Langven.com Forum

Giúp đỡ - Lục lọi - Dân l ng - Lịch
Full Version: Hòa Bình- Thanh Hóa- Ninh Bình
Quán nước đầu làng Ven > Gặp Gỡ - Trao Đổi - Làm Quen > Du ngoạn
Thị Anh
Mua vui cho Míp ở đây:

QUOTE(Codet;212991)
Nắng như thiêu như đốt. Để đi ra ngoài ăn trưa, mà còn ngại. Ai điên ai dở hơi mới nhong nhong ngoài đường... Và bọn hắn đã như thế. Cái tháng 7 nắng gay gắt như các cụ thường nói về nắng tháng 8, rám trái bưởi. Chuyến này đi, ối thứ trên cơ thể... bị ... rám. sp_ike.gif

Người ta cứ hỏi Pù luông có gì hay ho?Pù Luông có gì đẹp đẽ? Có nhẽ để trả lời câu hỏi này, bạn nên tự đi thì biết, Pù Luông có gì. Đôi cứ hy vọng, cứ mong chờ một cái gì đó ở phía trước sẽ có thể làm bạn thất vọng. Nhưng, mọi câu chuyện có khi ko nằm trong cái đích đó, mà nó nằm trên hành trình, trên từng cung đường, từng người bạn đồng hành.

Đó là sự đoàn kết, thương, hiểu nhau, và chia sẻ với nhau trong khi sự thờ ơ vô tâm hời hợt đang dần xâm lấn, thì những chuyến đi như thế này, hơn hết, mang lại những điều quý giá đó...

Quay trở lại hành trình, buổi sáng khi bạn đồng hành ý ới dưới sân, hắn mới cuống cuồng sắp đồ. Chuyện thức đêm để thanh toán nốt công việc đã làm cho hắn chưa kịp chuẩn bị đồ đạc. Hơn nữa, dần dần các chuyến đi đã trở nên bình thường quen thuộc (tức nhiên, chỉ khác nhau về cảm xúc), thế nên để bạn đồng hành ngồi quán nc chờ mãi, hắn mới vác ba lô chạy xuống.

Buổi sáng, bọn hắn tập trung ở quán Lối cũ, số 10 Lý Thường Kiệt, làm bát phở, ngon phết, tí cà phê, chờ đến giờ bạn đồng hành tập trung đầy đủ. Lại thêm vài việc đột xuất, ví dụ như sáng đó có lễ trao giải nhiếp ảnh "Việt Nam quê hương tôi", Tạ Quang Bảo, một người anh em đã chung nhau vài chuyến lang thang đoạt giải Đặc biệt. Bọn hắn chạy ra 29 Hàng Bài, chia sẻ niềm vui với anh và lên đường. Riêng hắn, sáng đó hắn chẳng quên được. Bởi hắn lại nhận dc một món quà, đó là bức tranh Violet của họa sỹ Đặng Phương Việt mang tặng. Nhiều niềm vui trong buổi sáng hôm đó quá, hứa hẹn một chuyến đi hay ho đây. ;)

Quả thật, để giã từ HN cũng phải lằng nhằng mất một lúc khá lâu. Sau đó, lại là những con đường... Lại là bạn xế tài giỏi mà điềm đạm từ tốn. Và nắng, và bóng... Bóng bọn hắn trên những con đường nắng, là mây trắng xốp trên bầu trời xanh. Mùa của những đám mây...

http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/MaiChauPuluongthanhHoaNinhBinh/IMG_9716.jpg

Nắng gay gắt, bóng càng rõ.

Ở những quán ngô ven đường, hắn chỉ yêu nhất cái con bé này

http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/MaiChauPuluongthanhHoaNinhBinh/IMG_9700.jpg

Yêu hai cái tăm quấn trên tóc con bé.

http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/MaiChauPuluongthanhHoaNinhBinh/IMG_9712.jpg

Và hắn, kẻ chuyên môn giật mình với những tiếng còi hơi của các xe tải, hắn kinh hoàng khi  thấy các bạn đồng hành đang chuẩn bị một can xăng dự trữ. Đi đâu đến nỗi ko có xăng vậy ta? Làm gì đến nông nỗi vậy ta? Có cẩn thận quá ko vậy ta? Có nhất thiết phải mua xăng rồi buộc lù lù ở ngoài như thế này ko ta?

http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/MaiChauPuluongthanhHoaNinhBinh/IMG_9712.jpg
4 kẻ bu vào buộc 1 chai xăng. Lại gói trong túi bóng đen. Kinh quá trời.

Đi miết, rồi cũng đến lúc vui.

http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/MaiChauPuluongthanhHoaNinhBinh/IMG_9718.jpg

Đấy là lúc phải xuống đi bộ. Ối giời ơi, nắng như thiêu cháy da người, con đường thì lầy lội nhơm nhớp, bánh xe trơn truội, chân đã nhúng bùn. Thấu hiểu thế nào là "mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày"...


Thị Anh
http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/MaiChauPuluongthanhHoaNinhBinh/IMG_9719.jpg
Hắn phải xuống lội bộ, và ngó nghiêng, chụp ng đằng trước, chụp kẻ đằng sau...

Liên tục, các cung đường xấu tệ như vậy. Nhưng rõ ràng là bọn hắn có vẻ như hài lòng, bởi phương châm, đường bằng phẳng lại chán vì quá tẻ nhạt, dễ gây buồn ngủ cho kẻ ngồi sau. Còn ở đây, đường thế này, ai mà ngủ gật được cơ chứ.

http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/MaiChauPuluongthanhHoaNinhBinh/IMG_9724.jpg

Con Giun, tức rongdat đang chỉnh đốn lại sắc đẹp trước khi lội bùn.

Thử thách của hắn đây. Đi bộ lép bép, trên ko có đồng cạn, mà dưới có đất sâu. Ko đi cày, mà cũng ko đi cấy... chỉ có dãi nắng... và dầm mưa thôi. Chuyến này đi có đủ gia vị. Cả nắng, cả mưa. Chả thiếu thứ gì.

Đồng bọn bảo đây là sự luyện tập của hắn, trước khi lênđường sang "Tây trúc thỉnh kinh. "

http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/MaiChauPuluongthanhHoaNinhBinh/IMG_9725.jpg

Đây, gã mang bầu này tội quá, túng quá, phải sử dụng túi nilon để làm dây buộc balo, hớ hớ. Nóng dư thế mà phải úp cái bụng bầu trước bụng. Đúng là... vui.

Câu chuyện lý thú trong hành trình, là tình cờ gặp tay giang hồ này. Như NLB đã nói đến, gã giang hồ này chắc chắn chứa những câu chuyện phiêu lưu cực hay. Kinh nghiệm và sự dạn dày sương gió lẫn sự trải đời hằn lên mặt gã như thế cơ mà. Gã đang biểu diễn cho cả hội xem thế nào là bạc xòe thật và bạc xòe dởm. Rongdat ko ngần ngại đã lấy mấyđồng bạc xòe của hồi môn lúc nào cũng khư khư trong balo giấu như mèo giấu ấy ra cho gã giang hồ này kiểm định.

http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/MaiChauPuluongthanhHoaNinhBinh/IMG_9732.jpg

Và rồi lại những chặng đường gian lao...
Đã đến điểm dừng đầu tiên, nhưng để đến dc cái nhà sàn ở nơi gọi là Pù Luông, thì còn mệt ốm bởi cái dốc thăm thẳm.
http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/MaiChauPuluongthanhHoaNinhBinh/IMG_9737.jpg

Bọn hắn đã cười phá lên trước tấm biển này.
Mip
Mua vui tiếp đi, Míp thích rolleyes2.gif rolleyes2.gif
Thị Anh
QUOTE(nguoilangbat;213070)
Cười xong thì ghi lại kỷ niệm bằng tấm ảnh cả đoàn

http://farm5.static.flickr.com/4081/4765438062_efc05c7344_z.jpg


Đã tới Kho Mường, chiều muộn

http://farm5.static.flickr.com/4141/4765438098_8ed2357163_z.jpg


Bữa tối muộn

http://farm5.static.flickr.com/4093/4765438090_b9b682f12d_z.jpg


Và tổng thiệt hại là đây

http://farm5.static.flickr.com/4102/4765506072_b334129324_z.jpg


Bài của NLB - thần tượng của nàng Bến, he he
Bến
Còn thiếu chất NLB vì không lồng những câu nhạc tuyệt đỉnh Bến mê mẩn vào.
Dù sao cũng đã chiêm ngưỡng được chân dung "thừn tựng".
Thị Anh
Lần này cuốc bộ nhiều quá, tôi đâm ra trở thành nhà quay phim đắc lực, ghi lại những hình ảnh băng suối vượt đèo của đồng bọn trong khi chính tôi còn thở ko ra hơi. Cái này gọi là mệt bở hơi tai :(





Chú thích: Cái đứa ngồi chễm chệ trên xe là NLB
Cái đứa cong mông lên đẩn xe là lão Protravel...
Cái đứa chở nhiều đồ đằng sau là Con Giun, tức rongdat.
Cái đứa đang choe chóe giọng chua ngoa, tức thị codet.
Còn một "đứa" nữa ko thấy mặt mũi đâu cả, bởi y thị đã chạy tót lên phía trên, tức thị Vic.

>>>>>>>>>>





Cấm... cười.

Thuyết minh: Sau đêm nằm thao thức trên nhà sàn, người ngủ được, kẻ ko. Riêng tôi thì khó ngủ quá, cả đêm cứ nằm trăn trở mãi. Hễ nằm nghiêng, tai áp sát gối, tức thì nghe tiếng quạt chạy ầm ì, khó chịu quá.
Dưới nhà sàn, chó sủa suốt đêm, tự dưng lại hình dung ra cảnh bố con ông chủ nhà soi đèn pin xem có trộm hay ko/ Rồi bọn gà bọn vịt cứ là quàng quạc. Tóm lại, là ngủ được. May mà nhà sàn cũng sạch sẽ, ko có mùi. Nghĩ cảnh trải nghiệm ngủ trực tiếp ở nhà một người Mông nào đấy ở bản xa xôi, 3 cùng với họ, mà đã thấy...

Sáng hôm sau, không ai biết mùi bình minh ở Pù Luông nó thế nào, ha ha, tất cả chén mì tôm [mang đi], pha cafe, bắt tay ông trưởng bản, chào giã biệt bởi ông phải đi họp sớm, xuống đến dưới, đổ thêm xăng dầu, phát hiện ra xe của Protravel bị xịt hơi.

Bạn hãy xem họ bơm xe. Cách họ bơm xe. Thế này kênh Discovery có nhẽ phải làm thêm mấy tập phim dạy dỗ cách sữa chữa bơm vá săm lốp cho các trường hợp thiếu Hàng BƠm vá Sửa xe.
Cô con gái ông trưởng bản ngưỡng mộ anh rongdat bơm xe giỏi quá, nên em ấy ban tặng cho anh danh hiệu "bơm xe như người tắt thở".

Rút cuộc, cũng bơm xong. Con chó cũng mừng. Cô gái con ông trưởng bản cũng mừng. Hơn ai hết, Codet mừng nhất! ;))
Quán nước đầu làng Ven > Gặp Gỡ - Trao Đổi - Làm Quen > Du ngoạn
Bạn đang xem phiên bản gọn nhẹ của diễn đ n dưới dạng text, để xem các b i viết với đầy đủ mầu sắc v hình ảnh hãy nhấn v o đây !
Invision Power Board © 2001-2018 Invision Power Services, Inc.