan.

http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/cassetteonkyo.jpg

Hôm nọ vào nhà một tay audiophile lại còn ngạc nhiên hơn vì hiện nay anh ta đang dùng một máy quay băng cối Akai....gì đó, loại sản xuất từ thập niên ...1970 ( loại khá phổ biến ở miền Nam trước 1975 ). Nói chung dân audiophile dường như có xu thế hoài cổ, quay lại xài những máy móc điện tử cách nay mấy chục năm...Nhưng phải công nhận là nghe tiếng những loại này, bây giờ cũng thấy dễ chịu, hay tại đây là một hội chứng tâm lý hậu hiện đại, phản lại những tiến bộ công nghệ như digital chẳng hạn, mặc dù về độ chính xác, trung thực thì trên lý thuyết digital phải ăn đứt annalogue ?
Xốt
Cái gọi là trung thực là cái mà tất cả mọi giải thưởng gán cho các loại âmli đều nói tới. Nhưng sự trung thực này là trung thực chủ quan thôi, gần như hoàn toàn chủ quan nữa là đằng khác. Ví dụ về Accuphase có 50% dân chơi coi là trung thực và 50% coi là không trung thực. Nhưng đến Denon thì có tới ít nhất là 80% người được hỏi coi âm thanh của nó không trung thực. Thế nào là trung thực? Gần như chắc chắn không ai trả lời nổi. Tại sao? Vì độ trung thực của âm thanh phụ thuộc đầu tiên vào kỹ thuật thu thanh, môi trường thu thanh, sau đó mới đến môi trường phát thanh - tức CD-Player rồi mới tới Amli sau mới tới loa. Sau đó còn phụ thuộc vào kinh nghiệm, vào tai của từng người. Từ lâu nay em đã loại bỏ khái niệm âm thanh trung thực của giàn âm thanh rồi. Ai thích trung thực, tốt nhất hãy tự mua piano, violin về chơi (em vừa tậu một cái piano có 800€- đánh sướng màng nhĩ!) hoặc đi nghe live trực tiếp không qua microphone.

Có những người rất kém trong khoản nghe nhạc- ví dụ một số các kỹ sư thu âm- vốn thiên về kỹ thuật, toàn nghe nhạc pop, rock- thì làm sao biết được âm thanh thực sự của đàn violin nó như thế nào để mà đánh giá một cách chuẩn xác để thu và chế tạo thiết bị, viết bài giới thiệu. Có những người chơi âm thanh cũng vậy- họ có một cái ảo tưởng về độ trung thực của âm thanh, trong khi chưa bao giờ nghe nhạc cụ gỗ, chủ yếu nghe qua microphone.

Riêng em, em nghe Denon thấy thất vọng. Kể cả so với sự trung thực của âm thanh chủ quan của em, Denon cũng còn lâu mới có được sự trung thực. Một tác phẩm cổ điển cần độ sâu, tiếng nhạc cụ gỗ thì rất rất ấm, mềm nhưng vào Denon trở thành một đống nhạc cụ như có pha sắt, hơi sáng choe chóe và lồi, lạnh, nông. Gì chứ nghe cổ điển dân Pháp còn lâu mới so được với dân Đức- kể cả số lượng lẫn tai nghe, cho nên nghe nhạc gì em không biết, chứ nghe cổ điển mà nghe bọn Pháp chỉ dẫn thì coi như hỏng.

Accuphase thời những năm 80 có design em thích hơn hiện nay. Design của Accuphase đời 306. 406 trở đi rất giống với của Denon, Pioneer, Kenwood (Kenwood là hãng cha đẻ của Accuphase) - nên tự nhiên trở thành hơi rẻ tiền trong mắt em (dù rất nhiều người mê design của Accu loại mới). Accuphase được dân chơi coi là Rolls Royce cho nên giữ rất cẩn thận. Cục E-205 của em trông còn chưa mới coong bằng một cục E-206 đang có bán trên Ebay Đức mấy hôm nay- trông mới như đập hộp.
Xốt

Bác cứ nghe em đi tìm Marantz hạng khá mà nghe thử- như các loại PM11, PM14,15,16,17 chọn mod Class A mà nghe rồi so sánh với Denon xem sao. Em tin chắc là hợp với cổ điển hơn hẳn.
yuyu
Nói chung cái đận đang có triển lãm IFA bên Berlin anh đã ngấp nghé bộ PM 15 S1 và SA15 S1, vì thế lúc đó anh mới nói là bên đó đang triển lãm thì bên này đang bán promotion hạ giá ( 2500€ trong khi là 3000€).
http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/Nikon5-6.jpg

Nhưng sau đó còn có rất nhiều thứ hấp dẫn, ví dụ ampli Advance Acoustic MAP 407, 200w ở 8 Ohm....hạ giá 1200€ trong khi là 1800€....
http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/Nikon5-3.jpg
Nghe thử với Electra 936 thì Advance Acoustic hơn hẳn Marantz PM15S1, ( trung âm chi tiết hơn, bass tốt hơn, ) vì Advence Acoustic 407 có công suất lớn hơn gấp đôi Marantz và chất lượng chế tạo rất tốt, ( nặng 27kg ), nếu với tỷ lệ Tây gọi là "raport qualité/prix" thì mua Advence Acoustic là tối ưu, nhưng anh lại không thích đồ Pháp mà vẫn cảm tình với đồ Nhật hơn.
Ấy là chưa kể còn Vincent Audio, một mác của Đức bán rất nhiều bên Pháp (mà không thấy Hưng nhắc đến ?) Vincent Audio có đặc điểm là kết hợp vừa transistor vừa tube và thiết kế pur class A ( chắc có lẽ muốn kết hợp các ưu điểm của 2 loại này ). Nhưng nghe thử lại thấy không hấp dẫn ( chắc có lẽ sự kết hợp thay vì được những ưu điểm, lại thành cộng lại những khuyết điểm ? laugh1.gif ).
http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/Nikon5-5.jpg

Sau đó lại nhảy sang vụ Prima Luna, thế là bỏ ý định ampli transistor. Lúc đó lại gặp con Marantz 7200 Ki Signature cũng khá hấp dẫn, vì có class A. Nhưng rồi chính thằng bán hàng lại tự chê " ôi dào đồ gadget ấy mà " ( tức là đồ chơi ). Riêng anh thì nghe thử class A rồi class AB, hoàn toàn không nhận thấy có gì khác nhau. ( có thể thường phải nghe sau 20 phút nóng máy, mới có khác, nhưng class A có tác dụng giảm độ méo tiếng, nếu với một CD chuẩn và ampli tốt thì cũng vô ích, vì sự khác biệt quá nhỏ, tai người không phân biệt nổi ).
( Hưng có mấy cái nhầm ở cục này, Khi chuyển sang class A thì công suất của Marantz 7200 từ 90w xuống 25W. Ngoài ra version Ki Singature cũng đắt gấp rưỡi version thường, nên giá cũ 300€ chỉ có loại thường ).
Ngoài ra Marantz còn có một bí quyết kỹ thuật riêng để làm tiếng hấp dẫn hơn, viết tắt là HDAM, thì như anh đã nói, anh vẫn đang nghe từ 6 năm nay con 7300 HDAM, nhưng không có gì khác lắm so với Denon.
http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/Nikon5-4.jpg

Kết luận tạm thời là 7200 KI Signature với class A hay 7300 với HDAM chỉ là thủ thuật thương mại của Marantz để hấp đãn khách hàng chứ thực ra không có hiệu quả là bao. Bằng chứng là serie mới của Marantz là 7001 đã bỏ class A dù vẫn có version KI Signature. Đặc biệt là ở những series cao cấp như PM15, PM11 hay trên nữa, thì Marantz không thèm có class A lẫn KI hay HDAM vì đó chỉ là những đồ chơi....Mà mấy versions đó mới thực sự là chất lượng thực của Marantz.
Bây giờ có lẽ anh sẽ thử một lần nữa với tube, vì Prima Luna mới tung ra serie 6 gồm 1 cục mono bloc 70W. Nếu kết hợp 2 cục mono lại với nhau như dân audiophile vãn làm thì đó mới thực sự là một ampli tube stereo mạnh có 2 kênh 70w thì có thể đánh những cặp loa khỏe như JML936.

Sau này nếu có trang bị thêm ampli transistor, thì Marantz và Advence Acoustic vẫn rất hấp dẫn. Lúc đó chỉ còn tùy thuộc vào giá cả. Advence Acoustic 407 bây giờ lại bán 1800€, không chịu hạ nữa, trong khi Marantz PM15, có xu thế hạ xuống tầm 1000€, có thể chơi được ?
yuyu
Chúng ta đang sống trong một xã hội tiêu thụ, cho nên ít nhiều bị cuốn hút vào vòng xoáy bất tận của cơn lốc tiêu thụ.
Triết lý của Tây không biết có từ bao giờ là : " bien c'est bien, mais mieux c'est mieux " ( tốt là tốt, nhưng tốt hơn vẫn tốt hơn ".
Những thiết bị cũ vốn đã rất tốt rồi, nhưng những thiết bị mới lại còn tốt hơn, khiến cho nhu cầu thay đổi hoặc ít ra là sự háo hức của chí tò mò thúc đẩy ta có nhu cầu mua sắm không ngừng.
Vì thế một trong những câu nói nổi tiếng nhất trong lịch sử triết học là câu của Descartes :" Je pense, donc je suis " ( tôi tư duy, vậy tức là tôi tồn tại ) được các lái buôn Tây chơi chữ, biến thành câu nói có lẽ cũng nổi tiếng nhất trong lịch sử marketing là : " Je pense, donc je suis ! " ( tôi chi tiêu, vậy tức là tôi tồn tại ! ) laugh1.gif

Anh công nhận là tiếng của Denon hơi bị "métalique" , nhưng đấy chỉ là nhược điểm chung của các loại ampli rẻ tiền. Lên đến hạng cao hoặc chỉ hạng trung cao thì hiệu quả này cũng được khắc phục.
Hôm so sánh thử tiếng của Marantz 7200 Ki Signature với Denon PMA 1500 EA ( cái vừa được giải Eissa-Award năm nay vì tính "neutrality" ) thì Denon hơn hẳn Marantz ở độ chính xác, dinamic, trong sáng, không tô mầu....trong khi Marantz tỏ ra musicality hơn Denon ở sự mềm mại, thoáng nhẹ....Kết luận chủ quan của anh thì Marantz gục ngã trước Denon vì nghe phều phào, không có cá tính, không "sướng" bằng Denon, mặc dù tay bán hàng vẫn khen Marantz ở tính musicality, nhưng lại chê vì tiếng bị mou, fade ...( nghe thử bằng bản tam tấu Violon, Cello, Viola K.563 của Mozart). Sự thất vọng trước Marantz 7200 KI signature cũng giống sự thất vọng trước đôi loa Tannoy Prestige Glenaire hôm vừa rồi. Với giá 6300€/ đôi, âm thanh của Tannoy quả là quí tộc, sang trọngn trong sáng, nhẹ nhàng, mềm mại, có thể nói là tuyệt vời, nhưng quá nhẹ, quá mềm ( nghe thử cùng bản nhạc với amli tube McIntosh 275 và CD Player Accuphasse 78CD ).

Hôm nghe thử Marantz PM 15 S1, tức thuộc hạng cao cấp của mác này với JMLab Electra 936, thì lại càng thua Advence Acoustic Map 407. Tất nhiên vì Map 407 có công suất 200w ở 8 Ohm và 400w ở 4 Ohm thì tiếng rất phù hợp loại loa khỏe như Electra 936. Nhưng Marantz PM15 cũng thua Denon PMA 2000 EA ( cả 2 cùng được giải của Eissa-Arward ) ỏ cùng những điểm như kể trên. Nhưng về độ équilibre, hacmonia thì Marantz PM 15 S1 đứng đầu bảng ....
Kết luận tạm thời là sự lựa chọn rất khó khăn, chỉ còn trông vào tiêu chí giá cả và .....hình thức.
Denon PMA 1500 AE : 800€
Marantz PM 15S1 : 1250€
Denon PMA 2000 EA : 1500€
Advence Acoustic Map 407 : 1800€.
Marantz và Denon cùng đạt tiêu chuẩn hình thức rất đẹp và chất lượng chế tạo rất tốt, đều là hàng xịn Made in Japan.
Avence Acoustic vô địch về chất lượng chế tạo, vỏ thép chắc chắn, dầy dặn, nặng chịch, các composants bên trong lại càng thuộc hạng top....Tiếng nghe thì hơn hẳn Marantz,Denon ....nhưng hình thức trông không hấp dẫn bằng đồ Nhật và là hàng Made In China...dù giá vẫn đắt hơn.


Xốt
Mấy cái bọn Pháp giới thiệu cho bác- quả thực mới là Audio hạng 2. Ví dụ cái Vincent Audio thật ra là đồ Tàu chứ không phải đồ Đức sản xuất tại Đức đâu sp_ike.gif. Nó cũng tương tự như Cayin và PrimaLuna ấy mà. Đồ Đức đèn ngon người ta nói tới Octave và Lua cơ. Octave thì khỏe- chi tiết (như Cayin, PrimaLuna nhưng ngon hơn nhiều), còn Lua thì mềm và ấm hơn. Theo kiểu thích của bác- khi thích Denon với Avanced Acoustics hơn Marantz thì em nghĩ bác thích âm thanh khỏe, trầm bổng hào hùng, hoành tráng. Như vậy thì đỉnh cao đối với bác chắc sẽ là âmli Mỹ- như Mark Levinson với Krell. Khỏe thì không gì lại Krell- nó giống tàu hỏa ấy. Còn em thì không hề thích các loại âm thanh nông và loe choe như Denon, hay khỏe nhưng thô như Krell. Em thích nhất các loại âm thanh sâu sắc, ấm áp mượt mà- kể cả chúng làm đẹp âm thanh thực lên. Đối với em thì đèn kiểu 300B- chạy singled class A công suất chỉ 8W là nhất. Loa đối với em cũng phải toàn giải em mới thích.

Để kéo được cặp JMLab 936 của bác thì Mono Block của Primaluna cũng không phải giải pháp tốt đâu. Cùng lượng tiền đủ để mua bộ Pre và power âmli ấy (ít cũng tầm 5000€?) bác có thể tậu được một cục Krell hoặc MCIntosh thừa sức kéo đôi 936 của bác lên hết cỡ. Còn Tannoy loại prestige nhưng hạng nhỏ loi choi như Glenair là đồ vứt đi, trừ khi bác tậu được Westminster hoặc Canterbury.
Xốt
Em quên mất không hỏi bác là ở Pháp không có trò mượn về để thử trước khi quyết định mua ạ? (vì em thấy bác cứ mua ào ào như là chuẩn bị mở cửa hàng vậy, em cũng xót tiền hộ bác). baby.gif Ở Đức trước khi mua có thể mang về nhà ghép thử, vừa ý mới mua không thì trả lại.

Maranzt các loại PM 7001, PM7200KI, hay PM 7200 đều là các loại hàng loại cắc ké- dành cho dân nghèo hoặc nghiệp dư. Cái dấu hiệu Ken Ishiwata (KI) chỉ khác với không có KI ở chỗ các thiết bị được dùng tốt hơn- chứ không có sự khác biệt nào trong kỹ thuật, tụ trở, .v.v. nên nói chung nếu có tốt hơn cũng chỉ là rất nhỏ- nhưng giá thì chênh nhau phải tới 40% (PM7200 giá 400€ thì PM 7200KI giá tới 700€). Ở hạng gà này, nói chung khó có thể thật sự vừa lòng được- không thiếu cái này sẽ thấy thiếu cái kia. Marantz hạng gà mà chơi được có lẽ phải từ PM8200 trở lên- tiếng mới đủ khỏe như kiểu bác thích. Class A của Marantz được thiết kế theo kiểu- nếu bật âm thanh không lớn hơn 20W (hoặc 25W tùy âmli) thì nó chạy ở Mod Class A, bật to hơn mức đó nó sẽ tự động chuyển thành Mod Class AB. Đó cũng là vì chủ ý của Marantz là nghe to hơn 20W là dân nghe nhạc Pop, Rock, còn ít hơn 20W thì thường là dân nghe cổ điển, Jazz- ưa âm thanh vừa đủ, nhẹ nhàng tinh tế. Về đánh giá- em chưa từng thấy ai cả chuyên nghiệp lẫn nghiệp dư ở Đức này coi Marantz là loại âmli không trung thực. Dù bọn Đức chê Marantz hạng gà là đồ rẻ tiền, thiết bị lởm khởm nhưng nói chung chúng nó luôn đánh giá Marantz có âm thanh trung thực, hơn cả Accuphase và nhiều thứ khác- chứ Denon thì em hiếm khi thấy ai mở mồm khen được, chê là chính.

Avanced Acoustics em mới nghe một lần hôm triển lãm IFA hôm nọ ở Berlin, nhưng vì không biết loại loa kèn nó phối cùng cho nên em không dám chắc tính chất của nó thế nào. Nhưng nói chung đó là loại âmli và CD-player được khen ngợi cũng nhiều.

Em nghe nhạc live trong Philharmonie cũng nhiều- em luôn có cảm giác là mọi âmli bán dẫn công suất trên 50W em đã nghe phối với loa cột công suất từ 100W trở lên đều cho nhiều bass và chi tiết hơn mức thực tế. Vì thế cho nên em còn cố tránh mua các loại loa và âmli được coi là Bass rất khỏe, âm thanh quá chi tiết. Nghe trong Philharmonie, dù ngồi hạng A ghế giữa vẫn thấy âm thanh các bè bị mờ và hòa vào nhau hơi um um, nhưng rất rất ấm.
yuyu
Nói chung nếu thực sự mê âm nhạc, nhất là nhạc cổ điển, thì nghe live nhiều khi rất dở, trừ khi nghe trình diễn Symphonie ở Philhamonie không nói làm gì còn nghe sonate, concerto ở đó rất dở. Anh cũng nghe live nhiều lần ở Opéra, nhưng một lần háo hức nhất, nghe Hahn thì lại là lần thất vọng nhất vì không hay bằng nghe qua CD, nếu không muốn nói là dở. Đối với anh nghe trình diễn độc, tam, tứ tấu violon chỉ nên nghe ở nhà riêng hay nhà thờ là hay nhất, thậm chí nghe trình diễn nghiệp dư ngoài trời cũng hay hơn. ( Cú sốc khiến anh đi theo tôn giáo cổ điển chính là một lần nghe một ban nhạc nghiệp dư trình diễn ngoài trời concerto violon của Vivaldi ). Nghệ thuật vilon có lẽ cũng giống nghệ thuật ca trù hay hát chèo, không thích hợp với những sân khấu đồ sộ, những thính phòng lộng lẫy hoành tráng, mà chỉ thích hợp với những phòng nghe nhỏ và ấm cúng, hoặc thậm chí chỉ đơn sơ như một "chiếu chèo" hay một cái sập, để nghệ sĩ trình diễn trên đó. Chỉ ở đó tiếng violon hay nhạc cụ bộ "dây" ( string) ( chứ không phải gỗ, như Bu nhầm ) như cello, guitar .... mới thực sự gây xúc động lòng người, làm mê hồn thính giả. Piano thì không kén bằng, nhưng cũng không thích hợp với philhamonie. Đây cũng là lý do vì sao Glenn Gould về cuối đời hầu như không chịu trình diễn hoặc không chịu cho thu âm live các buổi trình diễn, vì đối với Gould, thu âm live là rất dở. Muốn thu hay thì phải trình diễn riêng trong studio để chuyên thu âm mới đạt chất lượng.
Điều đó có nghĩa là cần nhắc lại, đi nghe live không phải là được thưởng thức tác phẩm nghệ thuật một cách tốt nhất, vì đó chủ yếu chỉ là để lấy không khí và được tiếp xúc/cận với nghệ sĩ, chứ thực sự chưa chắc đã hay bằng nghe qua đĩa thu trong studio chuyên nghiệp.

Nhưng nghe qua CD mà để đạt được đến độ thật chân chất, tự nhiên của những tiếng nhạc cụ hay tiếng hát đó thì những hệ thống giải mã điện tử thông thường như của ta không thể nào làm được, hoặc phải trang bị những máy móc, hệ thống loa rất đồ sộ, tốn kém, như thường thấy ở một số tay audiophile máu điên, lập dị, mà ta cũng khó có thể bắt chước.
Tóm lại là chỉ nghe thỏa mãn ở mức độ tương đối thôi.
Trong lĩnh vực nghe nhạc thì hơn bao giờ hết lại càng cần chủ quan và có chủ kiến ( giống như anh đã khuyên Bu trong lĩnh vực nhận thức ). Bởi vì bản thân âm nhạc vốn đã là một hình thái ý thức chủ quan và người nghe lại chỉ có thể phục vụ cá nhân mình, nên chủ yếu là nó phải hợp với tai mình là chính.
Trước khi mua sắm thiết bị thì việc tham khảo ý kiến bình phẩm đánh giá của các chuyên gia hay người sành sỏi là rất quan trọng, đôi khi giúp ích rất nhiều cho ta, nhưng dù sao cũng chỉ nên coi là những ý kiến tham khảo, chứ còn ta quyết định là chính. Vì thế vấn đề không phải là vì được giải Eissa hay chỉ là "audio hạng 2" hoặc made in china v.v..., mà vấn đề là " ta nghe có thấy hay không ? ".
Tất nhiên anh công nhận là có những người mới vào nghề cũng không biết thế nào là hay, cứ nghe theo lời bình phẩm của người này, người khác để đi mua đồ nghe nhạc và nghe theo kiểu thấy nhiều người bảo hay thì cũng khen hay, thôi thì thế cũng đành, vì rút cục, miễn là mình hài lòng là được.
Tóm lại thì triết lý cuối cùng rất đơn giản " nghe thấy hay là được !".
Tuy nhiên phải mở ngoặc chỗ này, khái niệm "hay, đẹp" chỉ là một khái niệm chủ quan và tương quan. Chỉ có tương quan so sánh với nhau thì mới thấy cái nào hay hơn, cái nào hay nhất.
Nhưng trong thế giới âm nhạc thì không tồn tại thiết bị nào có thể gọi là hay nhất thế giới, mà chỉ tồn tại những cặp/bộ thiết bị kết hợp tốt hơn với nhau mà thôi.
Vì thế mua loa thì phải nghĩ đến ampli và ngược lại. NGoài ra vì dàn nhạc là một chaine, một dây chuyền thì sự liên kết các yếu tố với nhau rất quan trọng. Đành rằng loa và ampli là 2 yếu tố quan trọng nhất, nhưng nguồn nhạc và phòng nghe nhạc cũng rất quan trọng.
Nguồn nhạc cũng giống như bản original, còn hệ thống dàn nhạc giống máy photo copy, vì thế nếu bản chính đã dở, thì dù có máy photo copy tốt nhất thế giới cũng không thể cho ra một bản copy tốt hơn là bản chính.
Vì thế nguồn nhạc ở đây khiến ta phải chọn băng/đĩa có chất lượng thu âm càng tốt càng tốt. Máy đọc CD cũng quan trọng, mỗi thứ 1 tí, và do đó ....các loại cable cũng quan trọng dù mức độ rất khiêm tốn, vì sự mất mát thông tin do hệ thống dây dợ rất nhỏ, lại chủ yếu ở những giải tần mà tai người không nghe thấy, nhưng nếu hệ thống loa và ampli càng tốt thì mức độ khiếm khuyết sẽ đáng kể, giống như máy phóng đại càng lớn thì như chi tiết khiếm khuyết càng rõ. Vì thế nếu đã tốn kém đầu tư vào dàn nhạc thì đến một mức nào đấy, sẽ tốn kém đầu tư vào hệ thống cable để liên kết các elements với nhau.

Denon hay Marantz ? Thực cả 2 mác này không khác nhau là bao, chỉ tùy thuộc vào sơ thích cá nhân và chủ yếu chỉ xuất hiện ở dạng audiophile trung bình, chứ lên đến cao cấp thì hầu như toàn đồ Âu, Mỹ. Ví dụ tiệm này anh đến nghe thử, chuyên đồ Hifi cao cấp dành cho dân chuyên nghiệp không có mác Marantz vì tay chủ chê Marantz "mou, fade.." nhưng sở dĩ có Marantz 7200 KI cũ là do một người gửi bán. mặc dù vậy 3-4 tháng nay vẫn lăn lóc, không có ai rước đi. Nhưng tiệm này có "chơi " với Denon mặc dù tay chủ cũng chê Denon . Còn lại toàn các mác Âu, Mỹ ( Fujisu và Panasonic là địa chỉ về thiết bị vidéo ) Tất nhiên cũng thiếu vắng Advence Acoustic của Pháp và Audio Annalogue của Ý là những mác có chất lượng chế tạo rất tốt.

(@click here)
yuyu
Ở Pháp cũng có những tiệm cho mượn đồ về nghe thử, nếu sau khi nghe khoảng vài ngày đến 1 tuần, không ưng có thể đem trả lại. Thậm chí không cần nói thử, cứ mua bình thường nhưng trong vòng 1-2 tuần, tùy loại hàng hoặc tùy cửa tiệm, vẫn có thể mang trả lại. Cái Prima Luna One anh mua theo dạng mang về thử, có thể trả hoặc đổi, nhưng sau 1 tuần anh thấy ưng nên đã quyết định lấy, mặc dù tay bán hàng vẫn sẵn sàng cho đổi model khác, nhưng anh không muốn làm trò trẻ con nữa. Còn hôm vừa rồi mua Prima Luna Two ở một tiệm khác, trong một lúc bốc đồng, tay bán hàng nói nếu ngay bây giờ anh lấy PL2, tôi sẽ để bằng giá PL1 ( tức là thay vì 1600€, hắn bán 1250€ ). Anh đồng ý luôn. Tóm lại là bây có 2 cái PL. Hiện nay vẫn đang thử. Thực sự thì không có khác nhau nhiều lắm chỉ 9/10. Nhưng cũng không thừa, vì có thể để nghe ở phòng khác. Nếu mỗi phòng mình đều có dàn nghe nhạc thì vẫn thích hơn là chỉ có ở một phòng chính. ( triết lý của dân chơi Việt rất hay " có thì không thừa, nhưng thừa hãy nên có ! " laugh1.gif ).
Thực ra cũng hơi lãng phí, nên có thể vài hôm nữa anh sẽ bán con PL1 hoặc có thể cả 2 để thử chơi 2 cục mono PL6 xem sao ?

( Về ampli tube thì sự "hay" hết sức vô định, mong manh, như tính chất của tube, không tùy thuộc vào mác. Vì thế hơn ở đâu hết triết lý" hễ nghe thấy hay là được" rất đúng. Không nên chi vào những mác đắt tiền, nếu nghe những mác rẻ tiền hoặc thậm chí lắp lấy mà thấy hay vẫn OK. Ampli bán dẫn không có chuyện đó. Mặc dù không nhất thiết độ "hay " tỉ lệ thuận với giá tiền, nhưng ampli bán dẫn rẻ tiền thì khó có thể hay được. )
yuyu
Về loa cho ampli tube thì hiện nay anh đang ngắm nghía Triangle và Klipsch.
Triangle là một mác loa của Pháp ( vừa được 25 tuổi ) cũng nổi tiếng không kém Focal-JM Lab, nhưng được giới audiophile của Pháp ư chuộng hơn do tính chất musicality và chất lượng chế tạo lao rât tốt.

http://www.triangle-fr.com/

Klipsch làmột mác của Mỹ đã 60 tuổi, nhưng có đặc tính rất hiếm, phù hợp với các amplis tubes vì có độ sensiblité rất cao thường trên dưới 100db, trong khi các hãng loa khác chỉ trên dưới 90db. Giải tần bass cũng đạt được mức thấp hơn trên dưới 30Hz, trong khi các loại loa khác thường là trên dưới 40 Hz. Do đó rất phù hợp với ampli à tube. Tất nhiên còn phải nghe thử đã...

http://www.klipsch.com/world/na/fr/product...ails/rf-82.aspx
Xốt
Bác cứ tin em, đời em từ bé đến lớn du côn có hạng về chuyện chủ kiến, hầu như chưa có ai uốn được em theo ý kiến của người ta đâu bác. Em cũng đồng ý nghe Live cổ điển hay nhất là nghe trong một phòng nhỏ, hoặc nhà thờ, còn trong phòng lớn như Philharmonie thì tiếng nó bị mờ quá nhiều, rất khó nghe rõ. Nhưng nếu bác nghe trong phòng nhỏ hay nhà thờ nhiều thì cũng biết là âm thanh ở trong đó luôn luôn rất ấm và rất um (cũng có thể do um nên tạo cảm giác ấm). Cũng chính vì thế mà em thấy nếu nói về sự trung thực thì các loại loa giàn tạo được âm thanh ấm, um, mềm mại, không cần chi tiết lắm là loa giàn chân thực nhất đối với nghe Live thính phòng. Cũng vì lý do đó đối với em thì Tube và các loại bán dẫn như Marantz chân thực hơn các loại còn lại cùng phe Denon.

Riêng loa Klipsch thì em có thể khẳng định luôn nó là loa trùm của các loại loa tàu hỏa- âm thanh phóng khoáng rộng rãi, cực khỏe, nhưng mà ngoài ra NOTHING. Em đã nghe kèn Klipsch từ hạng thường cho tới hạng xịn nhất của nó- được phối ghép bởi các chuyên gia số 1 về Audio ở Đức (hôm nghe bộ giàn 750 ngàn € trong IFA- chạy loa Klipsch Anniversality). Ít nhất loa kèn JBL cũng cùng hệ Klipsch, nhưng còn ít nhiều có chất giọng hơn (em đã nghe loại khá xịn của nó, chỉ thua loại số 1). Tuy nhiên cả Klipsch lẫn JBL chỉ thích hợp với Heavy Metal. Nói chung loa Mỹ bác nên bỏ qua luôn, đừng bao giờ phí công nhìn tới làm gì. Các loại loa Mỹ em nghĩ chơi được là Avalon, Wilson và Boston thì toàn là nhiều đường- có lẽ cũng không hơn đôi 936 của bác đâu mà bác cần nhìn tới.

Bác nên nhìn tới loa Anh và Ý. Loa B&W hạng Nautilus được rất nhiều người thích- nhưng phải nói luôn là nó có âm thanh riêng, không chân thật mà kích các bè lên tới mức nghe sướng tai thì thôi (giống kiểu piano Steinway&Sons). Loa Tannoy cũng hay- nhẹ nhàng tinh tế hơn- đặc biệt là serie Prestige- vốn thùng to, trung âm nổi tiếng là hay và tái tạo không gian rất tốt do là loa đồng trục - có bè cao và trung lồng vào nhau- không gây cảm giác sắp đặt vị trí giả giả như loa cột nhiều đường. Em thấy cho đến bây giờ, các thanh niên châu Á mà được nghe đến Tannoy Westminster hoặc Canterbury thì đều về nhà than thở cả, và khước từ mọi đôi loa khác. Em thì chưa được nghe hai đôi này, cho nên sẽ tìm nghe trong thời gian tới xem thế nào.
Còn loa Đức thì có siêu sao về kèn là Acapella. Kèn Acapella được ít nhất là thanh niên Đức coi là kèn vô địch. Giá của nó nói chung cũng vô địch và Acapella đặc biệt là không bao giờ quảng cáo hay có bài viết trên báo chí, cũng không bao giờ cho phép người ta xếp vào các bảng bình chọn. Em đã nghe Acapella (Violin MK 3 giá 20000€ và Campanelle giá 40000€), tóm lược là nghe là choáng. Hay đến thế thì chịu rồi, không thể hy vọng gì hơn được. Em mà có tiền thì thứ nhất là tậu đôi kèn ấy, dù chỉ cần chạy với một cái CD-Player đểu và một cục âmli hạng thường là đủ. Riêng đôi loa ấy bằng cả giàn nhạc Berliner Philharmonie chơi ngay trong phòng nhà mình.

Thông báo cho bác biết thêm là đôi loa Focal 936 của bác có điểm độ nhạy Audio trong tạp chí Audio của Đức là 51- tức là tất cả các loại âmli đèn mà em và bác kể trong các tôpic ở trên đều không đủ khỏe để moi hết được khả năng Live-dynamics của nó ra đâu. Ví dụ Primaluna có điểm độ nhạy là 44- trong khi yêu cầu tối thiểu của âmli phù hợp tuyệt hảo với loa là độ nhạy của âmli ít nhất phải bằng độ nhạy của loa. Cũng thông báo với bác luôn là cái Denon- PMA 1500AE được chấm 85 điểm (chỉ chấm âm thanh)- tức ngang với cái Primaluna One, và thua Marantz PM 15S1 tới 3 bậc (100 điểm- đứng đầu hạng chất lượng cao).
yuyu
Anh tò mò muốn xem cái chương trình chấm điểm loa ấy, chú cho anh đường link nhé ?
Hôm nay đi nghe thử Audio Analogue. Phải nói là hay một cách đáng ngạc nhiên. Đây là một mác của Ý mới xuất giang hồ từ 1995, nhưng vì nhóm kỹ sư ( theo giới thiệu ) toàn những chuyên gia về âm nhạc và hi fi nên họ thiết kế ampli và player CD rất phù hợp với sở thích của giới Mélomanes nhạc cổ điển. Chỉ riêng cách đặt tên đã cho thấy các nhà chế tạo khoái nhạc cổ điển vì các modèles của Audio Analogue không đánh số hay ký hiệu khô khan như các hãng khác mà lấy tên các nhà soạn nhạc cổ điển để đặt như Puccini, Paganini,Bellini, Verdi, Rossini ...Cái anh nghe thử hôm nay là ampli Verdi và đầu đọc Rossini. Kỹ thuật thiết kế được gọi là Hybride, kết hợp tube và transistor. Đây chỉ là một ampli hạng gà 2x70W, thiết kế cực kỳ đơn giản, trang nhã, lịch sự, không diêm dúa như của Nhật, nhưng rất chất lượng, chau chuốt rất kỹ. Nghe thì mê hồn luôn, vì nó đáp ứng tất cả các tiêu chí mà dân nghe cổ điển đang thích: ấm áp, mượt mà, êm dịu, nhưng đặc biệt lại vẫn dinamic, chứ không èo uột như Marantz ( đặc tính này đã được nhấn mạnh trong fiche technique là lý do vì sao các kỹ sư thiết kế theo kỹ thuật Hybride, kết hợp tube và transistor với mục đích đạt 2 yếu tố trái ngược nhau : êm dịu và mạnh mẽ ! ) quả đúng như vậy.
Có lẽ anh sẽ đổi con PL1 lấy con Verdi để về nghe thử xem sao ( cùng giá 1250€-khá đắt so với ampli bán dẫn hạng gà 70W- tất nhiên Hybric thì không hẳn là transitor, nên không so thế được ).
Ngay lập tức anh về nhà nghe lại cùng mấy bản nhạc đó, qua PL2 thì phát hiện ra rằng CD Player Denon cần phải thay, vì PL 2 vốn tiếng rất ấm áp ( ngay cả khi nghe radio FM), tất nhiên là hơn Verdi, nhưng nghe qua CD tiếng hơi bị agressiv, tức là tạm hiểu hơi bị chối, hơi bị gắt, kém hay hơn so với khi nghe Verdi. Như vậy nếu muốn hay đồng bộ phải lấy thêm đầu đọc Rossini nữa , cũng giá 1250€. Tức là cùng giá với bộ Marantz PM 15, SA 15 , nếu chỉ nhìn bề ngoài thì có vẻ đắt hơn Marantz, nhưng chất lượng âm thanh thì hơn hẳn Marantz.
Quên anh chưa nói là nghe với đôi loa Sonus Faber cũng Italya luôn, dù chỉ là đôi loa hạng ruồi 50w. Đồ audio của bọn Ý rất đáng nể !

http://i23.photobucket.com/albums/b394/hopthu/Nikon9.jpg
Pages: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Khoa Học Kỹ Thuật - Computer & Internet
Bạn đang xem phiên bản gọn nhẹ của diễn đ n dưới dạng text, để xem các b i viết với đầy đủ mầu sắc v hình ảnh hãy nhấn v o đây !
Invision Power Board © 2001-2014 Invision Power Services, Inc.