Langven.com Forum

Giúp đỡ - Lục lọi - Dân l ng - Lịch
Full Version: Thư Ngỏ Của Nhà Văn Y Ban-khẩn Cấp
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Thị Anh
Người viết: Bầu bạn
19/06/2007

TNc: Tôi đang sáng tác trên Đại Lải. Hôm nay ra quán net đọc thư. Tôi nhận được thư ngỏ của nhà văn Y Ban. Buồn quá, sắp đến ngày nhà báo VN rồi mà nhà báo lại hành nhau. Theo yêu cầu của chị tôi post thu ngỏ này lên để bạn văn và ban đọc xa gần biết và lên tiếng bảo vệ một nhà văn, nhà báo yếu đuối.

Hà Nội ngày 12th 6 năm 2007.
Kính gửi ông Hữu Thỉnh và Ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam

Tôi là Phạm Thị Xuân Ban, bút danh Y Ban, nhà văn, nhà báo, trưởng ban biên tập Báo Giáo dục và Thời đại xin được bộ trưởng thứ lỗi trước vì việc làm mà tôi không hề muốn này, lại đúng vào dịp tôn vinh các nhà báo.

Trước khi làm báo Giáo dục và Thời đại, đã có một thời gian tôi đứng trên bục giảng của trường đại học. Vì vừa là nhà giáo, vừa là nhà văn, vừa là nhà báo tâm huyết với nghề, tôi luôn sống ngay thẳng, trung thực và trong khả năng của mình, không dung thứ cho những những sai phạm và tiêu cực, dù nó xảy ra ở bất cứ đâu, dưới bất cứ hình thức nào. Điều làm tôi đau lòng nhất là tại cơ quan mình, Báo Giáo dục và Thời đại, cơ quan ngôn luận của Bộ Giáo dục và Đào tạo, lại là nơi đang tồn tại rất nhiều tiêu cực. Nếu chỉ là chuyện do tôi đấu tranh trực diện với những tiêu cực đó và bị đàn áp, bôi nhọ, khủng bố tinh thần trong suốt những ngày qua...thì tôi đã cố chịu đựng để không phải làm phiền lòng đến ông bộ trưởng. Nhưng sự việc không dừng lại ở đó. Nó đã đến mức nguy hiểm khiến tôi buộc phải viết lá thư này.

Tôi xin kể vắn tắt sự việc .

Đã từ nhiều năm nay, báo GD-TĐ xảy ra mất đoàn kết trầm trọng, với rất nhiều đơn thư tố cáo nặc danh gửi đến các cấp. Tinh thần anh em rối loạn, mất lòng tin, phe phái hình thành. Trong bối cảnh đó tôi được anh em bầu là phó chủ tịch công đoàn và phó chi hội trưởng chi hội nhà báo. Tháng 5.2007 BCH công đoàn họp với cơ quan hai phiên họp để bàn việc tổ chức đi nghỉ mát cho anh em. Trong những phiên họp đó, mọi người đều nhất trí thông qua ý kiến lấy chuẩn là mức 5 năm công tác như cơ quan đang áp dụng trong việc chia phúc lợi hàng tháng. Có nghĩa là những CB, PV nào đã làm việc ở cơ quan 5 năm trở lên thì sẽ nhận mức tiền nghỉ hè bằng nhau và cao hơn mức dưới 5 năm. Điều này đã được ghi vào sổ nghị quyết cuộc họp cơ quan. Nhưng một tuần sau ông Trần Đăng Thao, tổng biên tập đã ký vào bản danh sách trong đó chuẩn 5 năm được thay bằng chuẩn 3 năm. Đặc biệt là trường hợp của cô Kim Thoa đã nghỉ không ăn lương 6 tháng, cũng có tên trong danh sách chia phúc lợi đó. BCH công đoàn phản đối việc làm tùy tiện đó của ông Thao. Ông Thao gọi chủ tịch công đoàn Nguyễn Thị Phương Hoa lên gặp riêng mắng mỏ rằng, công đoàn là cái gì mà đòi quyết cái nọ cái kia, cơ quan chỉ có một thủ trưởng. Thủ trưởng quyết thủ trưởng chịu. Cô Hoa báo cáo lại chi uỷ để họp với BCH công đoàn. Ngày 30.5.2007 BCH công đoàn họp với đồng chí Chính, bí thư chi bộ. Cô Hoa nói có mời ông Thao nhưng ông Thao bảo không dự. Trong cuộc họp đó, với tư cách người bảo vệ quyền lợi cho anh em, tôi có ý kiến là, vấn đề lấy chuẩn thời gian 5 năm hay 3 năm không quan trọng, mà quan trọng là chúng tôi phản đối cách làm việc tuỳ tiện không dân chủ, không tôn trọng anh em không chỉ riêng trong việc chia phúc lợi đi nghỉ mát, mà đã tồn tại từ khi TBT Trần Đăng Thao nhận chức đến nay. Đúng lúc đó ông Thao bước vào phòng họp và mắng tôi gay gắt là kẻ hẹp hòi, bé xé ra to, chống lại thủ trưởng. Tôi nói, anh không được chỉ trích cá nhân, tôi phát biểu nhân danh phó chủ tịch công đoàn. Thì ông Thao bảo đuổi tôi ra khỏi cơ quan. Tôi bảo tôi phản đối cách làm việc quân phiệt, độc đoán của ông Thao. Sau đó ông Thao ra khỏi cuộc họp. Lát sau ông lại vào cuộc họp, mắng xa xả những ai phát biểu mà ông đứng ngoài nghe thấy rồi lại ra khỏi cuộc họp, rồi lại quay vào mắng, không chịu nghe ai phát biểu. Ông đi ra đi vào cuộc họp ba lần. Tôi phản đối cách làm việc thiếu nghiêm túc đó của ông Thao, xin từ chuc phó chủ tịch công đoàn. Ông Thao bảo tôi phải gặp chi uỷ. Khi cuộc họp kết thúc tôi gặp bí thư chi bộ Nguyễn Quốc Chính để nói quan điểm của tôi. Tôi thẳng thắn chỉ ra rằng sở dĩ có tình trạng cơ quan mất đoàn kết trầm trọng đó là do cách làm việc tuỳ tiện, áp đặt, không dân chủ, dung túng cho những việc làm sai trái của một số người trong cơ quan... của tổng biên tập. Tổng biên tập đã công khai đàn áp, trù úm những anh em dám đấu tranh, trong đó có tôi. Tại cuộc gặp đó với ông Chính tôi cũng nói rõ là nếu lần này TBT không thay đổi, vì lợi ích và sự trong sạch của cơ quan, tôi sẽ báo cáo lên cấp trên. Nguyễn Quốc Chính đã cám ơn tôi vì tôi đặt lợi ích cơ quan lên trên lợi ích cá nhân. Tôi không ngờ thiện chí của tôi đã đẩy tôi đến sự đau đớn này.
15 giờ ngày 6.6.2007, dưới sức ép của ông Thao, chi bộ báo GD-TĐ họp để đấu tố tôi như đấu tố địa chủ, sau đó ra nghị quyết như sau:

-Ngừng bồi dưỡng kết nạp Đảng vĩnh viễn với đồng chí Phạm Thị Xuân Ban.
Giao chi uỷ phối hợp với BCH công đoàn xem xét lại tư cách phó chủ tịch công đoàn của đồng chí Phạm Thị Xuân Ban, kiến nghị công đoàn cấp trên bãi miễn chức phó chủ tịch công đoàn.

-Giao chi uỷ phối hợp với chi hội trưởng chi hội nhà báo xem xét lại tư cách phó chi hội trưởng chi hội nhà báo của đồng chí Phạm Thị Xuân Ban, kiến nghị Hội nhà báo VN bãi miễn chức phó chi hội trưởng.

-Xem xét lại tư cách trưởng ban biên tập của đồng chí Phạm Thị Xuân Ban, bỏ phiếu tín nhiệm để bãi miễn vì chống lại thủ trưởng và chuyên môn yếu.

Nghị quyết được 100% đảng viên thông qua.

14 giờ ngày7.6.2007 tôi được báo đến họp BCH công đoàn. Thì ra đó lại là một cuộc họp đấu tố tôi trực tiếp dưới sự chủ trì của bí thư chi bộ Nguyễn Quốc Chính. Bảy người trong BCH, trừ tôi còn sáu, thì ba người trong chi uỷ và ông Thao đều phải chỉ ra cái xấu xa của tôi. Ông Thao nói tôi là kẻ ăn cháo đá bát, rằng ông ấy đưa tôi lên trưởng ban mà tôi chỉ tặng ông ấy có mỗi một cái bút, ông vẫn để phủ bụi kia …Tôi đã cám ơn mọi người và phát biểu rằng nếu tôi xấu xa và chuyên môn kém như nghị quyết nêu thì sao tôi lại được anh em tín nhiệm bầu nhiều chức vụ của cơ quan đến thế, nếu tôi xấu xa như vậy sao tôi lại chưa được một lần cơ quan và tổ chức nào chỉ bảo để tôi sửa chữa? Những câu hỏi của tôi không được ai trả lời.

Buổi tối ngày 7.6.2007 ông Nguyễn Trung Thu, nhà thơ, nguyên chuyên viên cao cấp của Ban tư tưởng văn hoá TW gọi điện cho tôi. Tôi bức xúc kể sự tình cho ông Thu nghe. Ông Thu khuyên nhủ tôi. Tôi nghe lời ông Thu gọi điện cho ông Thao để xin lỗi vì đã có lúc cũng nóng nảy. Tôi mong muốn hợp tác với ông Thao để cơ quan “trong ấm ngoài yên". Ông Thao cũng nhất trí quan điểm của tôi và hẹn sáng mai (8.6.2006) 8giờ kém 15 qua phòng làm việc của ông Thao để anh em hoà giải. Không may cho tôi sáng hôm sau tôi bị đau mắt nặng, đành nhờ chồng mang giấy phép xin nghỉ đến gặp ông Thao. Ông Thao gọi điện cho tôi nói, nếu tôi không đến thì tôi sẽ thiệt hại nặng đấy. Tôi nói tình trạng của tôi và mong ông thông cảm.

8g30 sáng 8.6.2007 ông Thao họp với các trưởng phó ban thông báo về nghị quyết ngày6.6.2007 và cuộc đấu tố trực tiếp với tôi ngày7.6.2007. Sau một hồi mạt sát tôi, ông Thao trắng trợn nói, tối qua tôi đã gọi điện cho ông 3 lần và đập đầu xin lỗi ông 3 lần. 9giờ 30 cùng ngày ông lại triệu tập cuộc họp toàn thể cơ quan để thông báo vấn đề của tôi. Ông tường thuật lại tỉ mỉ tôi là người xấu xa như thế nào và tôi là người hèn hạ ra sao đã nhờ ông Thu đi sứ, rồi gọi điện cho ông 3 lần, đập đầu xin lỗi 3 lần…suốt một giờ đồng hồ.

Thứ hai, ngày 11.6.2007 tôi đến cơ quan làm việc. Buổi chiều vì không được báo trước nên tôi lại xin phép đi khám bệnh, sau khi khám xong thì thấy nhiều cuộc điện thoại gọi nhỡ. Gần 4 giờ chiều chồng tôi gọi điện nói là cơ quan lại đang họp để mạt sát tôi bằng những lời lẽ thoá mạ kinh khủng. Tôi vô cùng lo sợ vì nghĩ chồng tôi đã đến cơ quan tôi để gây sự. Tôi vội vàng về nhà để xem thế nào thì gặp cảnh chồng tôi ngơ ngác thất thần. Bố mẹ chồng tôi đã già cứ nhìn tôi khóc. Thì ra có ai đó đã gọi điện về nhà tôi, thông báo cơ quan đang đấu tố tôi và bật máy điện thoại suốt gần hai tiếng đồng hồ để chồng tôi và bố mẹ chồng tôi nghe những lời chửi rủa tôi. Thưa ông, may phúc nhất cho tôi là hai con tôi không có nhà chiều hôm ấy.

Chưa dừng lại ở đó, sáng ngày12,6.2007, do quá đau đớn tôi lại phải vào viện, thì ông Thao đã bắt 2 người ở cơ quan tống đạt ý kiến bằng mồm đến cho gia đình tôi, còn ở cơ quan ông Nguyễn Quốc Chính lại tổ chức cuộc họp đấu tố tôi với các ban báo thứ 3,5,7 mà tôi phụ trách. Thật may, những lời buộc tội tôi không có căn cứ đã bị anh em kịch liệt phản bác lại.

Ngày sau đó ông Thao đã gọi cô Kim Phượng,là người có ý kiến đúng đắn về tôi lên gặp để tiếp tục chửi bới tôi và doạ nạt cô Kim Phượng.

Thưa ông Hữu Thỉnh và Ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam, tôi là một hội viên của Hội, kính mong Hội hãy bảo vệ danh dự cũng như tính mạng cho tôi, không thể để họ chà đạp và hành hạ tôi như vậy.

Xin trân trọng cám ơn.
Y Ban
Thị Anh
Tin thêm về thư ngỏ của nhà văn Y Ban
Người viết: Trần Nhương
21/06/2007

Theo tin chúng tôi vừa nhận được thì việc nhà văn Y Ban gửi thư ngỏ cho Chủ tịch Hội Nhà văn VN và BCH Hội Nhà văn Việt Nam đã được các văn nhân bạn đọc quan tâm. Từ trannhuong.com các bạn bè từ các địa phương đã điện thoại chia sẻ với Y Ban. Nhiều nơi đã cóp bài in để cho bạn hữu cùng đọc. Dư luận rất quan tâm vì đúng vào dịp ngày nhà báo VN, mà việc xẩy ra hơi đáng tiếc có liên quan đến hai hội viên HNVVN là Y Ban và TBT báo GD&TĐ Trần Đăng Thao. Chúng ta mong rằng đồng nghiệp và những người có trách nhiệm báo GD&TĐ sẽ gặp nhau giải quyết ổn thoả.


Báo Đại Đoàn Kết số ra ngày hôm qua đã in bài “ Nhà văn Y Ban bị khủng bố bằng điện thoại”. Bộ Giáo dục và đào tạo đã vào cuộc. Ban Kiểm tra Hội Nhà văn VN cũng đã vào cuộc. Báo Pháp luật cũng dã làm việc với báo GD&TĐ. Chắc chắn trong ít ngày nữa sẽ có kết luận và cách giải quyết việc đáng buồn này.

Trannhuong.com sẽ cập nhật thông tin. Cám ơn các bạn đã quan tâm

* Chiều ngày 22-6-2007, thanh tra Bộ Giáo dục-đào tạo đã mời nhà văn Y Ban lên làm việc. Tại đây nhà văn đã cung cấp nhiều chi tiết về sự việc xảy ra tại Báo GD&TĐ.

Bạn muốn đọc thư ngỏ xin vào chuyên mục Tin văn, bên phải giao diện web trannhuong.com

Theo yêu cầu của nhiều bạn đọc, TNc xin cung cấp nội dung bài báo " Nhà văn Y Ban bị khủng bố bằng điện thoại" đăng tải trên báo Đại đoàn kết số ra ngày 20-6-2007.

Nhà văn Y Ban bị khủng bố bằng điện thoại

Chiều 12-6-2007, điện thoại nhà riêng nhà báo Y Ban reo vang, chồng chị, nghệ sỹ điêu khắc Trần Hoàng Cơ nhấc máy lên. Thật bất ngờ vì trong máy không có ai nói trực tiếp nhưng lại có những âm thanh lao xao. Bình tĩnh nghe kỹ, anh phát hiện ra điện thoại đang được truyền từ phòng họp cơ quan vợ. Sở dĩ anh Cơ có thể khảng định điều này vì căn cứ vào nội dung và những giọng nói qua máy. Cuộc truyền điện thoại này kéo dài hơn một tiếng rưỡi đồng hồ với nội dung chủ yếu là rất nhiều người lần lượt phát biểu những ý kiến chỉ trích nặng nề vợ anh, nhà văn-nhà báo Y Ban (nội dung cuộc họp này cũng được ông bà Trần Hoàng Quỳnh, bố mẹ chồng nhà báo Y Ban nghe rõ do anh Cơ đã bật loa ngoài). Trong khi vào buổi chiều hôm đó, nhà báo Y Ban lại không có mặt tại cuộc họp mà đã báo nghỉ đi khám bệnh.

Trao đổi với chúng tôi, chị Y Ban ( hiện đang là trưởng ban biên tập báo Giáo dục và thời đại) khẳng định rằng đây là một hành động khủng bố, xúc phạm nghiêm trọng đến cá nhân chị. Và cũng cho biết thêm, đây là một trong số những cuộc họp được liên tiếp tổ chức tại cơ quan báo nơi chị công tác trong vòng một thời gian rất ngắn gần đây với nội dung chính của các cuộc họp để mọi người phê bình, chỉ trích cá nhân chị. Thậm chí, trước đó đã có một cuộc họp giữa chi bộ và ban chấp hành công đoàn báo ( nhưng không biết trước nội dung cuộc họp) mà tại đó lần lượt từng người đã lên tiếng phê bình chị nặng nề và gay gắt như là “đấu tố tôi”. Nguyên nhân chính dẫn tới những sự việc này có lẽ bắt nguồn từ việc nhà báo Y Ban đã phản đối cách xử lý của lãnh đạo báo khi quyết định thay đổi chia phúc lợi đã được áp dụng từ lâu một cách tuỳ tiện không thông qua tập thể anh em ( cùng với nhiều lần khác, nhà báo Y Ban đã luôn bảo vệ quan điểm của mình trước những sự việc mà chị cho là ban biên tập đã xử lý tuỳ tiện bất chấp các nguyên tắc…)

Được biết hiện nay nhà báo Y Ban đã có thư gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục-đào tạo- cơ quan chủ quản của báo.

PV


Thị Anh
Thư ngỏ của nhà văn Văn Chinh
Người viết: Trần Nhương
25/06/2007
TNc: Hồi 16 giờ 45 ngày 25-6-2007,tôi mở email thì nhận được thư của nhà văn Văn Chinh. Ông gửi tôi Thư ngỏ gửi hai nhà văn Y Ban và Trần Đăng Thao. Ông đề nghị tôi post lên mạng trannhuong.com để các văn hữu và bạn đọc cùng đọc. Chúng ta hy vọng hai người bạn đồng nghiệp hãy bình tĩnh và giải quyết chuyện bất hòa này trên tinh thần văn nhân.
THƯ NGỎ
ĐỒNG KÍNH GỬI NHÀ VĂN Y BAN VÀ TRẦN ĐĂNG THAO

Văn Chinh

Tại đám tang nhà văn Hữu Mai, nhà văn Đặng Ái có hỏi tôi rằng, sao mày xui cái Y Ban nó chửi rủa sếp của nó. Biết tính ông bạn, tôi bèn nói rằng, tao có xui nó, nhưng hẳn là nó chỉ nghe mày xui chứ nghe gì tao. Thế rồi, về lướt qua web trannhuong.com thấy câu chuyện bức xúc hơn là chuyện chúng tôi đùa.
Sao thế, nhà văn Trần Đăng Thao? Chả lẽ lại có chuyện ông cho người gọi điện đến nhà để kể tội nhân viên của mình cho mẹ chồng cô ta nghe? Ông có làm việc đốn mạt đó không? Ông làm việc đốn mạt ấy nhân danh Tổng biên tập hay nhân danh nhà văn? Dù với danh nghĩa nào thì cũng là một hành vi hạ đẳng, thấp đến mức ông có xếp tư cách của cả 12 kiếp luân hồi chồng lên nhau cũng vẫn còn một đầu một với mới đến tư cách ông mang hiện tại.
Tôi vốn người lạc quan, không nỡ nghĩ ông Trần Đăng Thao sai người làm việc đó. Bèn ngờ rằng có một nhân viên nào đó dưới quyền ông tự làm, ông chỉ nhân đấy mà xả bức xúc. Nó tương tự như việc đám nịnh thần bâu vào nói xấu một vị quan be bé nào đó dám “đấu” với quan thầy, để lấy lòng ông. Nhưng như thế thì ông không những không vô can, lại còn vẫn tố giác ông là cái tư cách của ông vẫn thấp hơn so với cái tư cách ông mang. Bởi vì, cái việc tay bo không thắng được nhau, mang về “tâu” với bố mẹ nhau là hành xử của con trẻ hạ đẳng. Mặt khác, với logic hạ đẳng nói trên, nó thấp hơn tư cách ông mang những một đầu một với sau khi đã thoát xác những 12 kiếp luân hồi, thì so với chính tay ông làm, nó còn hạ đẳng hơn nữa.
Tôi vốn người lạc quan, không nỡ nghĩ là việc ấy có thật, vẫn cố nghĩ đó là việc chỉ đàn bà mới nghĩ ra. Trong hai nhà văn Y Ban và Trần Đăng Thao, chỉ Y Ban là đàn bà, không khéo việc này chỉ là sản phẩm tưởng tượng của một nhà văn đàn bà mà ra. Vẫn cố tin như thế. Vì kinh nghiệm của tôi, đàn bà nói gì cũng được, tức khí lên thì chuyện gì cũng có thể xẩy ra, nhưng xong là xong. Ai nỡ suy diễn lung tung về một cách chửi của đàn bà, cho nên, nếu đây là chuyện của đàn bà thì tôi xin triệt thoái những suy diễn trên kia của mình.
Ông Trần Đăng Thao có đồng ý với tôi không? Ông đồng ý phương án nào? Nếu ông im lặng, thì với bản tính kẻ lạc quan, tôi liền coi đó là sự đồng ý với phương án hai, đây là chuyện đàn bà. Cố nhiên, công việc hằng ngày để kiếm tiền nuôi con của nhà văn Y Ban vẫn phải được giữ nguyên, thì mới đúng là việc đàn bà!
Kính chúc hai nhà văn sức khỏe và hạnh phúc, dùng sức khỏe cho hạnh phúc dài dài!



summoner131
Bộ máy quan liêu với tư cách đạo đức thảm hại, giá mấy anh dân chủ đừng đòi sửa hiến pháp mà giúp dân làm mấy việc này nhỉ? chuyện kiện tụng nhau, khiếu kiện vượt cấp ở VN cứ như cơm bữa mà mấy khi ăn thua. Nhiều người còn khốn nạn ở nhà văn Y Ban nhiều. Nhà em tốt nhất là tránh xa nhà nước cho nó thành người laugh1.gif
Thích Ăn Phở
Đọc bài này, rồi mấy bài tường thuật của mấy ông nhà văn đăng trên talawas, rồi đọc hồi ký Đoàn Duy Thành, thì em thấy có một sự quái lạ, là hình như lâu nay người lớn nhà mình, dù ở địa phương hay trung ương, dù là nhà văn hay nhà thơ - thường gọi nhau là mày, tao và xưng hô với người thứ ba là thằng này thằng kia con này con kia. Một kiểu bổ bả quái đản ở các cơ quan hành chính sự nghiệp.

Không biết các bác thế nào, chứ bạn bè giao tiếp thông thường thôi, em cũng không dám gọi người thứ ba không có mặt lúc đàm thoại là thằng này con kia, vì nghe chợ búa bỏ cụ.

Điểm thứ hai, quan sát nhiều nơi, em có một kết luận thú vị, là dẫu ở đâu, lĩnh vực gì, thì mọi thứ trên đất nước mình nó rất giống cái khu tập thể thời bao cấp ngày xưa, cũng quan liêu, cũng đánh đập chửi bới, cũng bè phái... nói chung rất đặc trưng.

Thượng bất chính hạ tất loạn thôi, những vụ to đùng còn chưa xử ăn thua nữa là những quả be bé như thế này.
nicochiphai
QUOTE
Ông Trần Đăng Thao có đồng ý với tôi không? Ông đồng ý phương án nào? Nếu ông im lặng, thì với bản tính kẻ lạc quan, tôi liền coi đó là sự đồng ý với phương án hai, đây là chuyện đàn bà. Cố nhiên, công việc hằng ngày để kiếm tiền nuôi con của nhà văn Y Ban vẫn phải được giữ nguyên, thì mới đúng là việc đàn bà!


Ông Văn Chinh nói thế này thì đúng là lạc quan quá sức tưởng tượng. Mà thế nào là chuyện đàn bà nhỉ ? Thời buổi này vẫn còn cái kiểu suy nghĩ và cách giải quyết như vậy thì mình cũng bó tay.
phatastic
Thư ngỏ của nhà văn Văn Chinh đọc lộn xộn quá, nghe lại giống như hai người bắt bẻ tay đôi.

Mấy chuyện này phức tạp, lại nhức đầu nên không dám có ý kiến. Chỉ thắc mắc là không biết có ai nghĩ đến khả năng người gọi điện về gia đình nhà văn Y Ban là một người bạn của chị? confused1.gif
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Bạn đang xem phiên bản gọn nhẹ của diễn đ n dưới dạng text, để xem các b i viết với đầy đủ mầu sắc v hình ảnh hãy nhấn v o đây !
Invision Power Board © 2001-2018 Invision Power Services, Inc.