Langven.com Forum

Giúp đỡ - Lục lọi - Dân l ng - Lịch
Full Version: Xã Hội Nhật Bản
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > CLB Văn Hoá - Lịch sử
Pages: 1, 2, 3, 4
Minh Tí
Em rất say mê về đất nước và con người Nhật.

Hôm qua xem một phóng sự về chủ đề này của phụ nữ Nhật Bản, mới thấy phụ nữ Việt Nam còn may mắn hơn họ. Xã hội Nhật là một xã hội kì lạ, nơi mà kinh tế và mức độ văn minh xã hội phát triển cực cao nhưng nhận thức xã hội bao nhiêu năm vẫn không thay đổi. Người phụ nữ Nhật lập gia đình sinh con là một sự hy sinh cao cả, vì đồng nghĩa sẽ mất việc và chỉ còn ở nhà với con, đến mức trong xã hội Nhật có câu "Mama dragon". Tư tưởng Nho giáo về vị trí của đàn ông và đàn bà vẫn ngự trị ở đàn ông và phụ nữ Nhật đang tìm cách bật lại. Kết quả là những phụ nữ có công ăn việc làm ổn định ngày càng ngại lấy chồng và nhất là sinh con.

Xã hội Nhật công nhận kì dị, nhưng chính vì vậy mà mình lại càng say mê tìm hiểu. Hình ảnh nước Nhật mạnh nhất trong đầu là một buổi tối, tầm 10,11h đêm, trong một cửa hàng trò chơi điện tử, các cụ trung niên áo comle cặp da nghiêm túc ngồi chơi một cái khỉ tiều gì đó màu hồng hồng !!!

http://i21.photobucket.com/albums/b295/timovn/Japan/f9ebe59d.jpg

Chắc nhờ bác HRV vào bổ túc tiếp.
HRV
Trò này kô phải là điện tử đâu Tí ơi, đây là Pachinco (kô biết có viết đúng chính tả kô), là một loại đánh bạc, trong này có nhiều cụ già lĩnh lương hưu ngày ngày vào đây đánh bạc lắm laugh1.gif mấy người trong ảnh của Tí cũng kô có dáng vẻ công chức gì, chắc là mấy ông bà thất nghiệp ăn trợ cấp, hoặc là nghỉ hưu rồi, họ có thể ngồi đánh tối ngày baby.gif

Còn chuyện chị em phụ nữ, mấy em bạn Nhật của tớ ở trường thì nói vể chuyện chồng con thế này, tuổi thọ dân Nhật cao, bọn tớ thường sống đến 90 tuổi (các cụ ông thì thường 80-85 là tèo no.gif ) nên đến 30 tuổi thì mới là 1/3 quãng đời thôi, vội gì laugh1.gif

Còn cái nhận thức mà Tí nói thì không chỉ bọn Nhật lùn, mà mấy anh Hàn xẻng cũng thế, lập gia đỉnh rồi thì phụ nữ gần như hy sinh vì gia đình hết, chỉ một bộ phận giới trẻ và không có điều kiện tốt thì mới cả hai đi làm, nhưng bọn nó quan niệm đó cũng là sự sỉ nhục của thằng đàn ông, cảm giác của mấy thằng để vợ đi làm mình thấy giống kiểu các anh ở rể nhà mình ấy. Tớ nghĩ đây cũng là lý do khiến thằng đàn ông stress hơn và phải cống hiến hết mình hơn vì nếu không thành đạt được hoặc sẩy nhà ra thất nghiệp thì ko chỉ hắn teo mà cả mấy tàu há mồm đi theo cũng đắm cùng no.gif

Các em Nhật vào văn phòng thì đại bộ phận là làm công việc giống kiểu văn thư, trà thuốc ở nhà mình ấy, với mức lương thấp hơn khoảng 4 lần so với anh em làm về nghiệp vụ. Bọn nó cứ nói người Nhật cố tránh sự phân biệt nhưng thực tế thì nói lên tất cả, tớ thấy làm qué gì có sự công bằng dành cho chị em ở đây. Chỗ tớ là cty tài chính, dựa vào kiến thức và kinh nghiệm nhiều hơn là giới tính thì cũng có một số chị em được vào làm nghiệp vụ chứ không chỉ là chân tạp vụ. Hí...nhưng mà 99% các cô này hiện giờ ở tầm tuổi 33~40 mà vẫn chưa chống lầy, duy nhất có một cô laugh1.gif Các thanh niên ở đây thì rỉ tai tớ có hai loại các cô các chị ở đây, một loại yêu công việc và thích tự do nên hy sinh gia đình cho mục đích đó. Còn dạng hai là giống ở mục Tham luận gì đó của Thị Anh, cao không tới, thấp không được và các anh Nhật sợ các chị em đã đi làm này không theo mẫu mực truyền thống nên 'tránh', các anh thấp quá thì các chị lại chê. Anh em còn đồn là chị duy nhất đã lấy chồng là thuộc dạng 2, cố dùng công sức của mình để kiếm được một anh chồng, nghe đâu phải nuôi chồng hạng thấp, khổ thân, vừa vất và lại vừa bị anh em bàn tán no.gif

Hí...hí...tạm mô tả mấy hiện thực khách quan thế đã, mấy quả đao to búa lớn của bác Tí về Lời giải cho xã hội Nhật Bản không biết có đủ sức đóng góp không, để hôm nào rảnh hơn vào tiếp chuyện các bác tiếp cheers.gif

Fedora
Bác HRV đề cập trực tiếp tới một vấn đề khá phổ biến trong xã hội Nhật, đó là sự bất bình đẳng nam nữ trong thu nhập và cơ hội được cất nhắc lên những chức vụ cao trong nghề nghiệp. Một xã hội phát triển như xã hội Nhật Bản vẫn không tách rời được khỏi cái gốc gác của nó, rằng người Nhật vẫn là những người thuần Á Đông, rằng quá trình phát triển một xã hội văn minh theo kiểu Tây phương vẫn chưa gột bỏ được hết những dấu tích của một xã hội phong kiến có chiều dài lịch sử hàng ngàn năm.

Chuyện "trọng nam khinh nữ" trong xã hội Nhật có thể thấy ngay trong việc chọn người kế vị trong hoàng gia Nhật Bản, luật pháp của Nhật chỉ cho phép con trai có quyền nối ngôi vua, vì vậy công chúa Aiko sẽ không thể trở thành Nữ hoàng của nước Nhật, trừ khi người ta thay đổi điều khoản này trong bộ luật của Nhật Bản. Ông Koizumi (đương kim thủ tướng sắp mãn nhiệm) có vẻ là một người tức thời cả trong đối ngoại lẫn đối nội, về đối ngoại thì ông ta chủ trương ủng hộ phương Tây trong cuộc chiến chống khủng bố, vì thế nên quân đội Nhật đã có mặt ở Iraq. Ông ta cũng ủng hộ việc sửa đổi hiến pháp để công chúa Aiko có thể nối ngôi vua, tuy rằng hiện giờ việc này hiện có thể sẽ không còn cần thiết vì người em trai của Thái tử Naruhito là Akishino hiện sắp có con trai.

Tuy vậy, chính ông Koizumi lại là người gây ra nhiều scandal và là nguyên nhân của các xung đột ngoại giao với các nước láng giềng như Nam Hàn và Trung Quốc bằng việc đều đặn đi thăm đền Yasukuni là nơi thờ những người đã ngã xuống cho nước Nhật, mà trong đó có cả những người (hình như là 9 người thì phải) đã bị hành quyết vì bị kết tội là tội phạm chiến tranh.

Đây là một việc làm đã làm cho nhiều nhà nghiên cứu, chính trị gia trên thế giới phải băn khoăn, điều gì đã khiến ông Koizumi làm một việc mà ở địa vị của ông ta, những người khác có thể sẽ không làm như vậy. Phải chăng đó là một cử chỉ mà thông qua đó, ông ta cho thấy rằng người Nhật hoàn toàn không bị lệ thuộc gì vào nước ngoài trong những giá trị văn hóa ? Rằng tâm linh vẫn là một giá trị chủ đạo trong truyền thống của người Nhật ?
soctettoc
QUOTE(HRV @ Aug 15 2006, 11:15 PM)
Còn cái nhận thức mà Tí nói thì không chỉ bọn Nhật lùn, mà mấy anh Hàn xẻng cũng thế, lập gia đỉnh rồi thì phụ nữ gần như hy sinh vì gia đình hết, chỉ một bộ phận giới trẻ và không có điều kiện tốt thì mới cả hai đi làm, nhưng bọn nó quan niệm đó cũng là sự sỉ nhục của thằng đàn ông, cảm giác của mấy thằng để vợ đi làm mình thấy giống kiểu các anh ở rể nhà mình ấy. Tớ nghĩ đây cũng là lý do khiến thằng đàn ông stress hơn và phải cống hiến hết mình hơn vì nếu không thành đạt được hoặc sẩy nhà ra thất nghiệp thì ko chỉ hắn teo mà cả mấy tàu há mồm đi theo cũng đắm cùng  no.gif
*



Đúng là Hàn quốc cũng thế ạ. Mà trách nhiệm đặt lên vai các anh không chỉ sau khi lấy vợ mà ngay từ trước khi có vợ, kẻo không thì không cô nào chịu lấy.

Xem phim Hàn quốc thấy tình yêu ôi sao mà "lãng mợn". Nhưng thực tế phũ phàng. Các anh Hàn phàn nàn cực kỳ về việc con gái Hàn quá thực dụng. Phụ nữ Hàn Quốc sau khi lấy chồng thường hy sinh sự nghiệp của mình, chỉ ở nhà chăm sóc gia đình, nên họ đòi hỏi rất cao. Các anh cứ là phải công việc ổn định, lương cao, mua nhà mua xe, thì các cô kha khá chút mới lấy.
Chitto
Sợ nhỉ ?

Không hiểu cỡ như em Sóc Tết Tóc thì các anh phải thế nào mới lấy nổi ?
soctettoc
QUOTE(chitto @ Aug 16 2006, 01:46 PM)
Sợ nhỉ ?

Không hiểu cỡ như em Sóc Tết Tóc thì các anh phải thế nào mới lấy nổi ?
*



Tớ không phải Hàn, cũng không phải Nhật. Việt Nam một trăm phần trăm ạ. Cho nên câu hỏi của anh Chitto không thích hợp trong topic này leuleu.gif leuleu.gif

Tớ thuộc thành phần "yêu bất tử" (@chị Anh) nên đơn giản cực kỳ.
Fedora
QUOTE(chitto @ Aug 16 2006, 01:46 PM)
Sợ nhỉ ?

Không hiểu cỡ như em Sóc Tết Tóc thì các anh phải thế nào mới lấy nổi ?
*



Không biết thầy Chít có gửi gắm tâm tư gì với em Sóc qua câu này không, nếu có thì e rằng muộn rồi laugh.gif laugh.gif laugh.gif
Fedora
Cách đây vài tuần tôi có tình cờ xem bộ phim Lost In Translation của nữ đạo diễn Sophia Coppola, một bộ phim hoàn toàn được quay tại Nhật Bản. Nói là tình cờ vì lúc đầu cũng chỉ do tò mò mà cầm cái đĩa DVD về, vì Sophia Coppola là con gái của đạo diễn nổi tiếng Francis Coppola, nhưng sau khi xem xong thì tôi hoàn toàn bị chinh phục bời bộ phim này.

Ngoài những cảnh phim về tình bạn (hay một cuộc tình hụt, theo cảm nhận của cá nhân tôi) giữa hai nhân vật Bob và Charlotte, thì bộ phim này hoàn toàn phản ánh bối cảnh xã hội Nhật Bản đương thời dưới con mắt của người nước ngoài, cụ thể là người Mỹ, tức là hai nhân vật chính trong phim. Hai con người bị lạc lõng giữa một thế giới xa lạ, bên kia bờ Thái Bình Dương, bị ngăn cách bởi một rào cản ngôn ngữ vô hình. Cách duy nhất để họ cảm nhận về thế giới xung quanh mình là nhìn ngắm và suy tưởng. Ai đã xem bộ phim này chắc hẳn còn nhớ hình ảnh cô gái ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ khách sạn để ngắm nhìn thành phố dưới chân mình, hay lặng lẽ bắt tầu cao tốc từ Tokyo đi Kyoto, cũng chỉ để thăm một ngôi đền một cách lặng lẽ rồi lại quay về.

Xã hội Nhật Bản trong phim là một xã hội hiện đại với những xe cộ, cao ốc, văn phòng, tầu điện ngầm... nhưng xen lẫn với sự cổ kính, thâm nghiêm và tĩnh mịch của những ngôi chùa. Cảnh hát Karaoke trong phim gây cảm giác ngờ ngợ, vừa lạ vừa quen, cho tới khi ta chợt "à" lên một tiếng, sực nhớ ra rằng Nhật Bản chính là nơi sinh ra Karaoke, một hình thức giải trí tập thể đã trở nên phổ biến trên thế giới mà ít ai còn nhớ rằng nó được sinh ra tại Nhật Bản.

Với con mắt tinh đời và sự quan sát tinh tế của một người phụ nữ, Sophia Coppola đã không bỏ qua những nét rất đặc trưng trong xã hội Nhật Bản. Bên cạnh những Karaoke, Bar, sàn nhẩy, câu lạc bộ đêm với những cô gái khỏa thân múa trên một cái bàn, các thanh niên nam nữ đầu tóc nhuộm xanh đỏ, áo quần lua tua le te, thì người xem còn được thấy trong phim cảnh lớp dạy cắm hoa với những người đàn bà Nhật trong bộ Kimono truyền thống, một hình thức văn hóa rất lâu đời của Nhật Bản, tương tự như nghệ thuật pha trà vậy. Rồi hình ảnh cô gái tới một cái cây khô để thắt lên đó một cái ruy-băng làn bằng một tờ giấy gấp lại, có lẽ trên tờ giấy đó là những dòng chữ mà người ta gửi gắm những ước mơ, hay một lời cầu nguyện chăng, cái này tôi không chắc lắm, chỉ đoán mò như vậy, có lẽ phải nhờ bác HRV giải thích hộ leuleu.gif

(cont)
Minh Tí
QUOTE(Fedora @ Aug 16 2006, 10:11 AM)
Tuy vậy, chính ông Koizumi lại là người gây ra nhiều scandal và là nguyên nhân của các xung đột ngoại giao với các nước láng giềng như Nam Hàn và Trung Quốc bằng việc đều đặn đi thăm đền Yasukuni là nơi thờ những người đã ngã xuống cho nước Nhật, mà trong đó có cả những người (hình như là 9 người thì phải) đã bị hành quyết vì bị kết tội là tội phạm chiến tranh.

Đây là một việc làm đã làm cho nhiều nhà nghiên cứu, chính trị gia trên thế giới phải băn khoăn, điều gì đã khiến ông Koizumi làm một việc mà ở địa vị của ông ta, những người khác có thể sẽ không làm như vậy. Phải chăng đó là một cử chỉ mà thông qua đó, ông ta cho thấy rằng người Nhật  hoàn toàn không bị lệ thuộc gì vào nước ngoài trong những giá trị văn hóa ? Rằng tâm linh vẫn là một giá trị chủ đạo trong truyền thống của người Nhật ?
*



Về việc này thì cần công bằng hơn một chút. Đền thờ đó tưởng niệm hàng chục nghìn lính Nhật đã chết trong chiến tranh, và có 11 đồng chí bị liệt trong danh sách tội phạm chiến tranh. Chỉ có Tầu và Hàn cực lực phản đối chuyện này. Tớ thấy việc này thực sự không nghiêm trọng như cách mà chính phủ và media Tầu và Hàn thổi vào. Nhìn kĩ lại thì thằng nào làm việc thằng đấy thôi. Anh Nhật thì vẫn đi để duy trì tiếp tính dân tộc và bào chữa rằng đấy là đền thờ của người Nhật nói chung đã hy sinh trong chiến tranh và chớ nên interpreter việc này là đi thăm mộ 11 ông tội phạm chiến tranh. Các bạn Tầu và Hàn thì cố mà thổi bùng chuyện này lên cũng là để củng cố tinh thần dân tộc của mình. Khi tinh thần dân tộc này càng mạnh và hướng nó ra một đối tượng bên ngoài thì những vấn đề nội tại của nó sẽ được giảm đi. Kĩ thuật này nhiều chính trị gia áp dụng lắm. Ở Pháp thì đánh lên đối tượng dân nhập cư, kết tội dân nhập cư chiếm đoạt công việc của người bản địa (mà thực ra hoàn toàn vô lí nếu nhìn vào biểu đồ dân nhập cư của Pháp từ trước đến nay).


Em Sóc tết tóc bảo các bạn Hàn là phải có công việc nhà cửa ổn định thì gái mới thèm có lẽ không đúng trong trường hợp của Nhật. Trước có đọc một quyển sách về xã hội Nhật của các bạn Pháp làm việc ở đó từ lâu, thấy nó có một thống kê số lượng thanh niên tầm 30 đi làm từ lâu nhưng vẫn ở nhà bố mẹ rất cao. Đơn giản vì giá nhà ở đó quá đắt, đâu như đi làm cả đời cũng không trả hết credits. Nhưng quyển sách đó viết trước khi thị trường bất động sản Nhật sụp (đầu những năm 90) nên có thể bây giờ đã khác. Bác HRV thử check các đồng đội xem một căn nhà trung bình (tính 20m2/người) thì một đôi vợ chồng phải trả credits trong bao nhiêu năm xem ???

Thanh thiếu niên và có lẽ cả trung niên nhật rất ham me games điện tử. Suốt ngày chúi đầu vào game. Xem phóng sự phỏng vấn một kĩ sư tin học, anh này thú nhật sống chủ yếu virtual và mới đăng kí tham gia hiệp hội các chàng trai còn trinh (nhìn mặt thì anh này phải trên 30 rồi). Theo như quyển sách kia nói, xã hội nhật quá nhiều sức ép, từ nhỏ học hành cực nhọc đến khi đi làm. Và đấy là nguyên nhân lớn dẫn đến nhiều người lao vào games,.. để quên đi thực tế khắc nghiệt.

Cũng theo sách đó, thuật ngữ "mama dragon" được giải thích như sau : Trước tiên chữ "dragon" trong tiếp Pháp là một nghĩa xấu, con rồng là một con vật xấu và coi như một đại diện cái ác. Một gia đình Nhật 2 vợ chồng và con thì chồng đi làm cả ngày, vợ ở nhà trông con. Người Nhật làm việc như con trâu điên, sếp chưa về ko ai dám cắp cặp đi về cả. Hết việc thì chồng ra quán bar nhậu nhẹt với bạn bè. Tối mịt mới về đến nhà và vợ chỉ có việc dìu và giường. Sáng hôm sau cũng như vậy. Cộng thêm các yếu tố khác, người vợ ở nhà stress kinh khủng, hệ quả giáng xuống đứa con , gây cho con trẻ cảm giác sợ sệt mẹ của nó. "Mama dragon" là vậy.

Trong phóng sự đã kể, một chị Nhật xinh đẹp hồn nhiên kể là nhiều khi muốn giết chết chính đứa con của mình. Kể với một vẻ mặt ngây thơ. Một cảnh khác phỏng vấn một em gái phục vụ bar. Em này bẻn lẻn kể là em chưa đi ngủ với khách nào, nhưng nếu có proposition thì em OK ngay. Vẫn bằng một giọng hồn nhiên ngây thơ ngoan ngoãn, vừa nói vừa gục gặc gật đầu rất Nhật. Cái tinh thần ngoan ngoãn ngây thơ của gái Nhật này rất đặc trưng, có thể thấy thường xuyên qua phim ảnh. Có lẽ giáo dục của Nhật quá tốt, nên đã tạo ra những con người luôn trong sáng, trung thực và kết quả là một vẻ mặt ngây thơ, ngay cả khi nói đến các chủ đề nhạy cảm. Nền giáo dục cực tốt của Nhật cũng đem lại một an ninh tuyệt đối ở Nhật, nơi rất ít các vụ án hình sự và bạn có thể thoải mái lượn lờ buổi tối mà ko sợ ăn một cái chai vào đầu hay bị giằng mất cái máy ánh số.

Để minh họa cho sự văn minh của người Nhật :

http://i21.photobucket.com/albums/b295/timovn/Japan/f9ebe326.jpg
Chờ Metro
HRV
QUOTE(Fedora @ Aug 16 2006, 04:20 PM)
Rồi hình ảnh cô gái tới một cái cây khô để thắt lên đó một cái ruy-băng làn bằng một tờ giấy gấp lại, có lẽ trên tờ giấy đó là những dòng chữ mà người ta gửi gắm những ước mơ, hay một lời cầu nguyện chăng, cái này tôi không chắc lắm, chỉ đoán mò như vậy, có lẽ phải nhờ bác HRV giải thích hộ  leuleu.gif

(cont)
*



Tớ chưa xem phim này nên kô rõ hoàn cảnh cụ thể. Bác nào có bản Lost in Translation mà bác Fedora để cập thì share cho tớ với cheers.gif

Về mấy cái văn hóa ước nguyện, gửi gắm thì theo tớ biết có hai loại sau:

Loại thứ nhất là những mẩu gỗ xinh xắn ở các Shrine (tự dưng quên tiếng Việt là gì cry1.gif ) mà mọi người có thể viết lên đó những ước nguyện của mình rồi để lại trong shrine, thường là treo trên cây hoặc là những giàn treo gỗ xung quanh cái holy tree. Theo quan sát của tớ thì thường những lời trên đó là cầu mong vể sức khỏe, thành đạt, tiền tài, hi...hi...có cả những lời nguyện cầu về thi đỗ đại học hoặc điểm cao, cũng có nhiều lời nguyện ước về tình yêu nữa wub.gif

Loại thứ hai thì giống kiểu gieo quẻ nhà mình ấy, khi mọi người đến chùa thỉ xin quẻ, rút quẻ là một tờ/dải giấy. Sau khi nhận quẻ và đọc giải nghĩa xong, người ta thường thắt lên cây, quẻ may thì thắt lên đó để điểu may thành hiện thực, điểm gở thì treo lên đó để thánh thần phù hộ ngăn cản điềm gở kô đến hoặc hóa giải điềm gở laugh1.gif

Chắc cái bác Fedora nói đến là loại này smartass.gif
Chitto
Đọc báo thấy nói tỉ lệ sinh ở Nhật thấp quá dễ rơi vào tình trạng nguy hiểm.

Tớ tự nhiên nghĩ thế này. Bỏ qua chuyện sinh thấp quá thì dân số già khụ (Nhật giờ quá già), thì việc dân số quốc gia nói riêng, và thế giới nói chung giảm đi có phải là điều nguy khốn không?

Bởi mới chỉ một trăm năm nay, loài người tăng hơn gấp đôi, nếu giảm đi có điều tích cực gì, tiêu cực gì?
HRV
QUOTE(chitto @ Aug 16 2006, 09:24 PM)
Đọc báo thấy nói tỉ lệ sinh ở Nhật thấp quá dễ rơi vào tình trạng nguy hiểm.

Tớ tự nhiên nghĩ thế này. Bỏ qua chuyện sinh thấp quá thì dân số già khụ (Nhật giờ quá già), thì việc dân số quốc gia nói riêng, và thế giới nói chung giảm đi có phải là điều nguy khốn không?

Bởi mới chỉ một trăm năm nay, loài người tăng hơn gấp đôi, nếu giảm đi có điều tích cực gì, tiêu cực gì?
*



Hí...thôi ăn cây nào rào cây ấy, tớ không bàn chuyện thế giới nói chung của bác chitto, kể lại cho các bác nỗi lo lắng của những người Nhật tớ đã từng gặp.

Vấn đề không phải ở số lượng mà nằm ở chất lượng, theo thống kê mà các bác ấy đề cập (tớ chả bao giờ tìm hiểu mấy mục này) thì nỗi lo lắng lớn nhất của người Nhật là càng những ngừoi thông minh, có năng lực, nhất là chị em phụ nữ thì lại thường không sinh con hoặc sinh rất ít con, do những trào lưu mà các bác đã bàn luận ở trên. Ngược lại, những cặp vợ chồng nhà nông thì lại thường nhàn rỗi hơn và đẻ sòn sòn.

Tại sao họ có thể đẻ sòn sòn thì lại phải quay lại vấn đề chất lượng cuộc sống và công bằng xã hội. Có thể nói Nhật đã xây dựng được một hệ thống phân phối của cái khá đồng đểu, có lẽ tầng lớp trung lưu ở nhật có tỷ lệ lớn nhất thế giới, khoảng 80-90% dân số. Nghĩa là hầu hết mọi người trong xã hội có mức sống như nhau, có chăng chỉ là một sự chênh lệch rất thấp, không có quá nhiều người rất giàu hay quá nhiều người rất nghèo. Hầu hết mọi người dù ở nông thôn hay thành thị cũng đều ăn uống cơ bản như nhau, cho con đi học ở những trường học có cơ sở vật chất như nhau, dịch vụ y tế, bệnh viện... về cơ bản như nhau. Tớ có cảm giác mọi thứ đều đã được chuẩn hoá, ở thành phố thế nào, về nông thôn cũng vẫn thế.

Khi đã có việc làm thì không thể có chuyện tiền lương không đủ sống, do đó con người ta có thể tự do chọn nghề theo sở thích, dù anh có là nông dân thì cứ chăm chỉ lao động, anh sẽ có thu nhập và sống tôt như mọi người.

Quay trở lại vấn đề dân số, đây có thể gọi là 'chảy máu chất xám nội tại' không nhỉ? Dân số có nguồn gốc tá điền cứ nhiều lên và dân số nguồn gốc trí thức thì càng ngày càng ít no.gif
Minh Tí
QUOTE(HRV @ Aug 17 2006, 01:38 PM)
Quay trở lại vấn đề dân số, đây có thể gọi là 'chảy máu chất xám nội tại' không nhỉ? Dân số có nguồn gốc tá điền cứ nhiều lên và dân số nguồn gốc trí thức thì càng ngày càng ít  no.gif
*



Vấn đề này nhiều nước cũng có và là một hệ quả của các xã hội mà hệ thống an sinh xã hội tốt. Tầng lớp cao và trung bình khá nhiều mối quan tâm, ít thời gian, ham chơi (chơi nói chung) và thu nhập đủ để thỏa mãn các yêu cầu đó nên nói chung lười đẻ và ngại đẻ vì con cái ngốn hết thời gian làm việc khác. Tầng lớp thấp và trung bình kém ít mối quan tâm, nhiều thời gian, và thu nhập ko đủ để ham chơi được thì thường sinh con nhiều. Hơn nữa càng sinh nhiều thì trợ cấp càng nhiều. Kết quả là sẽ giống như bác HRV nói.

Bác HRV chưa check bọn đồng đội về chuyện credits nhà cửa bên đó à ? Xem bây giờ chuyện này có khá hơn so với thời trước những năm 90 ko.

Ngoài ra vấn đề nông dân có khi khác đấy, bác HRV thử hỏi đồng đội về nông dân Nhật xem. Vì như bên Pháp thì nông dân là tầng lớp thu nhập cao đấy, mỗi bác nông dân sở hữu một khoản đất rộng thực ra là một ông chủ doanh nghiệp nhỏ. Chính ở thành thị mới là nơi tập trung tầng lớp thu nhập thấp.

Quay lại các bạn Nhật. Điều đập vào mắt là gái Nhật tuy rất xinh (tiêu chuẩn Việt nam), nhưng cô nào cũng có một dáng đi kì kì, như kiểu chân vòng kiềng. Thế là sao ?

Điều thú vị nhất là ở Nhật có chế độ việc làm cả đời. Tức là một khi đã vào công ty nào là làm ở đó đến hết đời luôn. Hiện tượng nhảy việc là hiếm. Cái này hay, rất hay. Do vậy không khi trong công ty mang dáng dấp gia đình nhiều. Em đồ rằng tinh thần quan tâm lẫn thọc mạch, bao bọc lẫn chọc phá do ảnh hưởng bởi tinh thần này ở Nhật rất mạnh, giống như ở quê ta vậy. Chuyện hết giờ làm đi nhậu với đồng đội cũng rất phổ biến chắc cũng một phần do nguyên nhân này.

Theo các phóng sự về Nhật đã xem thì đều thấy nói về tinh thần "chuộng Tây" ở Nhật. Sao lại thế nhỉ ? Thu nhập và mức sống cũng như độ dầy văn hóa của Nhật ăn đứt thằng Mẽo mà sao lại có tâm lý "chuộng Mẽo" ? Hay là phóng sự đểu ??? Hay là do Hollywood ???
HRV
Điều kiện của Nhật hơi khác Pháp một chút Tí ạ. Dân đông gấp rưỡi Việt Nam, diện tích lớn hơn một chút nhưng cấu tạo địa hình cũng là 70% là đồi núi, còn lại đồng bằng thì đa phần đem xây thành phố, phần còn lại thì khí hậu quá khắc nghiệt hay đất đai cằn cỗi không canh tác được. Túm lại là quĩ đất dành cho nông nghiệp tớ nhớ là dưới 1% diện tích khoảng 370 ngàn km2 của Nhật. Lấy đâu ra chỗ cho những cánh đồng mênh mông bát ngát như ở Pháp mà chủ đất/nông dân có thể giàu được (dân số làm nông nghiệp là 6%, tức là khoảng 8 triệu người với quĩ đất dưới 3 ngàn km2, kô hiểu tỷ lệ này ở Pháp là bao nhiêu). Chắc chắn là sự khác biệt là rất lớn so với Pháp vì tớ chưa bao giờ nhìn thấy những cánh đồng, trang trại rộng ngút tầm mắt ở Nhật.

Nông dân thường kéo ra thành phố làm thêm và làm những công việc tạm thời, nhất là vào mùa đông là lúc gần như không ở đau canh tác được, và phần thu nhập này cũng đóng tỷ trọng lớn trong thu nhập của nông dân => tớ không nghĩ là nông dân Nhật giàu laugh1.gif

Chuyện chuộng Mẽo, nếu nói về người Nhật nói chung thì tớ có thể khẳng định là không có. Ở Nhật từ Yankee có vài đứa giải thích cho tơ là tiếng lóng dùng để chỉ những thằng đầu óc rỗng tuếch, thiên về sức và cơ bắp, đủ hiểu bọn nó nghĩ thế nào về Mẽo. Còn các em gái Nhật chuộng ngoại thì đúng, khoảng 10% gái Nhật yêu người nước ngoài, tớ nghĩ xuất phát điểm là từ truyền thống gia đình của Nhật thôi, các em gái thế hệ mới muốn thoát ra khỏi truyền thống đó thì tốt nhất là yêu Tây, chứ yêu một anh Nhật thì anh ấy cũng không muốn thay đổi truyền thống đó, phải không ạ, nếu mình là một anh Nhật thì cũng vậy thôi, tội gì giải phóng cho phụ nữ laugh1.gif Về mặt thể chất, điều đó lại càng đúng, với làn sóng tự do tình dục ở Nhật thì rõ ràng thanh niên Nhật bất lợi về khoản đó rồi, các bác nhìn tranh biếm họa về 'vũ khí' và năng lực chiến đấu của các anh Nhật rồi thì biết đấy. Bọn Hàn xẻng thì lại không bị thế vì tần suất chiến đấu và năng lực tấn công của các chú kim chi rất cao.

Cái chân vòng kiềng mà Tí thắc mắc, tớ đồ rằng là di truyền từ kiểu ngồi quặp chân truyền thống lâu đời của các bạn Nhật. Khoảng 3 tháng đầu, tớ cũng có cảm giác như Tí là các em gái Nhật xinh, nhưng càng ngày càng phát hiện ra thực ra không phải vậy. Các em gái Nhật có 3 điểm mạnh nổi trội là da rất trắng và rất mịn, rất biết cách trang điểm và rất biết cách ăn mặc. Nếu nhìn với con mắt tỉnh táo hehe.gif , loại trừ ba yếu tố này ra thì đại bộ phận các em Nhật sẽ có nhan sắc trung bình yếu so với chị em Việt Nam wub.gif Nhưng tớ phải thừa nhận là những em đã thuộc hàng xinh và dáng đẹp thì cực kỳ xinh và cực hấp dẫn khi được cộng hưởng của 3 yếu tố da trắng, mịn, biết trang điểm và biết mặc đẹp đã đề cập ở trên censored.gif

Mấy vụ liên quan đến đồng đội thì cho tớ khất cheers.gif
langtubachkhoa
QUOTE(soctettoc @ Aug 16 2006, 04:33 AM)
QUOTE(HRV @ Aug 15 2006, 11:15 PM)
Còn cái nhận thức mà Tí nói thì không chỉ bọn Nhật lùn, mà mấy anh Hàn xẻng cũng thế, lập gia đỉnh rồi thì phụ nữ gần như hy sinh vì gia đình hết, chỉ một bộ phận giới trẻ và không có điều kiện tốt thì mới cả hai đi làm, nhưng bọn nó quan niệm đó cũng là sự sỉ nhục của thằng đàn ông, cảm giác của mấy thằng để vợ đi làm mình thấy giống kiểu các anh ở rể nhà mình ấy. Tớ nghĩ đây cũng là lý do khiến thằng đàn ông stress hơn và phải cống hiến hết mình hơn vì nếu không thành đạt được hoặc sẩy nhà ra thất nghiệp thì ko chỉ hắn teo mà cả mấy tàu há mồm đi theo cũng đắm cùng  no.gif
*



Đúng là Hàn quốc cũng thế ạ. Mà trách nhiệm đặt lên vai các anh không chỉ sau khi lấy vợ mà ngay từ trước khi có vợ, kẻo không thì không cô nào chịu lấy.

Xem phim Hàn quốc thấy tình yêu ôi sao mà "lãng mợn". Nhưng thực tế phũ phàng. Các anh Hàn phàn nàn cực kỳ về việc con gái Hàn quá thực dụng. Phụ nữ Hàn Quốc sau khi lấy chồng thường hy sinh sự nghiệp của mình, chỉ ở nhà chăm sóc gia đình, nên họ đòi hỏi rất cao. Các anh cứ là phải công việc ổn định, lương cao, mua nhà mua xe, thì các cô kha khá chút mới lấy.
*



Ở Hàn, Nhật, thằng đàn ông được vợ hy sinh sự nghiệp ở nhà chăm sóc, nhưng nó có tài cán và xứng đáng được như thế, còn ở VN, nhièu thằng được vợ hy sinh nhưng nhiều chú lại quá vô dụng, chả làm nên được cái trò trống gì, nhưng lại cứ hay nghĩ mình là vĩ nhân.
Em Sóc thích VN lắm hả??? laugh1.gif
Mìn Trần
Theo tớ người Nhật hơn người VN ít nhất ở 2 điểm là kỷ luật và tinh thần đồng đội. VN hơn Nhật ít nhất ở 1 điểm là sinh đẻ tài tình.
Minh Tí
Hay quá, cứ túc tắc thế này HRV sẽ chỉnh sửa cho tớ những hình ảnh về nước Nhật. Còn hai bác Lãng với Mìn cứ lôi quân ta vào so sánh làm gì vậy ???

Hình như ở Nhật ai có xe riêng là nhà khá giả rồi phải không ? Nguyên do là ở đâu ? Giá xe đắt hay là giá nuôi xe (chỗ đậu) đắt ???

Bác HRV làm một bài về văn hóa nhậu nói chung và nhậu sau giờ làm việc đi. Tớ tò mò cái này. Có phải bên đó đi nhậu cũng như ở quê ta là bàn nhậu có nhiều món ăn nhậu (hơi tối nghĩa, nhưng là nói trên quan điểm so sánh với bên P, tại vì bên này ko có kiểu nhậu như vậy).

Ngoài ra bác HRV bao giờ hỏi được đồng đội về chuyện credits nhà thì vào báo cáo nhé. Cái này là một thông số quan trọng, từ đó suy ra được nhiều điều liên quan đến chất lượng cuộc sống.

Bộ phim Lost in Translation đúng là rất hay, phản ảnh nhiều cách nhìn của phương Tây về nước Nhật. Buồn cười nhất là đoạn một em Nhật nói liên thoắng một hồi (bằng tiếng Nhật), sau đó người dịch lại gọn lỏn "Cô ấy bảo là OK". Cười lăn. Sau này đi bọn Japan Air cũng hay ngồi so sánh thời gian các em tiếp viên nói bằng tiếng Nhật và tiếng Anh thì thấy ko đến nỗi như vậy. Bọn Tây rất khoái đoạn Karaoke, chả qua là chúng nó ko có tí ti văn hóa Karaoke gì cả. Nhắn luôn với Sỳn là phim bắt đầu bằng cảnh quay cái mông của em Scarlette Johanson, không hiểu tại sao ???

http://a69.g.akamai.net/n/69/10688/v1/img5.allocine.fr/acmedia/medias/nmedia/18/35/15/97/18365406.jpg
Minh Tí
Vài tấm ảnh đề mô thuổm được trên nét :

http://i21.photobucket.com/albums/b295/timovn/Japan/2002-11-07-08.jpg

http://i21.photobucket.com/albums/b295/timovn/Japan/tokyo-shinjuku-45.jpg
Khu Sinjuku, Tokyo

http://i21.photobucket.com/albums/b295/timovn/Japan/shinjukuatmidnight1.jpg
Khu Sinjuku, Tokyo, ban đêm
Fedora
QUOTE(timo @ Aug 18 2006, 08:13 PM)
Nhắn luôn với Sỳn là phim bắt đầu bằng cảnh quay cái mông của em Scarlette Johanson, không hiểu tại sao ???


Tôi cũng không hiểu tại sao, nhưng có lẽ dù sao nó cũng còn hay hơn là quay cái mông của Bill Murray leuleu.gif Thực ra trong bộ phim này có khá nhiều cảnh "tự do", tức là nằm ngoài kịch bản của Sophia Coppola, tức là do đoàn làm phim hay do các diễn viên "tự biên tự diễn". Có thể lấy ví dụ như cảnh cuối cùng khi Bob và Charlotte ôm hôn nhau trong con phố nhỏ đông người qua lại, cảnh này sau này tôi đọc trên website về phim này mới biết là nó không hề có trong kịch bản mà là do hai anh chị hứng lên hôn nhau laugh1.gif

Những cảnh quay improvisé như vậy hầu như phim nào cũng có, trong phim "Save Private Ryan" cảnh Ryan huyên thuyên với đồng đội về anh trai mình hầu hết cũng là do diễn viên (Matt Damon thì phải) tự bịa ra. Sau đó đạo diễn quyết định không cắt mà giữ nguyên.
Fedora
Nếu là nhìn vào bằng con mắt người ngoài thì cũng không thể bỏ qua được cái cảnh đám cưới của một đôi trai gái theo kiểu truyền thống trong phim. Từ khi xem bộ phim này tới giờ tôi cũng đã xem khá nhiều phim khác nên có thể không còn nhớ được chi tiết hoặc nếu có nhớ e cũng hơi bị lẫn lộn, Timo mới xem chắc nhớ rõ hơn tôi.

Trong cảnh đó Charlotte đứng nép vào tường (hay vào một thân cây ?) nhìn toán người vừa đi lễ chùa ra, đi đầu là cô dâu và chú rể trong trang phục cưới (hay đính hôn) của Nhật, cô dâu cầm cái ô tròn to đi cách chú rể một chút xíu, không bá vai bá cổ thân mật hay bồng trên tay như trong đám cưới hiện đại. Mặt nàng hơi cúi xuống, vừa bước đi vừa chú ý sao cho mình không đi vượt quá bước chân phu quân của mình, thể hiện một sự tôn trọng, phục tùng và cam chịu, tới cái bậc tam cấp thì dừng lại, chìa tay ra để chàng đỡ rồi mới bước lên. Nếu để ý thì sẽ thấy là nàng chỉ nâng bàn tay lên và xoay nhẹ nó để chàng cầm tay, một cử chỉ hoàn toàn mang tính tượng trưng chứ không hề cần tới bất cứ một lực nào cả. Toàn cảnh đó cho thấy khá trọn vẹn ý nghĩa của đám cưới đó, cô gái đã chấp nhận lấy chàng trai làm chồng, từ giờ trở đi nàng sẽ hoàn toàn thương yêu và phục tùng chàng, lấy chàng làm chỗ dựa cho mình trong suốt cuộc đời còn lại của mình, an phận "xuất giá tòng phu". Có lẽ Charlotte cũng cảm nhận được điều đó nên cô đã im lặng đứng nhìn, vẻ mặt thể hiện rõ sự sững sờ, xúc động trước cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình. Phải chăng Charlotte cũng đang chạnh lòng khi nghĩ tới thân phận mình bị người chồng mải mê với công việc mà bỏ rơi cô giữa nơi xa lạ này.

Thôi không xì-pam nữa, chờ nghe bác HRV kể về quá trình hoạt động cách mạng của mình trên đất Nhật leuleu.gif
Pages: 1, 2, 3, 4
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > CLB Văn Hoá - Lịch sử
Bạn đang xem phiên bản gọn nhẹ của diễn đ n dưới dạng text, để xem các b i viết với đầy đủ mầu sắc v hình ảnh hãy nhấn v o đây !
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.