Langven.com Forum

Giúp đỡ - Lục lọi - Dân l ng - Lịch
Full Version: Tô Hoài - Vương trí Nhàn
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Pages: 1, 2, 3, 4
Tuongcuop
Tôi đọc bài viết này. Đọc xong có nhiều suy nghĩ về bài viết, về cả những bài viết của ông Vương Trí Nhàn, về cả cách làm việc khá thẳng thắn của phóng viên. Xin được đi lại ở đây để chúng ta cùng tham khảo.
Pc: Ông Vương Trí Nhà nguyên tốt nghiệp sư phạm Văn khóa đầu tiên ( thời ấy chỉ hai năm) những năm 60. Hiện nay làm việc tại Nhà xuất bản Hội nhà văn Việt Nam, biên tập viên. Có tiếng trong giới văn chương là nhà nghiên cứu và phê bình tại VN.




24 phút trò chuyện với ông Vương Trí Nhàn:
[/B]Tri thức hiện đại: Không được tạo “dịch nói xấu người Việt”
Thứ sáu, 2/11/2007, 07:00 GMT+7

Người ta thường nói, đoán cái xấu thì dễ, đoán cái tốt mới khó. Do điều kiện lịch sử, đời sống hiện đại của chúng ta đã sinh ra một lớp người lấy chuyện đoán “cái xấu” ra để làm lớp áo tri thức của mình. Thậm chí có những người còn đi xa hơn bằng cách “làm yếu ớt đi, làm nhạt nhòa đi” chính nguồn cội của mình để mưu danh với thiên hạ.


Mấy năm gần đây, trên báo chí xuất hiện mục bàn về “Thói hư, tật xấu của người Việt”, do ông Vương Trí Nhàn thực hiện. Để cho bạn đọc hiểu rõ hơn thực chất của chuyên mục này, phóng viên VieTimes đã trò chuyện cùng với ông Vương Trí Nhàn. Khi phóng viên liên lạc, ông Vương Trí Nhàn rất hồ hởi về những câu hỏi sẽ “phản biện chính xác” những gì ông đã nói. Nhưng tiếc thay, khi cuộc phỏng vấn diễn ra giữa chừng, chính xác là 24 phút, ông Vương Trí Nhàn đã tự ý bỏ về với một câu hỏi rất nghiêm túc và không kém phần nghiêm trọng về văn hóa dân tộc Việt…




Ông Vương Trí Nhàn - ảnh: DT

Phóng viên (PV) : Mục “Thói hư tật xấu” ông đã làm trong thời gian bao lâu?

Ông Vương Trí Nhàn (VTN): Tôi làm được vài năm theo hai giai đoạn. Đầu tiên tôi sưu tầm của người khác vì nếu tôi viết sẽ không ai đăng. Nên tôi lấy ngay những người tiền bối như Phan Bội Châu, Phan Chu Chinh, Huỳnh Thúc Kháng... thì người đọc mới chịu. Ông Vương Trí Nhàn viết thì không ai chịu

PV: Xuất phát từ ý tưởng nào mà ông làm chuyên mục này?


VTN: Trong nghề viết văn tôi hay nhìn ra khuyết điểm của văn chương. Trần Đăng Khoa nói phải “tâm địa xấu xa” mới nhận xét được thói hư tật xấu của người khác như thế. Tôi nói về thói hư tật xấu của người khác để giúp người ta tiến lên.

Sau đó tôi thấy mình phải viết về tật hư thói xấu của dân tộc nói chung. Tôi chọn việc trích dẫn của người khác. Mục của tôi là thói hư tật xấu người Việt dưới con mắt trí thức Việt Nam đầu thế kỷ 20.

PV: Ông thường trích dẫn của ai?

VTN: Nhiều lắm. Ví dụ cụ Phan Bội Châu không chỉ có yêu nước mà đã rất sớm nhận ra thói hư tật xấu của người Việt. Khi sang Nhật, cụ nhờ phu xe đưa đến đâu họ cũng đưa đi, hỏi địa chỉ dẫn tận nơi mà không lấy tiền. Nhưng ở Việt Nam thì không tìm ra một ông phu xe như vậy. Có khi còn ăn cắp, lấy thêm của mình.

PV: Ông có nghĩ đó chỉ là ảnh hưởng nhất thời của xã hội lúc đó, còn tính cách nền tảng của người Việt thì khác?

VTN: Không, tôi thấy việc này lặp lại nhiều lắm. Số lượng người viết về thói hư tật xấu mà chúng ta vẫn mắc phải: giả dối, sống vô trách nhiệm, vụ lợi, chỉ quan tâm đến lợi ích của mình

PV: Trong nhân loại nói chung, dân tộc nào mà chẳng có những thói hư tật xấu ấy?

VTN: Dân tộc mình nhiều lắm chứ! Khi nói đến tham nhũng, vợ tôi vẫn bảo: ”Ôi giời, nước nào chả có tham nhũng”, nhưng mình có ti tỉ cái tham nhũng.

PV: Căn cứ vào đâu ông nói Việt Nam nhiều tham nhũng hơn các nước khác?

VTN: Thì cứ giở báo chí ra là thấy nhan nhản tham nhũng. Các tòa án xử không xuể. Ông Lê Đăng Doanh từng nhận xét chỉ 5% lộ ra bề mặt, còn 95% vẫn trong bóng tối. Việt Nam xếp loại tham nhũng rất cao, đứng đầu thế giới.

PV: Đó là những kẻ đứng ngoài Việt Nam để xếp hạng. Để đánh giá một đất nước, một xã hội thì phải thấu hiểu, phải trải qua chính những vấn nạn mà xã hội ấy gặp phải. Vậy nên không thể nói những bảng đánh giá đó là chính xác, coi như một chân lý để khẳng định?

VTN: Tôi không đồng ý với bạn điều đó. Chúng ta hay nói chỉ ta mới đánh giá được ta. Nhưng chúng ta rất sai. Người nước ngoài thừa sức đánh giá chúng ta. “Chỉ trong chăn mới biết chăn có rận” là sai!

PV: Những người nước ngoài sống trong một thể chế chính trị khác, đời sống văn hóa khác. Tất cả mọi thứ đều khác Việt Nam. Một mặt nào đó, người ta đứng ở thế giới khác thì không thể đánh giá khách quan về một thế giới khác. Ví như một con cá chỉ bơi trong nước thì làm sao biết loài chim bay trên trời như thế nào?

VTN: Bạn đang cường điệu hóa sự khác nhau giữa các dân tộc. Các dân tộc có những giá trị nhân bản nói chung. Ăn cắp thì không thể làm hàng tốt được. Tôi thấy trong bảng thống kê thì Việt Nam xếp hạng hàng đầu. Và tôi tin đó là đúng, còn bạn không tin thì tùy bạn.

PV: Trong tất cả những người mà ông đã lấy tác phẩm của họ để trích dẫn về thói hư tật xấu, ông có cảm thấy có người nào không xứng đáng là một nhà trí thức không?

VTN: Điều quan trọng không phải là đánh giá người ta ở con người mà đánh giá chất lượng lời người ta. Khổng Tử nói: Không vì người mà bỏ lời. Có thể trong đời sống có vấn đề nhưng người ta nói đúng.

PV: Nhưng có một giá trị chung là "Người thơ phong vận như thơ ấy”. Lòng người như thế nào thì sẽ tràn ra ngoài miệng như thế đó.

VTN: Không, đó chỉ là một ý thôi

PV: Ví dụ như lời yêu thì ai cũng nói được nhưng ai nói với ta thì mới là quan trọng chứ!

VTN: Đó là một nhận xét. Ta có lối là ông A nói thiêng còn ông B nói không thiêng. Một người ăn cắp chỉ anh kia là ăn cắp thì anh ta vẫn nói đúng dù anh ta là thằng ăn cắp.
Tuongcuop
PV: Tôi muốn nói rằng những nguồn trích dẫn chỉ đáng tin khi tác giả của chúng đáng tin thôi.

VTN: Chả ai là không xứng đáng với lời của mình. Lý luận của bạn cũng là sai nốt.

PV: Ông vừa nói có những người không tốt nhưng lời nói của họ tốt đúng không. Nhưng “Y phục" phải "xứng kỳ đức”. Chúng ta ở một vị trí xã hội, tầm văn hóa như thế nào thì mới có quyền phát ngôn ở vị trí xã hội như thế, tầm văn hóa như thế.

VTN: Sự đánh giá một người không có chữ “chết”. Bảo người đó là xấu không có nghĩa tất cả con người họ xấu. Họ vẫn có phần tốt của họ. Có những người rất tốt nhưng vẫn nói ra những phần xấu.

PV: Những trích dẫn của ông hay lấy nguồn từ Nam Phong, Tiểu thuyết thứ Bảy… Ông có tin những tờ báo đó không?

VTN: Sao lại không tin được?

PV: Thời “Nam Phong”, “Tiểu thuyết thứ Bảy”… cũng chỉ là thời kỳ sơ khai của tiếng Việt chứ không phải là cái gì tinh túy, sâu sắc, uyên thâm cả. Nó được ca ngợi vì việc dùng chữ Quốc ngữ bấy giờ là biểu hiện cho tinh thần độc lập của người Việt đối với văn hóa xâm lăng của thực dân Pháp. Ông có nghĩ thế không?

VTN: Đấy là bạn nghĩ, tôi không nghĩ thế. Ông Vũ Ngọc Phan nói với tôi Nam Phong có đóng góp rất lớn cho tiếng Việt.

PV: Thời “Nam Phong”, “Thơ Mới”… sử dụng tiếng Việt chính là thể hiện lòng yêu nước. Xét vào điều kiện lịch sử thời đó thì nó phù hợp. Nhưng nó không chứa toàn thể chân lý của dân tộc trong đó.

VTN: Trong bất cứ chân lý của lịch sử nào cũng chứa chân lý vĩnh viễn.

PV: Sẽ có nhiều người ngạc nhiên vì sao ông lại coi những trích dẫn đó là mẫu mực?

VTN: Tôi không ngạc nhiên. Vì thế, với bạn có thể Nam Phong là không có giá trị nhưng tôi, với tư cách là một nhà nghiên cứu văn học, thì Nam Phong có đóng góp với lịch sử văn học nước nhà.

PV: Nếu như một dân tộc có quá nhiều tật xấu thì nó đã bị đồng hóa, tan biến từ rất lâu chứ không thể có một dân tộc Việt như ngày hôm nay...

VTN: Có rất nhiều cách tồn tại. Có tồn tại lay lắt, khổ sở, phá hoại. Có cách tồn tại cao đẹp.

PV: Theo ông, thế nào là cách tồn tại cao đẹp?

VTN: Ví dụ làm ra nhiều sản phẩm, có nhiều phát minh sáng kiến, con người sống tử tế, yêu thương, giúp đỡ, không vụ lợi… Đó là cách sống tốt đẹp.



"Tôi có quyền không trả lời!" - ảnh: VNN


PV: Ông không nhìn thấy những điều tốt đẹp đó trong cuộc sống hôm nay?

VTN: Không, quá ít và những cái dở ngày càng tăng lên.

PV: Phải chăng ông đọc nhiều cuốn sách cổ quá mà quên tìm hiểu những hình tượng tốt tương đối nhiều trong cuộc sống hôm nay?

VTN: Những hình tượng ấy không đáng tin tưởng.

PV: Tôi có thể kể cho ông một hình tượng rất đơn giản: Một phụ nữ ở Quảng Ninh 60 tuổi, về hưu, sống một mình. Bà lần lượt nhận những đứa trẻ bị nhiễm HIV về nuôi. Bé này mất đi lại nhận bé khác. Theo thói bình thường thì lẽ ra bà phải nuôi một đứa trẻ lành lặn để làm nơi nương tựa khi tuổi già. Đồng lương phải tiết kiệm để dùng khi ốm đau nhưng bà đã sẵn sàng dùng đồng tiền đó nuôi những đứa trẻ mà biết chắc chắn 1, 2 năm sau chúng sẽ mất. Vậy ông nhận xét tính cách người Việt như thế nào trong hình tượng này?

VTN: Những trường hợp này ngày càng ít đi so với các thói xấu đầy rẫy trong xã hội.

PV: Đời sống thông tin hiện đại có xu hướng cường điệu hóa mặt xấu nhiều hơn những mặt tốt. Đó là một vấn nạn khi mà báo chí chạy theo thị trường một cách quá đà mà quên lý tưởng của mình. Có thể ông đã tiếp cận thông tin tiêu cực của báo chí nhiều quá phải không?


VTN: Tôi đọc báo thì thấy là hôm nay bắt người này, người kia... rất nhiều chuyện. Tôi cho đấy là bức tranh của thực tế. Còn nếu bạn coi đó là do báo chí cường điệu thì tùy bạn. Tôi không bắt bạn phải theo tôi và tôi cũng không việc gì phải theo bạn

PV: Ngoài những cái xấu của người Việt ông đã viết, ông thấy người Việt có những điều tốt gì?

VTN: Nhiều lắm chứ. Ví dụ lòng khát khao sống, làm sao để khá hơn, qua những lúc khốn khó trở thành người tốt giúp đỡ lẫn nhau…

PV: Tại sao ông không làm thêm “thói hay tính tốt” của người Việt?

VTN: Những điều này người ta đã làm rất nhiều? Cả giới báo chí đã làm rồi. Có người nào làm như tôi đâu, chỉ một mình tôi làm (trích dẫn những lời nói về thói hư tật xấu của người Việt).

PV: Những trích dẫn về thói hư tật xấu của người Việt được lấy rải rác trong nhiều bài của Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, hay nhiều tác giả khác... Lẽ thường, một câu bao giờ cũng phải phụ thuộc vào cái tổng thể của toàn bài. Bây giờ cắt một câu ra đứng độc lập, liệu làm như vậy ý nghĩa của văn bản có bị biến đổi ít nhiều?

VTN: Tôi hiểu chính xác và tôi cho rằng đó chính là ý của cụ Phan.

PV: Tại sao ông lại khẳng định như vậy?

VTN: Rõ ràng trong bài các cụ nói rành rành như thế.

PV: Nói đơn giản như thế này: Nếu chúng ta chỉ đứng ở ngoài nhìn vào cửa kính thấy người cha đánh một đứa con thì chúng ta sẽ nghĩ người cha sao độc ác đến vậy. Nhưng nếu theo dõi câu chuyện từ đầu, có thể đứa con rất hỗn láo và người cha đang buộc phải đánh con mình với nỗi đau đớn hiện lên trên nét mặt. Vậy ông nghĩ thế nào khi tách một câu khỏi toàn cảnh văn bản như vậy?

VTN: Tôi chỉ tách một câu của một người còn tôi không đánh giá toàn bộ người đó. Còn nếu ai hỏi tôi là dân tộc Việt Nam còn tính tốt không tôi trả lời còn cái tốt…

PV: Ý chúng tôi muốn hỏi là tách một câu ra khỏi văn bản thì có làm thay đổi nghĩa của nó đi không?

VTN: Không thể không tách. Còn ai muốn đọc toàn bộ văn bản thì xin mời. Không thay đổi gì hết. Đó vẫn là Phan Bội Châu. Tôi vẫn khẳng định thế còn bạn khẳng định khác thì tùy bạn.

PV: Nhiều nhà phê bình Việt Nam đã mắc lỗi khi cắt, xén, lắp ghép các câu, các ý và làm thay đổi văn bản gốc quá nhiều. Việc trích dẫn riêng lẻ như vậy chắc chắn sẽ làm sai lệch ý nghĩa của văn bản.

VTN: Không phải các nhà phê bình có lỗi mà tôi có lỗi. Bạn không thể nói như thế được. Tôi không có lỗi gì trong chuyện này.

PV: Ông có thấy bao giờ “rùng mình” khi làm công việc trích dẫn nhiều thói hư tật xấu của người Việt chưa?

VTN: Càng đọc tôi càng cảm thấy hóa ra những điều mình cảm thấy thì người xưa đã nói rồi. Và trong tất cả những tài liệu cũ có bao nhiêu điều mình chưa biết. Và tôi mong rằng nhiều bạn đọc sẽ biết để sống tốt hơn.

PV: Trong những thói hư tật xấu chung của người Việt mà ông đã trích dẫn, ông cảm thấy bản thân mình có bao nhiêu phần trăm thói hư tật xấu trong đó?

VTN: Tôi có nhưng tôi không trả lời câu hỏi này. Tôi không nói với bạn và bạn không có quyền hỏi tôi như vậy.

PV: Đây là một cuộc phỏng vấn. Và với tư cách là một người con của dân tộc Việt, ông cảm thấy mình có bao nhiêu tính xấu trong đó?

VTN: Tôi có quyền từ chối!

PV: Vậy ông có cho con cái mình đọc những thói hư tật xấu đó để chúng tránh?

VTN: Có chứ. Nhiều người nói với tôi là anh làm sách đi để con cái họ cũng đọc được.

PV: Vậy con cái ông có tránh được không?

VTN: Con cái tránh được hay không lại là chuyện khác. Bệnh không thể chữa ngay lập tức được mà phải có thuốc đúng và có thời gian. Vì bệnh đó là thâm căn cố đế.

PV: Vậy phương thuốc đúng để chữa bệnh thói hư tật xấu của người Việt là gì, thưa ông?

VTN: Trước tiên phải tự nhận thức được mình. Tôi chỉ nêu lên được người xưa đã nói như thế. Còn chúng ta phải nghĩ xem mình có đúng như thế hay không. Nếu xấu thì sửa. Điều này phụ thuộc vào nhận thức của người “uống thuốc”.

PV: Vậy điều gì quan trọng nhất cần làm ngay trong cuộc sống này để người Việt sống tốt hơn?

VTN: Cái lớn nhất là chúng ta phải tự nhận thức chúng ta là người như thế nào. Sau đó chúng ta mới bàn đến chuyện khác. Nhận thức quan trọng nhất vì nhận thức đúng thì mới hành động đúng.

PV: Cụ thể là nhận thức cái gì, thưa ông?

VTN: Nhận thức mình là người thế nào? Mình đang làm gì? Trong thế giới này mình là gì?

PV: Chẳng nhẽ dân tộc Việt đã có hàng nghìn năm lịch sử lại không thể nhận thức được mình?

VTN: Tôi thấy dân dộc Việt chưa nhận thức được mình.

PV: Nếu không nhận thức được mình thì chúng ta sẽ không có những triều đại rực rỡ như Lý, Trần, Lê, sẽ không có những anh hùng hào kiệt, các vị anh quân của các triều đại. Nếu không nhận thức được thì sẽ không có các tác phẩm nghệ thuật kinh điển. Nếu không nhận thức được chúng ta sẽ không có cuộc sống ngày hôm nay. Nếu không nhận thức được thì dân tộc Việt không thể có một nền văn hóa như vậy. Chúng ta cần đưa ra một trường hợp cụ thể. Theo ông, Nguyễn Du có nhận thức được mình không khi viết ra một tác phẩm như Truyện Kiều?

VTN: Tùy bạn, bạn cứ nói những điều này trên mặt báo. Một người như Nguyễn Du nhận thức được không có nghĩa là cả dân tộc nhận thức được.

PV: Ông nói sao? Một thiên tài như Nguyễn Du cũng không biểu hiện cho nhận thức của dân tộc sao?

VTN: Không có nghĩa là như thế. Tôi sẽ không gặp lại bạn nữa. Tôi đi về đây. Tôi không thích kiểu nói chuyện này.

Nhóm phóng viên (VieTimes) thực hiện

nguồn: http://www.vietimes.com.vn/vn/nhietkevanhoa/3935/index.viet
Evil
Công nhận là PV biết hỏi và biết dẫn người đối thoại theo hướng mình muốn nhưng cách đặt vấn đề của PV không mang tính 'hợp tác' và hơi... ỷ thế và quy chụp.

Cái ỷ thế của PV ở đây là ỷ thế vào 'dân tộc', 'tự hào dân tộc'. Đánh vào cái sâu thẳm và thiêng liêng đấy trong lòng mỗi người thì làm cho người đối thoại (VTN) rất khó phản bác vì VTN đứng trên phía 'bới móc'. Cách hỏi và đặt vấn đề của PV làm cho người ta vô hình chung cảm giác VTN đứng đối lập lại với 'dân tộc'. Cách đặt vấn đề về Nguyễn Du và nguồn/cách trích dẫn thì mang tính quy chụp và dễ làm người đối thoại mất bình tĩnh (vì nó ám chỉ tới tư cách của mình một cách rất 'ngọt' và 'độc').

Ngoài ra có một số lập luận của PV em cho là không chính xác (đóng góp của Nam Phong; y phục với kỳ đức). PV cũng sử dụng 'chân lý phẳng' kiểu dân tộc VN đã tồn tại, phát triển này nọ hay hỏi cùn kiểu người ngoài sao dám nói VN tham nhũng hơn họ..vv.. để dồn VTN. Em cho là cùn gần bằng... evil nhà em leuleu.gif

Em nghĩ bài này PV hỏi với mục đích 'giết' VTN chứ không phải hỏi để tranh luận.
Thị Anh
Bài pv của bạn Sơn Khê này rõ là mang ác ý. Quyết tâm "vặt thịt", "xử ní" bác Nhàn.

Còn nhớ hôm em làm pv bác Nhàn mới thấy bác Nhàn là ng cực kỳ khó tính, bảo thủ, nhưng ko phải ko biết tận dụng cơ hội. Ko biết pvien bên Vietimes có cần phải ok trả xiền để bác cho pv ko, nhưng hôm em làm về đề tài nhà xí là bác Nhàn có mail rằng đề nghị sếp của bạn đồng ý trả cho tôi ít xiền để tôi có hứng thú nói hơn . Hí hí, bác quả là người của tư bản.

Xong rồi, thì sau đó xảy ra chuyện lằng nhằng giữa bác và em, về chuyện văn bản, làm cho em muốn sì trét luôn. Nhưng sau đó thì cũng đành giải quyết cho xong vụ này,bác cháu lại vui vẻ trẻ khỏe gửi báo gửi xiền cười tuơi như hoa.

Quay trở lại chuyện vụ Người Việt xấu xí trên Thể thao Văn hóa. Mục này bác Nhàn giữ lâu năm, giống như Nguyễn Quang Thân cũng chuyên giữ 1 mục nào đó. chả nhớ nữa.

Thực ra, em thấy cái mục đó hay. Thi thoảng, có ng lục lại những cái đó của những bậc tiền bối,

(ối, phải đi rồi, tẹo tiếp)
phatastic
Hihi, đọc cái này bực mình ở phần comment bạn đọc quá, tớ buồn buồn gửi chơi 1 comment theo hứơng khác xem thử VieTimes có đăng không.

------

Đây là một bài phỏng vấn thú vị. Điều thú vị không nằm ở nội dung mà đáng lẽ một cuộc phỏng vấn nghiêm túc phải hướng tới mà ở chỗ cái ác ý, rẻ tiền lẫn cái ấu trĩ của người phỏng vấn.

Câu hỏi của Sơn Khê: "PV: Chẳng nhẽ dân tộc Việt đã có hàng nghìn năm lịch sử lại không thể nhận thức được mình?"

Câu hỏi này cho thấy một sự dốt nát của nó. Có hàng trăm, hàng ngàn dân tộc còn tồn tại trên thế giới ngày nay. Họ cũng trải qua hàng nghìn năm lịch sử. Rất nhiều trong số đó đánh mất bản sắc, đã và đang bị đồng hóa, hoặc không tồn tại được. Cả ngàn năm lịch sử không là gì cả!

Cái thái độ và lý lẽ đó của Sơn Khê là thái độ của những kẻ hủ nho phản động trong triều Nguyễn_ mang cái văn hiến ngàn năm ra để hù dọa hoặc bịt mắt trước nhận thức khác, trước sự tiếp xúc với nhận thức mới của phương Tây. Cho nên có lẽ không có gì lạ khi Sơn Khê tỏ ra không hiểu các cụ Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh,..

Cuối cùng, xin hỏi VieTimes là ở chỗ nào trong cuộc phỏng vấn 24phút ông Vương Trí Nhàn làm cơ sở cho cái tít "Tri thức hiện đại: Không được tạo “dịch nói xấu người Việt”" ?
---------
Evil
QUOTE(phatastic @ Nov 3 2007, 01:02 PM)
Hihi, đọc cái này bực mình ở phần comment bạn đọc quá, tớ buồn buồn gửi chơi 1 comment theo hứơng khác xem thử VieTimes có đăng không.

*



Tớ đọc cái mớ 'ý kiến bạn đọc' đấy cũng thấy ghét.

Ngoài lề: tớ rất nghi ngờ là các báo tự sáng tác ra 'ý kiến bạn đọc'.
Thị Anh
1--------------PV: Căn cứ vào đâu ông nói Việt Nam nhiều tham nhũng hơn các nước khác?

VTN: Thì cứ giở báo chí ra là thấy nhan nhản tham nhũng. Các tòa án xử không xuể. Ông Lê Đăng Doanh từng nhận xét chỉ 5% lộ ra bề mặt, còn 95% vẫn trong bóng tối. Việt Nam xếp loại tham nhũng rất cao, đứng đầu thế giới.

2-------------PV: Đó là những kẻ đứng ngoài Việt Nam để xếp hạng. Để đánh giá một đất nước, một xã hội thì phải thấu hiểu, phải trải qua chính những vấn nạn mà xã hội ấy gặp phải. Vậy nên không thể nói những bảng đánh giá đó là chính xác, coi như một chân lý để khẳng định?

VTN: Tôi không đồng ý với bạn điều đó. Chúng ta hay nói chỉ ta mới đánh giá được ta. Nhưng chúng ta rất sai. Người nước ngoài thừa sức đánh giá chúng ta. “Chỉ trong chăn mới biết chăn có rận” là sai!

3-------------PV: Ông vừa nói có những người không tốt nhưng lời nói của họ tốt đúng không. Nhưng “Y phục" phải "xứng kỳ đức”. Chúng ta ở một vị trí xã hội, tầm văn hóa như thế nào thì mới có quyền phát ngôn ở vị trí xã hội như thế, tầm văn hóa như thế.

VTN: Sự đánh giá một người không có chữ “chết”. Bảo người đó là xấu không có nghĩa tất cả con người họ xấu. Họ vẫn có phần tốt của họ. Có những người rất tốt nhưng vẫn nói ra những phần xấu.


ooooooooooo
Thở dài phát. Tớ thấy từ câu trả lời đầu tiên của ông Nhàn đến câu cách Tồn tại (phóng viên hỏi) tốt đẹp là gì, bác Nhàn trả lời: Ví dụ làm ra nhiều sản phẩm, có nhiều phát minh sáng kiến, con người sống tử tế, yêu thương, giúp đỡ, không vụ lợi… Đó là cách sống tốt đẹp.

1--------------
Thực ra, sự tồn tại khác với cách sống. Nhưng thôi, ko sao, trong lúc phỏng vấn thì lời lẽ ko được chính xác lắm là chuyện phình phường. Nhưng cơ bản là bác Nhàn trả lời khá ổn đấy chứ? Trong khi câu hỏi thì buồn cười và phi lí vãi ra, nó cứ tỏ ra là hiểu biết, là chặn họng, là xoay như chong chóng, nhưng thực ra tuyền sai bét nhè chè đỗ đen:

Theo bản phóng vấn in chuẩn trên Vietimes thì tính logic từ câu hỏi của người PV đến câu trả lời in chuẩn của bác Nhàn thì : bác Nhàn đâu có nói căn cứ vào nước ngoài nhỉ? hihi, chỉ nói Lê Đăng Doanh nhận xét thôi và xem trên báo thôi chứ. Câu trả lời này hoàn toàn ko nhắc đến từ nước ngoài.

2-----------

Tự dưng bạn Sơn Khê nói là "NHỮNG KẺ ĐỨNG NGOÀI VIỆT NAM" ối giời bạn này, phóng viên mẹ gì mà phân biệt chủng tộc, gọi người khác là kẻ, miệt thị ko chịu nổi... Chết ko cơ chứ lị.

3---------------
Chả hiểu sao ở câu trả lời lại có chữ Chết nhỉ? Kỳ quặc thật. ko thấy câu hỏi có.
----------

PV: Chẳng nhẽ dân tộc Việt đã có hàng nghìn năm lịch sử lại không thể nhận thức được mình?

VTN: Tôi thấy dân dộc Việt chưa nhận thức được mình.
--
Câu hỏi này thật là nực cười, Kiểu như mày thấy con nhà tỷ phú, con nhà hoa hậu mà chả lẽ lại ko xinh đẹp giàu có sao? Kiểu đương nhiên là DÂN TỘC thì phải NHẬN THỨC cái con tườu được mình, ha ha. Lại còn hàng ngàn năm lịch sử nữa. Chết tiệt.


PV: Nếu không nhận thức được mình thì chúng ta sẽ không có những triều đại rực rỡ như Lý, Trần, Lê, sẽ không có những anh hùng hào kiệt, các vị anh quân của các triều đại. Nếu không nhận thức được thì sẽ không có các tác phẩm nghệ thuật kinh điển. Nếu không nhận thức được chúng ta sẽ không có cuộc sống ngày hôm nay. Nếu không nhận thức được thì dân tộc Việt không thể có một nền văn hóa như vậy. Chúng ta cần đưa ra một trường hợp cụ thể. Theo ông, Nguyễn Du có nhận thức được mình không khi viết ra một tác phẩm như Truyện Kiều?

--- Câu này thì hùng hồn thế, ha ha. Như kiểu lịch sử, rồi liệt kê, nhà tao có ba bò chín trâu, có đồi mồi, có nắm xôi, sao mày lại bảo tao ko giầu, tao thất học, tao ngu si? tao vô văn hoá? Xong lại lôi cụ Nguyễn Du ra mà hỏi một câu ngang phè phè sai cả logic.

VTN: Tùy bạn, bạn cứ nói những điều này trên mặt báo. Một người như Nguyễn Du nhận thức được không có nghĩa là cả dân tộc nhận thức được.

---> dù sao thì bác Nhàn trả lời câu hỏi này quá hay!

PV: Ông nói sao? Một thiên tài như Nguyễn Du cũng không biểu hiện cho nhận thức của dân tộc sao?
-----------> câu hỏi của bạn này, lại là... quá ... điên!

-----------


Có lẽ bắt đầu từ bài chê bai VTN với chuyên mục NGười Việt xấu xí trên blog của bạn 5xu, mà phóng viên này đã nảy ra cái ý phỏng vấn bác Nhàn chăng? Dù sao thì bài của 5xu cũng dc chính bên Thể thao văn hóa xin in cái bài "chửi" mình, nhưng lại biên tập, cắt gần hết những đoạn chửi, chỉ để lại những đoạn... ôn hòa mà thôi. Ha ha.

PV SK thật là hùng hồn, phải tôi, tôi nghi ngờ những câu hỏi của bạn SK, bởi kiểu hỏi cứ như là bố ng ta ,xấc xược như công an hỏi cung, thẩm vấn, tỏ QUYỀN LỰC CỦA BÁO CHÍ thì bố ai mà chấp nhận được. Tôi nghĩ bạn SK hỏi khác, và về biên tập lại thôi. Cứ nhìn câu hỏi và câu trả lời có nhiều chỗ sai logic mà xem.

ơ, mà tôi vẫn thấy chuyên mục Người Việt xấu xí của bác Nhàn là hay đấy!
Đọc ý kiến độc giả, chắc cũng edit mấy mươi % roài. Toàn thấy vuốt đuôi mí lại khen ngợi Phóng viên, hihi. Người ta hầu như ko theo dõi thường xuyên mục báo đó, cũng hầu như ko đọc kỹ bài phỏng vấn này, nhưng ng ta luôn tự tỏ ra hiểu biết và thích phê phán. Ha ha... đúng là ... ng Việt tuyệt hảo!Nhưng đọc cái ý kiến này lại thấy buồn cười quá cơ, bạn nào viết mà cao kiến quá. hihi.

Tôi là dân kĩ thuật, không phải là nhà thơ, nhà văn, nhà sử học. Tôi cũng chẳng có thời gian đâu mà tìm đọc, nghiên cứu những cuốn sách về lịch sử, văn hóa dân tộc Việt. Nhưng tôi chỉ biết một điều "sự vật luôn luôn vận động phát triển", cho nên không thể mang những gì được phản ánh từ thời cụ Phan Bội Châu về thời @ này mà nói ra được. Theo tôi, nên delete vấn đề này đi, bởi cứ cho là ông đọc thấu hiểu những gì đi, rồi copy & patse từng đoạn vụn vặn thành một bài hoàn chỉnh nói xấu người Việt cho các reader đọc thì thật là nguy hiểm, mọi thứ sẽ lệch lạc đáng sợ.




---------
Người ta thường nói, đoán cái xấu thì dễ, đoán cái tốt mới khó. Do điều kiện lịch sử, đời sống hiện đại của chúng ta đã sinh ra một lớp người lấy chuyện đoán “cái xấu” ra để làm lớp áo tri thức của mình. Thậm chí có những người còn đi xa hơn bằng cách “làm yếu ớt đi, làm nhạt nhòa đi” chính nguồn cội của mình để mưu danh với thiên hạ.----------------> thêm đoạn sapo luận tội này nữa, thì đúng là kiểu chụp mũ quá rồi, ớn quá. Thế này mà ko kiện thì đúng là nhịn nhục thật.
Thị Anh
Ờ hén. Tội cô SK. Đúng là bạn pv thiệt hổng có phải SK, mà là một biẹn từng làm cho ngành... công an thật. ha ha.
Mr. Smith
Mà sao mọi người biết là Sơn Khê. Bài báo ghi là Nhóm phóng viên Vietimes mà.
Bài này thì rõ là tởm rồi, coi đạo đức báo chí như rơm như rác, An ninh thế giới cũng hay có bài lá cải, xỏ xiên những cũng chưa từng tới mức như Vietimes bây giờ. Nguyễn Quang Thiều (nghe nói cũng là một nhà văn có tài) đúng kiểu người tiểu nhân đắc chí, thật là đáng sợ (và khinh).
Thị Anh
SK đi cùng 1 ng nữa, là tác giả của bài báo ấy. Tạm thời tớ cũng ko thể tiết lộ được.

Một bài mới ra lò của blog búp bê bằng bột trong đêm nay, chứng tỏ vấn đề này cực kỳ bức xúc, và báo chí giờ đây, đã bị giảm quyền lực đi rất nhiều so với trước bởi Internet đã truyền đạt cực nhanh và đa dạng những phản ứng của xã hội với những gì báo chí đặt ra, và làm ... đặc biệt là làm ... sai! sp_ike.gif

---
Vương Trí Nhàn - thêm một nạn nhân mới của Vietime
http://blog.360.yahoo.com/blog-oqSfWkw9fpltPjB2peTTlF_j

Ông Vương: Con tôi mà hư thì tôi hết quyền nghiên cứu ư? Hư hư! Hicx/Oạc//



Đọc bài báo của Vietime và cả những dòng comment (mà Ban biên tập đã lựa chọn đưa lên) tôi cảm thấy nghẹn ngào xúc động. Không phải xúc động vì kính cẩn tinh thần (yêu) dân tộc mà Vietime đã dấy lên, mà vì xúc động vì tởm cái tinh thần ấy!


Vì sao?


1. Không phải cứ nói ra những cái xấu của người Việt là không yêu nước.

Khen tặng nhau, tự (hân hoan sung) sướng, "chân dép lốp mà lên tàu vũ trụ", "ta đánh thắng hai đế quốc to là Mỹ và Pháp"... là chuyện xưa rồi. NGhĩa là: thời chiến thì khen vống lên, lấy sức mà đánh nhau còn đi một nhẽ. Nay cần nhìn thẳng vào sự thật: dân tộc này có nhiều cái hay, nhưng cũng có những cái dở, thậm chí rất dở. Cứ ra nước ngoài thì rõ, không phải Âu Mỹ đâu, mà ngay cả châu Á... người Việt Nam luôn ứng xử rất yếu, kém, luôn bị chê cười. Thậm chí khinh bỉ. Vì sao? Thì đã rõ: ăn ở luộm thuộm, cư xử thiếu lịch sự, mất vệ sinh chốn công cộng, đi sâu vào đời sống cộng đồng Việt ở nước ngoài cũng thâý đầy vấn đề: Thiếu đoàn kết, nếu không muốn nói là ưa chơi nhau chứ không ưa giúp nhau, làm ăn cò con...

Ở trong nước cũng càng thế. Thời các ông Phan Bội Châu, Phan KHôi... chê là đúng. Thời nay chê, vẫn đúng.

Cứ nhìn đám đông trên đường phố đi, có hay không?

Cứ vào chợ đi, nhìn và nghe đi. Ở thành phố đã thế, về quê còn kinh hơn. AI bảo dân quê ta chất phác? Hở ra là lừa, là cắn ngay đấy! Dở mặt như dở bàn tay...


Hội nhập rồi, phải học. Một trong những cái học là nghe chê mình. Lối đâu có kiểu chê là dị ứng, là lôi tự hào suông ra đánh lại. Nhất là cái kiểu lôi một đống ra, như đấu tố hồi cải cách ruộng đất!

2. Vấn đề Trích dẫn & Nghiên cứu:

- Trích dẫn là hoạt động đương nhiên và cần thiết của một nhà nghiên cứu khi làm việc. Có những quy định như dẫn nguồn, dẫn tác giả và ông Vương đã làm đúng.

Trong khi đó, Vietime lại vô cùng ấu trĩ khi cứ nhai đi nhai lại, với giọng điệu như ông Vương đã làm gì đó (rất) sai trái!

- Khi người ta nghiên cứu "thói hư tật xấu của người Việt" thì kệ người ta, nếu người ta nghiên cứu nghiêm chỉnh, phản biện là quyền nhưng hãy chỉ nên phản biện trong đề tài nghiên cứu của người ta và đặc biệt là không nên/ không được lồng thái độ đạo đức, thậm chí thái độ chính trị vào khoa học.

Kiểu "lồng" hay nói rõ là quy chụp này được biểu hiện ngay cách đặt tít bài báo:


24 phút trò chuyện với ông Vương Trí Nhàn:

Tri thức hiện đại: Không được tạo “dịch nói xấu người Việt”

Theo thông lệ, với bài phỏng vấn, người ta thường trích một câu của nhân vật trả lời phỏng vấn hoặc cái tít sẽ mang tính bình luận: Một cuộc phỏng vấn kỳ quái/ một kiểu trả lời cợt nhả/... Không ai lại đặt một cái tít như một câu khẩu hiệu như Vietime.


3. Tôi rất không đồng ý với kiểu phỏng vấn như truy bức của báo này.
Hãy đọc đoạn sau:



PV: Trong những thói hư tật xấu chung của người Việt mà ông đã trích dẫn, ông cảm thấy bản thân mình có bao nhiêu phần trăm thói hư tật xấu trong đó?

VTN: Tôi có nhưng tôi không trả lời câu hỏi này. Tôi không nói với bạn và bạn không có quyền hỏi tôi như vậy.

PV: Đây là một cuộc phỏng vấn. Và với tư cách là một người con của dân tộc Việt, ông cảm thấy mình có bao nhiêu tính xấu trong đó?

VTN: Tôi có quyền từ chối!

PV: Vậy ông có cho con cái mình đọc những thói hư tật xấu đó để chúng tránh?

VTN: Có chứ. Nhiều người nói với tôi là anh làm sách đi để con cái họ cũng đọc được.

PV: Vậy con cái ông có tránh được không?

Đây là trò lập lờ đánh lận bởi: Ông Vương Trí Nhàn cũng công nhận ông ta có những (một số) tính xấu của người Việt, như vậy là sòng phẳng rồi, còn cố truy, rồi hỏi về con cái! NHư vậy, nếu một người có lỗi nọ lỗi kia thì mất hết quyền phán xét chăng? Nếu ông Vương Trí Nhàn có con chưa ngoan thì nghĩa là ông ta không được nói, được trích những đoạn về tật xấu của người Việt?

Những người đang làm Vietime có chịu được kiểu chất vấn của chính mình không? Và nếu kiểu chất vấn ấy là được thì phải chăng tất cả Ban biên tập và phóng viên của Vietime "trong như nước suối ban mai giữa rừng" cả?

4. Điều lạ nữa, là dù bài báo ký tên Nhóm phóng viên (VieTimes) thực hiện, nhưng lạ thay, ở dưới, lại có những bình luận nêu rõ phóng viên Sơn Khê đã thực hiện bài này. Ai thực hiện cũng vậy thôi, nhưng hình như đã lòi đuôi "sắp đặt lực lượng" đánh hôi!





Ô hô! Ai tai! Thượng hưởng!

Mr. Smith
À mà bạn Codet, thế Sơn Khê là gái à? Chưa nói bài này, mấy bài Sơn Khê phỏng vấn về dịch thuật cũng không thể chấp nhận được. Tớ tưởng là giai chứ là gái mà hung hăng và thiếu văn hóa như thế thì lại càng khó coi :(
NguoiVN
có Beo nè v.gif sao mình giỏi vậy mà kô ai phỏng vấn mình hết hè
Thị Anh
QUOTE(Mr. Smith @ Nov 4 2007, 09:40 AM)
À mà bạn Codet, thế Sơn Khê là gái à? Chưa nói bài này, mấy bài Sơn Khê phỏng vấn về dịch thuật cũng không thể chấp nhận được. Tớ tưởng là giai chứ là gái mà hung hăng và thiếu văn hóa như thế thì lại càng khó coi :(
*


hì hì, SK chỉ là một cái tên thôi mà. Giọng điệu thế, bạn Linh phải nhận ra rồi chứ. sp_ike.gif
soctettoc
Đọc bài phỏng vấn khó chịu quá. PV vừa dốt vừa vô văn hóa. Ko hiểu cái title được lấy từ đâu trong bài phỏng vấn nhỉ?

Em cũng thích mục "Thói hư, tật xấu..." trong Thể thao Văn hóa. Hồi ở nhà đặt báo này. Lâu lắm rồi ko đọc hu hu..
NguoiVN
nhà mình ở đà nẵng nằm trong khu tây, nên mình có điều kiện chơi với các nền văn minh lớn của thế giới từ nhỏ cơ, nên mới mát mát như vậy. nhớ có lúc trao đổi với một thằng đức, lúc đó lớp 8,9 gì đấy, 2 thằng nhỏ tám kiểu trí thức đông tây cọ xát. Đại khái chủ đề xoay quanh việc tại sao mày kô là mày mà mày phải lôi VN vào làm gì, mày là mày thôi chứ mày kô thể là VN, như tao ví dụ tao làm gì thì là tao làm thôi, chả dính gì tới Đức cả.
Bi giờ nhân đọc cái này thấy nó nói cũng có lý, tự nhiên thấy dân việt làm cái gì cũng Việt tiến, VN, Việt bla bla, giống như là đặt tên cái công ty có chữ Việt vô thì có hồn ông trần quốc toản nhập vào, có sức bóp nát trái cam á. Thấy cái tính bầy đàn nó phổng lên nhưng ruột thì lại thiếu đoàn kết, đấm đá chọc chích, ghen tị nhau. Ông Nguyễn Du ổng viết truyện Kiều là cho ổng chứ chã phải cho VN, xin lỗi thằng nào nói tao muốn làm một cái gì to lớn để giải oan hay mang niềm tự hào Việt ra thế giới thì cuối cùng cũng như cứt cả thôi, họa may có 1,2 trường hợp ngoại lệ. Nghe nó vụ lợi, nịnh hót, sáo rỗng thế nào ấy.

thêm chuyện nữa là ví như cô hoa hậu ra thi tài năng sao lại phải thi múa rối nước, sao phải mặc áo dài? sao kô cầm tô phở ra ăn luôn đi? học sinh đi ra ngoài học thì ví như đại diện cho dân tộc, mang tài năng về phục vụ đất nước, ôi em là niềm hy vọng là tương lai dân tộc.. như cứt, mày đi làm gì thì kệ chó mày chứ. Thấy nó kịch và nó tự ti thế nào ấy, phải một bầy một đàn thì mới chịu được.
NguoiVN
bản sắc của dân tộc nó đúng là bộc lộ mạnh qua bản sắc của cá thể, để có sự hùng cường và phồn thịnh chung thì mỗi cá thể phải có bản sắc và tính cách độc lập cao, mới làm nên sự phong phú của toàn thể, chứ đừng đặt kì vọng vào triệu triệu cục cứt, cục nào cũng giống nhau, thúi in. NÓi vậy kô phải là trash hoàn toàn cái hay của khẳng định tên tuổi VN, cống hiến sức mình làm nên tự hào chung, có cái hãnh diện và nổ. ý ở đây bàn về tính độc lập, trước tiên thấy mình là một cá thể, mình là mình, mình chả phải đi đâu cũng đeo cờ đỏ vàng, hay ba sọc thì mới yêu tổ quốc, yêu tự do.
Thị Anh
Phải nghiêm cẩn khi bàn đến tính cách của cả dân tộc!
Thứ hai, 5/11/2007, 07:00 GMT+7

Nhà văn Ngô Thảo, người tự khẳng định rằng mình thân với ông Vương Trí Nhàn, sau khi đọc bài "Tri thức hiện đại: Không được tạo dịch nói xấu người Việt" đã chủ động đề nghị VieTimes phỏng vấn chính mình về vấn đề này. VieTimes xin trân trọng giới thiệu những ý kiến của Nhà văn Ngô Thảo. Ông khẳng định: "Người ta nói, anh Vương Trí Nhàn từ một nhà phê bình văn học trở thành một nhà nghiên cứu văn hóa. Tôi rất nghi ngờ tính khoa học những loạt bài đó. Thực ra, phê phán thói hư tật xấu không phải là mới, nhiều dân tộc đã đề cập đến, nhất là những dân tộc đã trưởng thành, người ta tự nhìn lại mình. Nước Anh đã có những cuốn như thế từ lâu rồi. Trung Quốc người ta cũng viết. Nhưng khi nói thói hư tật xấu của người Việt với tất cả niềm tự tin như ông Nhàn làm, tôi rất bất ngờ..."

>> Tri thức hiện đại: Không được tạo “dịch nói xấu người Việt”
>> Phát triển kinh tế: Kinh ngạc Việt Nam!
>> Xã hội Việt Nam sau chiến tranh: Sự hòa hợp nội tại
>> Văn hóa Việt: Đã đến lúc bừng nở sức mạnh tiềm ẩn
>> Bí Thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị:“Chúng ta còn có thể làm được nhiều hơn nữa”
>> Ngoại giao Việt Nam: Kỳ thủ trên bàn cờ thế giới
>> Dung hòa các tôn giáo và sức mạnh của Đại đoàn kết
>> Thời gian, Bản nguyên Việt Nam và Thiên nghiệp
>> Hệ thống chính trị Việt Nam: Khả năng thích ứng nhanh với lịch sử hiện đại
>> Hình mẫu Việt Nam trong ước vọng toàn cầu


Nhà văn Ngô Thảo - Ảnh TL
Phóng viên (PV): Ông có thường xuyên theo dõi mục “Thói hư tật xấu của người Việt” trên một số tờ báo của tác giả Vương Trí Nhàn hay không?

Nhà văn Ngô Thảo (NT): Tôi cũng có đọc qua. Một số bài viết của anh Nhàn trên báo Thể thao – Văn hóa, báo Tiền phong… Nhưng càng đọc, tôi càng thấy ngạc nhiên…

PV: Ông ngạc nhiên vì điều gì?

NT: Người ta nói, anh Vương Trí Nhàn từ một nhà phê bình văn học trở thành một nhà nghiên cứu văn hóa. Tôi rất nghi ngờ tính khoa học những loạt bài đó. Thực ra, phê phán thói hư tật xấu không phải là mới, nhiều dân tộc đã đề cập đến, nhất là những dân tộc đã trưởng thành, người ta tự nhìn lại mình. Nước Anh đã có những cuốn như thế từ lâu rồi. Trung Quốc người ta cũng viết. Nhưng khi nói thói hư tật xấu của người Việt với tất cả niềm tự tin như anh Nhàn làm, tôi rất bất ngờ.

Như thế nào là người Việt? Việt Nam có 54 dân tộc, mỗi dân tộc phát triển khác nhau, tính cách khác nhau. Anh căn cứ vào đâu để nói thói hư tật xấu của người Việt? Người Việt là gì, là người Kinh à, hay tất cả những người trên đất nước Việt Nam? Ngay khái niệm đó tôi đã rất nghi ngờ. Những ai không hiểu, càng đọc càng thấy (đôi khi), ông này rất là uyên bác, nhưng ngờ rằng uyên bác quá nên hóa… khùng. Khi anh Nhàn nói, người Việt Nam bây giờ mới chỉ là công dân loại 2, loại 3 trên thế giới, và anh rất khoái trá khi càng ngày càng phát hiện ra người Việt có rất nhiều thói hư, nhiều thói xấu. Cảm hứng lớn nhất của anh Nhàn là càng ngày càng phát hiện ra người Việt không ra làm sao cả, lúc nào cũng có dẫn chứng… Anh Nhàn không phải là người lần đầu tiên biết tự phê phán dân tộc, vì tất cả những lời dẫn của anh đều dẫn từ các cụ, từ cha ông, từ sách vở… thời trước đấy chứ, nên việc tự phê phán không phải đến thời bây giờ mới có.

Anh Nhàn hơi choáng ngợp, nhớ lại một thời chúng ta tự đề cao ta “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”… Nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, hoàn cảnh dân tộc phải có ý chí chống ngoại xâm, phải đưa lên những câu chuyện, những ưu điểm…, đó là việc hoàn toàn hợp lý. Còn bây giờ, trong hoàn cảnh xã hội phát triển bình thường, đúng là rất nhiều thứ đã có sự thay đổi, song, con người được phát triển tự do hơn, tính cách con người cũng được bộc lộ tự nhiên, hồn nhiên hơn… Nhưng phải phân biệt, thói hư tật xấu của người Việt và thói hư tật xấu của loài người.

Trong này, anh Nhàn nhấn mạnh quá nhiều đến thói hư tật xấu của người Việt. Nhưng than ôi, những điều anh càng chứng minh thì càng thấy, không chỉ riêng ở người Việt… Giờ mình cứ hô lên, người Việt tham nhũng, người Việt sinh hoạt không đứng đắn… Hãy xem tổng thống Mỹ, tổng thống Pháp kia kìa…, ông nào cũng bị tố cáo tham nhũng cả, rồi ông này hai, ba bà… Kể cả những nước anh Nhàn coi đó là niềm ao ước của anh ấy, họ là các công dân thượng đẳng. Cho nên, không có một dân tộc nào tự hào rằng mình hơn các dân tộc khác, và cũng không có dân tộc nào nghĩ mình hèn hạ hơn dân tộc khác. Dân tộc nào nghĩ như thế, đó là nguồn gốc từ chủ nghĩa phát xít.

Người có văn hóa hôm nay mà lại tự coi dân tộc mình là công dân loại 2, loại 3 thì thật bất ngờ. Riêng điều này tôi đã cảm thấy, sự uyên bác của anh Nhàn đã đẩy anh thành một người khùng. Bây giờ cứ nói, thói hư tật xấu trong những bài viết của anh Nhàn mà thỉnh thoảng tôi có đọc, bao giờ anh ấy cũng nhắc đến thói hư từ Trung Quốc, từ nước này nước khác, rồi người Việt thế này thế khác…

Bây giờ điều quan trọng nhất, mình đang nhắc đến bản sắc dân tộc - một điều rất dễ nhìn thấy, thế mà chúng ta chẳng biết chỉ ra nó là cái gì, huống gì thói hư tật xấu của loài người? Anh cứ nghĩ rồi dồn hết cả những thói nào nhỏ nhen, nào ích kỷ, nào mánh lới… này kia vào người Việt. Các nước họ nói những điều nghiêm túc này một cách hài hước, anh Nhàn thì ngược lại, nói một cách rất nghiêm túc. Chính điều đó đã khiến anh Nhàn trở thành nhân vật hài hước, chứ không thể thành một nhà nghiên cứu văn hóa. Anh muốn nói, thì anh phải đưa ra những con số thống kê cụ thể. Có như thế mới là nghiên cứu khoa học chứ…

Trong quá khứ, chúng ta đã từng có những ngộ nhận. Thí dụ, khi nói người Việt Nam có truyền thống hiếu học tôn sư trọng đạo. Nói như thế tưởng như là đúng, nhưng thực ra rất là buồn cười. Buồn cười là, thời trước cách mạng, hơn 90% dân số thất học, thì lấy đâu ra là hiếu học. Mà khi không đi học, thì lấy đâu ra hiếu học, lấy đâu ra tôn sư trọng đạo? Coi đó là truyền thống của một dân tộc thì đó là không đúng!

Cũng như hôm nay, có một bộ phận thanh niên đua đòi, ham mê cái này cái kia… Nhưng thực ra, đó là một bộ phận rất nhỏ hiển thị trước mắt anh, trong các đô thị, các thành phố. Anh có biết nước này có bao nhiêu thanh niên, có bao nhiêu người đi học? Số lượng thanh niên trưởng thành đông hơn rất nhiều số lượng ấy. Sự phát triển đất nước nhờ đâu nếu như không nhờ những con người ấy? Đất nước bình yên nhờ đâu, nếu như không có hàng vạn người con ấy đang gồng mình gìn giữ biên cương, hải đảo?

Một đất nước bình ổn như thế này, dù có những điều còn lộn xộn, phải có hàng vạn người không ngủ chứ! Anh không thấy đó là số đông, số tuyệt đối, chỉ thấy một số người nhố nhăng, nông nổi trên mà đã vội quy kết thanh niên Việt Nam thế này thế khác, là một khối tự phát dễ dàng có thể bùng nổ.

Ngay như Hội Nhà văn vừa công bố, có rất nhiều các bậc đã quá tuổi về hưu nhưng vẫn cố bám víu ở lại Hội. Các ông ấy là ai nhỉ? Các ông ấy là những nhà văn hóa đi truyền dạy văn hóa, lúc nào cũng kêu gọi lớp trẻ, kêu gọi vai trò của người trẻ là đảm đương những chức vụ, được học hành hơn… Thế nhưng thay thế chức vụ các vị, các vị không chịu, các vị vẫn cố bám trụ lấy nó. Cái gọi là thói hư tật xấu của người Việt hay thói hư tật xấu của quan chức. Anh phân biệt thế nào là thói hư của người Việt, hay là thói hư của quan chức?

PV: Tác giả cho rằng thói hư tật xấu đó là của người Việt nói chung, chứ không phải là của một bộ phận người cá biệt trong xã hội?

NT: Cái này thực ra, anh thêm chữ “người Việt” vào, nó gây ra phản cảm. Bởi vì, riêng những điều này không phải chỉ của người Việt. Thứ hai, điều quan trọng nhất, thói hư tật xấu bao giờ nó cũng có hoàn cảnh. Trong thời kỳ hiện nay, mặc dù một số những chuẩn mực xã hội có sự đảo lộn, nhưng tôi tin rằng, hoàn cảnh quyết định tính cách. Trong hoàn cảnh nào tất cả các mặt xấu không bộc lộ ra? Bây giờ, người ta vẫn ao ước “bao giờ cho đến ngày xưa”. Ngày xưa là gì, là thời kỳ kinh tế chưa phát triển, đất nước đang có chiến tranh. Nhưng những mặt xấu của con người không có cơ hội được bộc lộ, nó bị chìm đi, bị đánh bạt đi, dồn tất cả mặt tốt cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, tất cả hậu phương cho tiền tuyến, tiền tuyến sẵn sàng đem lồng ngực ra hứng những viên đạn bay về phía Tổ quốc…

PV: Nhưng tác giả cũng đã trải qua thời kỳ đó…

NT: Đúng. Chính vì điều đó cho nên tôi nghĩ anh Nhàn đã chóng quên những điều ấy. Trong tất cả những lời phê phán thói hư tật xấu của anh Nhàn, anh ấy chỉ mải mê chui vào những cuốn sách này, gỡ từ ông này ông khác ra… Anh ấy hoàn toàn quên, thời của chúng ta là thời dân tộc trưởng thành, mà dân tộc trưởng thành là nhờ chúng ta có ý thức phê phán những thói hư tật xấu, nào chủ nghĩa cá nhân, nào những người không biết quan tâm đến người khác…

Cho nên, anh đừng nghĩ mình thông minh hơn người khác mà lớn tiếng phê phán người khác. Mà cái giọng dạy dỗ của anh Nhàn, có thể khiến một vài người khoái cái giọng phê phán kiểu ấy. Nhưng đó là một sự không thực tiễn. Chúng ta đang cần một hoàn cảnh, và vấn đề là cải tạo hoàn cảnh để những thói hư tật xấu không được bộc lộ, chứ không phải đi truy từ một vài biểu hiện này hay biểu hiện khác rồi quy kết ra… Cho nên, đọc toàn bộ những bài viết của anh Vương Trí Nhàn, đó là cảm giác tuyệt vọng về dân tộc…
Thị Anh
http://vietimes.com.vn/vn/doithoaiviet/3943/index.viet

PV: Phải chăng nó có mục đích là góp phần xây dựng xã hội?

NT: Xây dựng ở chỗ nào? Xây dựng người ta làm gì? Ông Gorky nói rồi, con người ta thường có nói quá nhiều là con người xấu, mà không biết con người hoàn toàn có thể tốt lên nếu như muốn thế. Bây giờ, người ta có thể bài bác văn học hiện thực XHCN, nhưng đừng quên rằng, nền văn học ấy đã tạo ra một thế hệ, và thế hệ ấy làm được một việc rất quan trọng, là đánh đuổi giặc ngoại xâm, giành lại độc lập ngày nay.

Trong này anh Nhàn nói rất nhiều con người là xấu. Không phải con người Việt Nam xấu, mà vì chúng ta đang thiếu một hành lang pháp luật, thiếu một cách đào tạo, một nền giáo dục… Nó nằm ở chỗ ấy, chứ không phải bản chất con người không thể cải tạo. Hãy nhớ lại, đạo quân Pak Chung Hy sang đánh nước ta nó ác ôn, dã man như thế nào, hình ảnh phát xít Nhật sang cướp nước ta như thế nào… Thế nhưng bây giờ chúng ta gặp lại họ, thấy họ như thế nào? Sự độc ác, dã man không phải bản chất của con người của họ. Chính hoàn cảnh cuộc chiến tranh cướp nước đã tạo nên cái thú tính của họ.

Tôi hơi buồn cười ở chỗ đó. Anh Nhàn là một người thông kim bác cổ. Anh giới thiệu tất cả những sách Trung Quốc, vì anh ấy là người của Nhà xuất bản, và đều hết lời khen ngợi nó, cuốn nào cũng vĩ đại, cuốn nào cũng ghê gớm cả. Tất cả những sách Tàu trong NXB ấy, tôi ngờ rằng cũng ít người đọc. Hãy xem dư luận chính thống coi những nhân vật ấy như thế nào? Chính người Trung Quốc cũng nói, đó là những thứ rơm rác, những thứ tầm thường, rất thị trường…

Anh Nhàn là người ham học hỏi, đọc rất nhiều, nhưng cái kiến thức và cái tư tưởng của anh Nhàn, tôi rất nghi ngờ. Đó là khoảng cách của một người chủ trương phê phán thị trường, nhưng chính mình lại chìm ngập trong thị trường. Những gì vào tay anh Nhàn đều hay hết. Sách vở nước ngoài vào tay anh Nhàn đều hay hết. Nhưng bất cứ cái gì liên quan đến người Việt đều xấu hết. Đó là những cái có thể cảm nhận trong bài viết của anh Nhàn.

Mặc dầu tôi với anh Nhàn quen thân nhau, cùng công tác tại tạp chí Văn nghệ Quân đội hàng chục năm trời. Nhưng riêng cái uyên bác này của anh Nhàn, càng ngày càng thấy buồn cười. Cho nên lý ra mình phải kính trọng hơn lên một tý, nhưng… Anh Nhàn đang dẫn đường cho mọi người, nhưng chính anh cũng không biết mình đang đi về đâu…

PV: Nhưng dường như nó cũng có một hiệu quả gì đó chứ?

NT: Tôi nghi ngờ hiệu quả của nó. Nếu như đọc cho vui, đọc chơi thì được. Còn nếu coi đây là một phương pháp giáo dục cho tuổi trẻ (vì thực ra, suy cho cùng, giáo dục cũng là giáo dục thanh niên thôi, chứ đừng có dạy các cụ 70, 80 tuổi), thanh niên họ coi những điều này buồn cười lắm. Nhưng những người trung tuổi đọc cái đấy thì là vô vị. Còn lớp trẻ đọc ông Nhàn mà muốn họ thấy ở đây là những bài học sâu sắc, tôi ngờ lắm…
Bởi bao giờ một anh nhà văn, một trí thức độc lập thì đều có quyền phát ngôn… Tuy nhiên, người biết anh Nhàn thì khác, người không biết anh Nhàn cũng lại khác. Cho nên, nếu chỉ đọc không thôi thì cũng có thể. Người biết anh Nhàn thì thấy đó là một điều hài hước…

PV: Hài hước ư?

NT: Hài hước nghĩa là giữa con người anh ấy và những điều anh ấy nói.

PV: Tức là giữa ông Vương Trí Nhàn và những điều ông ấy nói có một khoảng trống hài hước?

NT: Vấn đề không phải là tư cách. Nhưng phải biết họ là ai chứ. Muốn đi làm thầy thiên hạ cũng phải biết mình là ai. Nói ngay như trong cái Hội Nhà văn bé tý, có rất nhiều người dù đã quá tuổi về hưu, lẽ ra phải về để nhường chỗ cho lớp trẻ, thế nhưng vẫn cứ tha thiết xin ở lại, bấu víu lấy nó… Chính anh không gương mẫu, thì đi dạy người khác sao được. Nhiều nhà văn Việt Nam mất uy tín ở chỗ đó !

PV: Ông nói sao?

NT: Ờ thì đương nhiên. Ông Nhàn vẫn tha thiết xin ở lại NXB. Vì nếu không ở lại, không ai cho ông ấy giới thiệu sách cả … Nhưng, đem một dân tộc ra mà nói thì dứt khoát không được. Dứt khoát không được. Nhiều thế hệ đã phải trả giá rất đắt để có một đất nước như ngày hôm nay, nên không thể cho phép bất cứ ai đem dân tộc ra sỉ nhục, tự xếp dân tộc là công dân loại hai, loại ba… Nếu như để anh viết những bài báo lằng xằng kiếm tiền thì được. Nhưng đây là công trình khoa học …

PV: Là một trí thức thời đại mới, có bao giờ ông có ý nghĩ, một dịp nào đấy, sẽ phê phán thói hư tật xấu của người Việt hay không?

NT: Tôi không bao giờ nghĩ mình cần phải đi tìm thói hư tật xấu của người Việt. Cái cần làm, đó là tìm một hoàn cảnh để những thói hư, tật xấu không có cơ hội bộc lộ ra, chứ không phải mò mò tìm người này có thói này, người kia có thói kia… Việc tôi quan tâm là hoàn thiện cơ chế, xã hội thay vì truy tìm nguồn gốc của họ, lý lịch của họ như thế nào, con nhà nông hay con nhà bần hàn… Việc rơi vào cái xấu, không tha anh nhà giàu, không tha anh nhà nghèo. Nó cũng không tha anh nông thôn hay anh thành phố…

PV: Một số người cho rằng "sự thật" mà tác giả này nói khiến chúng ta "mất lòng"

NT: Tôi cũng đang nói thật về anh Vương Trí Nhàn, mà đó là người thân của tôi. Nhưng, mất lòng là mất lòng cái gì? Vấn đề là cái lợi ích của việc mất lòng đó đem lại. Tôi ngờ rằng, tất cả những cái này sau này anh Nhàn in thành một cuốn sách, vẫn với cái giọng điệu đó, sẽ có nhiều người phản ứng, mà chắc chắn, lợi ích cho xã hội không chắc đã có! Khái niệm “thói hư tật xấu của người Việt” là một khái niệm hồ đồ. Càng nói nghiêm túc càng hồ đồ…

Nhóm phóng viên VieTimes thực hiện
Thị Anh
Tớ vừa gọi điện hỏi thăm bác Nhàn.

Bác Nhàn kêu là đến tên người phỏng vấn bác này còn ko biết là ai, rồi cuộc phỏng vấn đã bị tôi hủy giữa chừng, làm sao có thể để nó tồn tại như thế được, và đã viết thư phản ánh tới ông TBT rồi, nhưng ko thấy hồi âm....
Chắc là bị con kiến kiện củ khoai, vì họ là cơ quan báo chí có thế lực.

Bài của Ngô Thảo, bác này chưa kịp đọc, nhưng nếu đọc, thì cũng chắc tím tái cả người.

Hôm nay đúng ngày nhận quyết định về hưu của VTNhan, nghĩ, thật là buồn cho một ng khi nhận quyết định về hưu, có cái trạng thái tâm lý của ng về hưu, lại xảy ra việc, đúng là hạn buồn bực.

Nhưng như thế, cũng có nghĩa là bác Nhàn đã chờ quyết định về hưu lâu rồi, chứ cũng ko phải là nhất quyết thiết tha xin ở lại nhỉ? Bác Thảo thân bác Nhàn, thế mà cũng xung phong nói cho đồng bào biết ... mà chả nói về nội dung, chỉ toàn nhằm ng mà óanh. Chán thật. Bảo sao, chán cái giới văn nghệ sỹ!!! ( leuleu.gif )

Thực ra cái mục nói về tính xấu của ng Việt, nó có phải là mục hoành tráng, quan trọng đâu, cũng chỉ là nho nhỏ, một góc cần thiết của báo. Và nó cũng rất cần thiết chứ. Sao mà cứ định kiến với nó thế nhỉ???
Tớ chả bênh, chả thích bác Nhàn, nhưng tớ thấy việc đọc sách ng xưa, và rút ra được những tư liệu bài học của ng xưa, cũng hay đấy chứ. Mấy ai là ng chịu làm mấy cái thứ ấy.

Thế mà í nói bác Nhàn ko đủ tư cách để nói về tính xấu xí của ng Việt, rồi là dân tộc ta nhiều cái tốt chứ, dũng cảm chứ... Sao mà họ lại có thể đánh đồng mọi quan niệm với nhau được nhỉ? Tốt, đã có chỗ khác, bài khác phản ảnh, thực trạng, cũng có cái khác phản ánh/. Đây chỉ là một mục kể xưa, để nói nay thôi mà.

Thế giờ ko được phép nói đến nữa à? Thế là sỉ nhục dân tộc à? Thế giờ lấy ai là ng tự cho mình là có đủ tư cách để nói về thói hư tật xấu nữa nào? Có ai không?

Sao báo TTVH đẻ ra mục đó, đặt bài bác Nhàn, nuôi dưỡng nó, mà ko làm một bài, bảo vệ, hoặc phản ánh đúng đắn những gì mình thấy là phải nhỉ? Thế này là thế nào???
Thị Anh
Về lôgic của Vietimes



Trịnh Hữu Tuệ

Cảm tưởng về một bài phỏng vấn

Bài phỏng vấn Vương Trí Nhàn do VieTimes thực hiện và đăng tải ngày 02.11.07 là một món quà quý cho các giáo sư ngành báo chí, vì khó có thể tìm thấy một ví dụ đời thực nào minh hoạ được rõ ràng hơn những gì ta không nên làm trong một cuộc phỏng vấn. Nhưng đó, theo tôi, chưa phải là đóng góp lớn nhất của nó cho nhân loại. Tôi cho rằng công ích hàng đầu của bài phỏng vấn này là nó cho ta thấy được rõ sự ngớ ngẩn của một số quan niệm có bề ngoài khá bình thường và vô hại. Ta phải cám ơn đội ngũ phóng viên của VieTimes – mà tôi sẽ gọi tắt là VieTimes – vì họ đã bày tỏ những quan niệm này một cách thản nhiên và kiêu hãnh đến mức sự ngớ ngẩn của chúng hiện ra rõ như một tiếng kèn đồng oai hùng nhưng lệch nhịp giữa một bản giao hưởng. Dưới đây, tôi sẽ trình bày một vài trong số những quan niệm nói trên.

Trong cuộc phỏng vấn, VieTimes hỏi Vương Trí Nhàn tại sao ông không viết về "thói hay tính tốt" của người Việt. Ý của họ rất rõ: người Việt có những cái tốt, tại sao ông cứ phải viết về những cái xấu. Để nghĩ được như thế, rõ ràng họ phải quan niệm rằng nếu X có những cái tốt, thì ta không nên nói về những cái xấu của X. Gọi đây là quan niệm I. Vì mang quan niệm I trong đầu nên Vietimes không hiểu được tại sao Vương Trí Nhàn lại viết về những thói hư tật xấu của người Việt trong khi người Việt có những thói hay tính tốt. Nhưng quan niệm I rất ngớ ngẩn, vì nó cho phép ta lên án đại đa số các hành động phê phán, kể cả việc VieTimes phê phán Vương Trí Nhàn. Cụ thể, ta có thể hỏi tại sao VieTimes không nói về các "thói hay tính tốt" của Vương Trí Nhàn.

VieTimes bảo Vương Trí Nhàn rằng "dân tộc nào mà chẳng có những thói hư tật xấu". Một lần nữa, ý của họ rất rõ: ông cứ chê người Việt, nhưng dân nào mà chả có những cái xấu. Quan niệm làm nền tảng cho ý nghĩ này – quan niệm II – nói rằng ta không nên phê bình cái xấu của X nếu ai cũng có cái xấu. VieTimes tin vào chân lý của quan niệm II, và vì thế, họ không hiểu được tại sao Vương Trí Nhàn lại viết về thói hư tật xấu của người Việt trong khi rõ ràng là dân nào cũng có những thói hư tật xấu cả. Quan niệm II rất ngớ ngẩn, vì nếu nó đúng thì chẳng ai nên phê phán ai hết.

VieTimes nói "nếu như một dân tộc có quá nhiều tật xấu thì nó đã bị đồng hoá, tan biến từ rất lâu chứ không thể có một dân tộc Việt như ngày hôm nay". Vậy, VieTimes quan niệm là nếu X tồn tại thì X phải tốt, hoặc ít nhất là không được quá xấu. Gọi đây là quan niệm III. Vì tin vào quan niệm III nên VieTimes không hiểu được tại sao Vương Trí Nhàn lại bảo dân tộc Việt có nhiều tật xấu khi rõ ràng là nó vẫn đang tồn tại. Quan niệm III rất ngớ ngẩn. Có lẽ VieTimes không biết rằng sự tồn tại và phát triển của các loài, kể cả loài người, đều phụ thuộc phần lớn vào những tính chất khó mà gọi là "tốt" được: tham lam, hung dữ, mưu mô, ích kỷ, v.v. Vấn đề của loài người là làm thế nào để tồn tại được mà vẫn tốt, tức vẫn "tử tế, yêu thương, giúp đỡ, không vụ lợi", theo như lời của Vương Trí Nhàn. Vậy, tốt và tồn tại – khi ta hiểu "tốt" theo nghĩa quan yếu – không phải hai mặt của một đồng xu. Ngoài ra, những câu hỏi hiện lên lù lù trước mắt như liệu "dân tộc Việt như ngày hôm nay" và dân tộc Việt cách đây vài ngàn năm có phải là một không, hay liệu việc chúng ta mặc Âu phục, viết chữ Latinh, và dùng từ vựng 70 phần trăm gốc Hán có phải dấu hiệu của sự đồng hoá không, hình như không mảy may làm VieTimes bận tâm.

Khi Vương Trí Nhàn nói "Việt Nam xếp loại tham nhũng rất cao, đứng đầu thế giới", VieTimes đáp lại rằng "đó là những kẻ đứng ngoài Việt Nam để xếp hạng", và do "những người nước ngoài sống trong một thể chế chính trị khác, đời sống văn hóa khác" nên họ không thể biết được Việt Nam như thế nào, vì "một con cá chỉ bơi trong nước thì làm sao biết loài chim bay trên trời như thế nào". Quan niệm của VieTimes ở đây – quan niệm IV – là nếu không phải X thì đừng có nói gì về X, hay theo nguyên văn của họ thì "người ta đứng ở thế giới khác thì không thể đánh giá khách quan về một thế giới khác." Vậy nên "những kẻ đứng ngoài Việt Nam" tốt nhất là nên yên lặng. Sự ngớ ngẩn của quan niệm này quá rõ. Nếu thế giới bên ngoài không thể biết được Việt Nam, thì Việt Nam cũng không thể biết được thế giới bên ngoài, và vì vậy, Việt Nam cũng không thể biết được liệu thế giới bên ngoài có biết được Việt Nam hay không, và kết quả là chẳng ai nên nói gì hết. Nhưng VieTimes lại không nhất quán trong lập luận của họ. Một mặt, họ nghĩ rằng "người nước ngoài" không thể biết được Việt Nam, nhưng mặt khác, họ lại tin rằng họ, VieTimes, không những biết rõ Việt Nam, mà còn biết rõ rằng người nước ngoài không biết Việt Nam. Ta tự hỏi không hiểu VieTimes đứng bên bờ sông nào? Ngoài ra cũng phải thấy rằng VieTimes dùng từ "khách quan" một cách hết sức kỳ quặc, theo nghĩa là ta chỉ hiểu được X một cách "khách quan" khi ta ở trong X.

Những quan niệm tương tự có thể tìm thấy được ở nhiều đoạn khác trong bài phỏng vấn. Một ví dụ nữa là câu "lòng người như thế nào thì sẽ tràn ra ngoài miệng như thế đó", được VieTimes dùng với hàm ý rõ ràng là Vương Trí Nhàn phải xấu thì ông mới nhìn ra được cái xấu. Tôi xin để bạn đọc tự đánh giá mức độ trẻ con và lố bịch của cái "logic" này. Nói thật, tôi không tin VieTimes thực sự ngớ ngẩn như những gì họ nói. Tôi có cảm giác rằng trong bài phỏng vấn này, hoạt động não bộ của họ bị ảnh hưởng nặng nề vì lúc nào trong tai họ cũng văng vẳng "phải bẻ Vương Trí Nhàn, phải bẻ Vương Trí Nhàn…". Kết quả là nhiều lúc, VieTimes phát ngôn những câu nói của mình một cách tự động, máy móc, theo phương thức hô khẩu hiệu chứ không phải đối thoại. Hãy đọc đoạn văn hùng hồn sau đây của VieTimes, được ca lên để đáp lại nhận xét của Vương Trí Nhàn là "dân tộc Việt chưa nhận thức được mình".


Nếu [dân tộc Việt] không nhận thức được mình thì chúng ta sẽ không có những triều đại rực rỡ như Lý, Trần, Lê, sẽ không có những anh hùng hào kiệt, các vị anh quân của các triều đại. Nếu không nhận thức được thì sẽ không có các tác phẩm nghệ thuật kinh điển. Nếu không nhận thức được chúng ta sẽ không có cuộc sống ngày hôm nay. Nếu không nhận thức được thì dân tộc Việt không thể có một nền văn hoá như vậy.


Những câu trên có tiền giả định rằng chúng ta có những tác phẩm nghệ thuật kinh điển, có một cuộc sống tươi đẹp, có một nền văn hoá đáng tự hào v.v. Nhưng qua những gì Vương Trí Nhàn đã nói và viết, ta thấy rõ rằng ông không chia sẻ những tiền giả định này! Như vậy, việc VieTimes nói những câu trên để đáp lại câu "dân tộc Việt chưa nhận thức được mình" của Vương Trí Nhàn cho thấy họ hoàn toàn không hiểu thế nào là đối thoại. Giả sử A bảo với B rằng C học kém và có điểm thấp, nhưng B lại trả lời rằng nếu C học kém thì điểm của C đã chẳng cao như vậy, thì chúng ta sẽ kết luận rằng B có vấn đề: một là ngẫn, hai là nói mà không nghĩ. Tôi không (muốn) tin rằng các phóng viên VieTimes là những người ngẫn.

VieTimes trực thuộc VietNamNet, một tờ báo mạng mà tôi nghĩ rằng thuộc loại có tầm vóc tại Việt Nam. Tôi hy vọng rằng bài phỏng vấn này là một ngoại lệ đáng tiếc của VieTimes, và cả VieTimes lẫn VietNamNet sẽ có đủ tinh thần hiệp sĩ để xin lỗi Vương Trí Nhàn về cách hành xử mà ai cũng phải thấy là hoàn toàn thiếu chuyên nghiệp của họ đối với ông trong bài phỏng vấn ngày 02.11.07.

Boston, 03.11.07

Link:

(@click here)
Pages: 1, 2, 3, 4
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Bạn đang xem phiên bản gọn nhẹ của diễn đ n dưới dạng text, để xem các b i viết với đầy đủ mầu sắc v hình ảnh hãy nhấn v o đây !
Invision Power Board © 2001-2018 Invision Power Services, Inc.