Langven.com Forum

Giúp đỡ - Lục lọi - Dân l ng - Lịch
Full Version: Việt Nam Vs. Trung Quốc? Đồn Thổi Và Hiện Thực.
Quán nước đầu làng Ven > Gặp Gỡ - Trao Đổi - Làm Quen > Thời Sự
Pages: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16
Xốt
Nghe bà con đồn thổi nhân dân hai nước đều đang máu, nhà em xin thử phân tích lợi hại của việc này, nếu diễn ra.

1. Việt Nam
1.1 Lợi
1.1.1 Giảm dân số: rõ.
1.1.2 Giảm bức bối xã hội: chết bớt bọn thanh niên choai choai vô công rồi nghề, thanh niên nghèo khó đang bức xúc thì nhà nước đỡ phải lo công ăn việc làm cho họ, tức là xã hội đỡ loạn.
1.1.3 Củng cố quân sự: sau 32 năm không đánh nhau, đây rõ là cơ hội tốt để luyện binh.
1.1.4 Củng cố Đảng: được lòng dân, đoàn kết được nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng.
(1.1.5 Giữ được đất, nếu không thua: rõ.)

1.2 Hại
1.2.1 Tốn tiền: rõ.
1.2.2 Giảm tăng trưởng kinh tế, thậm chí sụp: vì lệ thuộc vào giao dịch thương mại, nguyên liệu, hàng hóa với Trung Quốc (rất lớn); vì nhân dân tập trung đánh nhau thay cho sản xuất; vì nguồn lực lao động giảm (chết) bớt. Nhà đất có thể sụp do lòng dân bất an.
(1.2.3 Chính quyền, xã hội sụp đổ, nếu thua nặng: rõ.)



2. Trung Quốc
2.1 Lợi
2.1.1 Giảm dân số: rõ.
2.1.2 Giảm bức bối xã hội: chết bớt bọn thanh niên choai choai vô công rồi nghề, thanh niên nghèo khó đang bức xúc thì nhà nước đỡ phải lo công ăn việc làm cho họ, tức là xã hội đỡ loạn.
2.1.3 Củng cố quân sự: sau 32 năm không đánh nhau, đây rõ là cơ hội tốt để luyện binh.
2.1.4 Củng cố Đảng cộng sản: được lòng dân, đoàn kết được nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản (TQ là nước đa đảng!!!).
(2.1.5 Chiếm được đất, biển, thông thẳng đường đến các nước Đông Nam á trên biển, nếu thắng: rõ.)

2.2 Hại
2.2.1 Tốn tiền: rõ.
2.2.2 Giảm tăng trưởng kinh tế: vì thiệt hại vào giao dịch thương mại, nguyên liệu, hàng hóa với Việt Nam; vì nhân dân tập trung đánh nhau thay cho sản xuất; vì nguồn lực lao động giảm (chết) bớt. Nhà đất có thể sụp do lòng dân bất an.
2.2.3 Giảm phát triển nói chung, tăng bất ổn xã hội: vì Mỹ, Nhật, EU, Nga đều mơ ước có cơ hội làm suy yếu sự vươn lên của Trung Quốc - nhất là một Trung Quốc dưới sự lãnh đạo độc đoán không phù hợp với lợi ích của chủ nghĩa tư bản kiểu phương Tây, nên chắc chắn sẽ nhân cơ hội chèn ép TQ đủ kiểu. Chưa kể các vấn đề bất ổn nội tại mang tính dân tộc của Trung Quốc ở các khu tự trị như Tây Tạng, Quảng Tây.
(2.2.4 Thiệt đủ đường, nếu không thắng triệt để.)



Xét tương quan giữa lợi và hại, có thể thấy cả hai chính quyền đều cố gắng để không phải đánh nhau. Yếu tố chủ chốt đối với Việt Nam là vì xác suất mất cả chì lẫn chài quá cao. Yếu tố chủ chốt của Trung Quốc là bởi họ chưa thực sự đủ vững để mạo hiểm dù Trung Quốc rất rất thích Trường Sa, không chỉ vì dầu mỏ. Dầu mỏ chỉ còn được vài chục năm là hết, nhưng vị trí chiến lược của Trường Sa thì trường tồn. Lấy được Trường Sa có nghĩa là toàn bộ biển Đông nằm trong tay Trung Quốc. Khi đó Trung Quốc có thể liên lạc thẳng với các nước Đông Nam Á trên biển mà không cần đi qua hải vực của Việt Nam, hay đi đường vòng nữa. Tức là khi đó toàn khối Đông Nam Á đều rơi vào tay Trung Quốc. (Thaksin & co. là người Trung Quốc! Lào giờ cũng chịu ảnh hưởng của TQ, không chỉ VN. Campuchia và Miến Điện cũng chịu ảnh hưởng của TQ. 90% dân Singapore là người TQ. Bọn lũng đoạn kinh tế Indo là người TQ. Malai cũng có xu hướng như vậy. Brunei quá bé.)
Nhìn Đài Loan là đủ thấy Trung Quốc chưa dám mạo hiểm mạnh tay. Họ vẫn còn phải đợi thêm ít nhất là 10-20 năm nữa, cho tới khi kinh tế TQ đủ vững. Hiện tại biển Đông chỉ là đòn cảnh cáo và là phép thử của TQ với các nước xung quanh và dư luận thế giới mà thôi.

Trong tình huống này, khả năng thực tế nhất là Việt Nam và Trung Quốc sẽ ngầm thỏa thuận với nhau, à la "giải quyết mâu thuẫn một cách hòa bình, phù hợp với tình hữu nghị anh em giữa hai nước ...". Để được lòng dân, chính quyền VN ít có khả năng nhường Trung Quốc [ngay lập tức] ở Trường Sa. Nhưng vì Việt Nam đứng ở thế yếu hơn, nên rất có thể sẽ ưu tiên cho Trung Quốc ở các lĩnh vực khác - chẳng hạn đầu tư, khai thác các vùng đất khác ở Việt Nam, tương tự vụ Bauxit, mà dân sẽ không biết cho tới khi mọi việc đã được tiến hành.
Tất nhiên, ai cũng biết những sự nhường nhịn này cũng chỉ là hạ sách và không thể ngăn trở Trung Quốc tiếp tục muốn thôn tính Trường Sa, nhưng ít ra cũng là một biện pháp câu giờ phù hợp với hoàn cảnh khó khăn của chính quyền Việt Nam thời điểm hiện tại - khi mà họ vừa chịu đủ sức ép từ Trung Quốc (lệ thuộc kinh tế, lệ thuộc chính trị), từ nhân dân, vừa lại không muốn mất quyền vào tay Mỹ hay khối tư bản. Về phần TQ, tất nhiên họ rất vui lòng được chơi trò lấn dần từng bước trăm lợi mà không hại này.
Khả năng VN đoàn kết được các nước Đông Nam Á trong vấn đề biển Đông không cao, do nhiều nước ĐNA khác vốn ghét VN và chịu ảnh hưởng khá lớn từ TQ. Chưa kể, họ hèn.

Trường Sa ơi, xin vĩnh biệt em dù ngày ấy còn chưa đến.
em Ex
Còn nữa: Trường Sa ơi, xin vĩnh biệt em dù chưa bao giờ gặp mặt! laugh1.gif
Mimi
Trường Sa ơi, ngày nào anh cũng chạm mặt em. Em là một cô gái nằm dài ra theo rạch Thị Nghè đen ngòm. Trên cầu Thị Nghè là một số cô điểm môi mỏ đỏ choét, thỉnh thoáng tới kỳ đại hội Đảng của phường của quận là các em ấy lại bị các anh dân quân rượt chạy chí chết.
Skywalker
Đọc xã luận trên VNN xong vào đây thì phụ họa với các bạn rằng Trường Sa bị nhiễm HIV trước khi quan hệ với TQ. Lưỡng bại câu thương như Thăng Long thế kỷ 14. sp_ike.gif
Skywalker
Mình thích bài của Lê Hồng Nhật trên Tuần Việt Nam: VN trong cuộc chơi nóng lạnh của TQ ở Biển Đông http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-07-0...tq-o-bie-n-dong. Tiếc là trong phạm vi ngắn của bài báo nên tác giả chưa đề cập tới chuỗi phản ứng trong tâm lý xã hội ở mỗi nước cũng như dư luận quốc tế. Mà trong bối cảnh kỷ nguyên thông tin toàn cầu, phản ứng tâm lý và dư luận lại có ảnh hưởng rất lớn (lịch sử VN cũng có bài học sự kiện Mậu Thân phong trào phản chiến tại Mỹ 1968).





Xốt
Nhà em cho rằng, cách tốt nhất để phá thế bị bao vây và cô lập của VN là tư bản hóa toàn diện hơn.
Chỉ khi thị trường đã nằm trong tay các tập đoàn tư bản đủ lớn đủ mạnh trên thế giới này, thì TQ mới không làm gì nổi VN nữa. Sức của chính quyền và quân đội VN không thể đủ để chống lại TQ, nhưng sức của các tập đoàn tư bản lớn trên thế giới này thì thừa, vì họ có đủ tài lực và không chỉ mang màu sắc một quốc gia nào đó nữa, mà là quốc tế. Thay vì lọt vào tay một thằng TQ chuyên chính, lọt vào tay một lũ tư bản chắc hẳn là giải pháp tốt hơn nhiều. Ít nhất, bọn tư bản ấy cũng trả lương cho nhân dân VN cao hơn thằng TQ, vì trên mặt chúng dù sao cũng dán mác Nhân quyền.

Đằng nào, để trả nợ đã và đang vay, chính quyền VN cũng buộc phải nhả bánh ngọt cho các tập đoàn tư bản lớn. Hiện tại, chính quyền chỉ cố hạn chế mà thôi. Thay vì hạn chế, có khi nên thả phanh cho tư bản vào nhanh hơn để chống lại TQ. Đây là cách chuyển đổi từ tranh đoạt quyền lợi giữa VN và TQ thành tranh đoạt quyền lợi giữa giới tư bản và TQ.

----------------------------

Trung Quốc đáng sợ, vì nó có một chính quyền chuyên chính. Chúng ta yếu ớt, lại chính là vì có một chính quyền chuyên chính. Nghe có vẻ nghịch lý nhưng sự thật lại là hợp lý. Con hổ điên cuồng thì không sao, con kiến điên cuồng là ngu xuẩn.

TQ sẽ đổ [theo nghĩa tư tưởng dân tộc, bành trướng], nếu TQ tự do dân chủ hơn, kinh tế thị trường hóa quyết liệt hơn. Đây là mục tiêu phấn đấu của tư bản phương Tây và lỗi lo sợ của chính quyền TQ. VN sẽ mạnh, nếu chúng ta tự do dân chủ hơn, tư bản lớn thâm nhập sâu hơn, trở thành một nơi có mạng lưới quyền lợi tư bản chằng chịt. Đài Loan dù nhỏ tí, nhưng là dạng tồn tại như vậy nên TQ vẫn kiêng kị, dù Đài Loan rõ ràng là đất thuộc về TQ.
Skywalker
Ý kiến của bạn Xốt bạo phết nhỉ  . Ở câu đầu tiên thì tôi đồng ý rằng VN cần đẩy mạnh mở cửa kinh tế xã hội để có nội lực mạnh hơn, bạn bè nhiều hơn, dân trí cao hơn ...vv; nhưng đi vào chi tiết thì hẳn là có nhiều chỗ cần làm rõ, chẳng hạn như cách xác định và căn cứ để đánh giá thành tựu cũng như thất bại của việc mở cửa KTXH.

Trước tiên, hãy xem xét 3 bước cơ bản:
1. Xác định dân tộc tính hay chủ thể xã hội (quốc gia) mà người ta hằng quan niệm.
2. Xác định các lợi ích của chủ thể xã hội về ngắn hạn, trung hạn và dài hạn.
3. Dự đoán về khả năng đạt được các lợi ích đó.

Ngay từ bước đầu tiên, điều dễ thấy là nhận thức của người VN về quốc gia dân tộc rất phong phú, trải rộng từ dạng dân tộc cực đoan tới dạng worldtizen. Trẻ trung, sẵn sàng mạo hiểm và khao khát đổi mới ... thì cái vỏ quốc gia dân tộc có lẽ khá gò bó, nhưng những người có tuổi mong an ổn thì trật tự xã hội với bề bậc thuần Việt lại có ý nghĩa quan trọng hơn tự do kinh tế. Kinh nghiệm của tôi về vấn đề này là nhóm đa số đã và đang muốn nhìn thấy VN như một quốc gia có nền chính trị độc lập và chủ lực kinh tế do người VN nắm giữ. Nói cách khác là nhóm đề cao vai trò toàn cầu (dân chủ phổ quát, tự do thương mại etc.) không đông đảo quá mức 15%.

Từ bước trên tiếp đến bước xác định "thế nào là lợi ích?" thì chủ thể quốc gia sẽ gắn liền với tập hợp các giá trị như chủ quyền, quyền phủ quyết, quyền tài phán ...vv đối với các sự vụ trong mọi lĩnh vực. Chủ thể quốc gia sẽ trở nên đối trọng với các tập đoàn quốc tế khi có xung đột lợi ích như trường hợp tư bản và bóc lột, tư bản và môi trường ...vv. Nếu đa số thấy rằng lợi ích quốc gia có nguy cơ va chạm với lợi ích của tư bản quốc tế thì nó phản ánh ngay trong dư luận cũng như luật pháp. Thực trạng hiện tại VN còn độc lập tương đối, chính là quán tính chuyển động của khối nhận thức này.

Sau bước xác định chủ thể - lợi ích của chủ thể thì đến lúc xác định các kịch bản khả dĩ. Từ mâu thuẫn giữa nhu cầu bảo vệ chủ thể quốc gia dân tộc với lợi ích của mở cửa như Xốt nêu, tôi cho rằng kịch bản có xác suất cao vẫn là mở cửa hạn chế, chọn lọc chủng loại và cách tiếp cận với tư bản nước ngoài chứ không thả nổi được. Lựa chọn trung đạo, tránh sốc ... là điều bản thân phía VN mong muốn, còn chẳng may thế cờ bất lợi, đòi hỏi giải pháp đổi mới toàn diện …vv thì trước tiên người ta phải nhìn thấy cái lý lẽ thực chứng có mức độ thuyết phục cao. Cũng không loại trừ một thiên tài nào đó (bạn Xốt cố lên!) sẽ hoàn chỉnh một pho cương lĩnh phát triển để khai sáng cho những cái đầu còn mông muội ở khắp nơi. sp_ike.gif

P/s: TQ đã và sẽ không làm gì nổi VN. Mong muốn của họ chỉ là dầu khí và VN đã nhượng bộ cũng là dầu khí. Hổ đói tất hung hăng, nhưng chắc không ngu đến nỗi lao mình vào hố chông nhọn chỉ vì miếng thịt dưới đáy hố.
Mimi
Mình bình thường hay đâm mưa chém gió như nào thì các bạn biết rồi. Nhưng đọc mấy thứ trên, thú thật mình thấy các bạn còn phải tỉnh táo nhiều. Sự thật mục đích đầu tiên và cuối cùng của các bạn ở nhà là duy trì chủ nghĩa xã hội = duy trì sự lãnh đạo duy nhất của Đảng. Sẽ không có mấy thứ cải cách cải tiến gì đâu. Mình thống thiết cầu khẩn các bạn quán triệt điều này, để tỉnh táo và chính xác hơn trong mọi nhận định. À quên, điều mình đang thống thiết cũng tương đương với câu nói bất hủ của bạn Nguyễn Văn Thiệu.

Các bạn cộng sản ở nhà mình sẽ vẫn là các bạn ấy cho tới hơi thở sau hơi thở cuối cùng.

À còn tình hình Trường Sa thì mình tin là VN sắp tới hoặc vài năm tới sẽ thất thế, dù các bạn Tàu không đánh chiếm đảo nào do VN đang đồn trú cả. Bọn Tàu sẽ chơi VN qua bài khai thác dầu của chúng nó, dù chúng nó biết tiền bán dầu chẳng đủ tiền cho chúng nó dựng giàn.
Skywalker
Vấn đề "Đảng Cộng sản VN có níu kéo quyền lực hay không?" cần phải căn cứ vào tự định nghĩa lẫn sự thừa nhận của người dân VN. Với định nghĩa về đảng phái thì Đảng CSVN chỉ là một chính đảng với hệ tư tưởng và học thuyết lãnh đạo bất biến, do đó không thể chính danh nắm trọn và nắm mãi quyền lực được. Cái này là lý thuyết và cũng là căn cứ cho các nhận định như bạn Mimi đã nói, nhưng trên thực tế Đảng CSVN không chỉ đơn thuần là một đảng phái cũng như hệ tư tưởng của nó không bất biến. Chính xác thì tôi nghĩ bác Phó và một số bác khác đã nói đúng, Đảng là tổ chức Nhà nước hiện thực mà các "đảng phái" là những phe nhóm ẩn mình với công chúng. Nếu bạn không phải đảng viên thì việc quyền lực chuyển tiếp từ đảng viên CS nọ sang đảng viên CS kia ... tạo cảm giác trì trệ cũ kỹ đáng chán, nhưng nếu quan sát kỹ thì chính trường VN không hề lặng lẽ đâu. Có điều các tranh chấp quyền lực được bao bọc trong sự đồng thuận, đoàn kết nội bộ và tránh những va chạm ầm ĩ vốn có thể là nguyên nhân gây ra nội chiến trong quá khứ. laugh.gif

Với nhận định như thế thì ắt sẽ đến lúc nền chính trị phải cải tổ, đổi mới để phù hợp với nhận thức chung của xã hội về Nhà nước và lãnh đạo. Khẩu hiệu CNXH có tác dụng như một vỏ bọc cho giai đoạn bình ổn hậu chiến, đồng thời cũng có thể được khai thác như một lý luận khả dĩ ứng dụng trong hoàn cảnh mới, kể cả trong kỷ nguyên thông tin toàn cầu dù cũ rích như In God We Trust! Nếu không thích chúng ta có thể chửi, nhưng cốt lõi của nó thì lại không dễ sờ soạng bởi tính phức tạp của các hệ giá trị chồng chéo trong đó. Con đường cải tổ chắc sẽ theo hướng thực tiễn cấu trúc lại bộ máy Nhà nước trước khi thay đổi danh xưng. Cấu trúc lại bộ máy vì áp lực từ nhiều phía từ trong lẫn bên ngoài, nhưng hy vọng là ở chỗ thay đổi đến từ nhận thức và chủ động của chính những người cầm quyền vì lợi ích của chính họ ("thà làm dân một nước tự do còn hơn làm vua một nước nô lệ" - Hoàng đế Bảo Đại - 1945). laugh.gif

Ờ tôi viết có khi trừu tượng quá. Nói tóm lại là Mimi thấy thế nào thì cứ làm như bạn muốn và có thể làm, xã hội là một tập hợp vận động đa cực mà. sp_ike.gif sp_ike.gif sp_ike.gif
Mimi
Dạo này quán triệt ghê lắm. Các bạn đi họp đảng về toàn bảo là nói dài và buồn ngủ cực, nhưng chốt đi chốt lại vẫn là : Đảng là lực lượng lãnh đạo suy nhất toàn xã hội; không gì và không gì khác là phải theo con đường xã hội chủ nghĩa và chỉ có con đường ấy cho dân tộc ta mà thôi. Công tác cán bộ dạo này cũng được siết chặt hơn. Tớ biết 1 bạn dạo nọ muốn lên phó giám đốc 1 chi nhánh và tình cờ nhìn thấy được công văn gửi từ HN vào bạn ấy sẽ không được lên vì liên quan đến chế độ cũ. Sau đó thì bạn ấy cũng chạy chọt nên đã giải quyết xong.
traingo
Tham khảo thêm ở đây nhé:
(@click here)
(Nếu các bạn có mâu thuẫn gì đám này thì ném đá mình ít thôi, mình giải thích sau)
root
QUOTE(traingo @ Jul 12 2011, 06:17 PM)
Tham khảo thêm ở đây nhé:
(@click here)
(Nếu các bạn có mâu thuẫn gì đám này thì ném đá mình ít thôi, mình giải thích sau)
*


Hóa ra là bạn này từ bên TL chạy sang đây. Giọng bạn nghe cũng hơi ngây thơ đấy nhỉ laugh1.gif
Mimi
Theo mình thì có khác biệt khá cơ bản trong cách đối chọi trên biển đông của Tàu đối với VN. Chẳng hạn nếu bọn Tàu gây sự lúc 5 giờ sáng thì các bạn hải quân nhà ta cũng phải gọi điện khẩn liên lạc với bộ chính trị trước khi có hành động gì. Bản thân các bạn trong bộ chính trị của ta cũng chẳng có ma nào đủ sức quyết định trong chốc lát nên cả hội phải hộc tốc họp nhau lại ( cũng có thể qua video chat ) khi mồm bạn nào bạn nấy cũng thối do chưa kịp đánh răng, đưa ý tưởng, biểu quyết thống nhất này nọ chán ra đã. Nó quậy lúc 5 giờ thì có khi 8 giờ chúng ta mới có quyết định. Các bạn hải quân mặc dù có ý tưởng gì hay ho thì luôn bị động và không thể tự triển khai được. Nói chung việc ra quyết sách từ chuyện Vàng Anh lộ băng sex hay hải quân Tàu hung hăng như nào thì quy trình ở bộ chính trị cũng thế cả.

Trong khi đó, ở TQ, kế sách của chúng nó đối với biển Đông là khá nhất quán. Bọn lãnh đạo ở trung ương trao nhiều quyền cho bọn hải quân. Bọn này có thể tự hành động mà không cần phải xin phép này kia nhiêu khê. Trước hay sau khi Hồ Cẩm Đào gặp Nguyễn Phú Trọng 1 vài hôm để nói này nói kia về hòa bình hữu nghị hợp tác thậm chí trên biển Đông thì hải quân Tàu vẫn có thể độc lập thi hành 1 số hành động của chúng nó. Các bạn trong BCT ta đắng họng không làm gì được.
Xốt
Tất nhiên, ở tuổi này rồi nhà em cũng không hề còn mảy may ảo tưởng vào một chính thể VN vì dân, đặt lợi ích quốc gia lên trên lợi ích cá nhân. Sinh vật vốn ích kỷ, sự ích kỷ đó ở người Việt Nam [nắm quyền] lại còn bị khóa chặt vào một hệ thống khổng lồ lộn xộn thì sao nó có thể dãy dụa ra mà tiến hóa thành vị tha được.
Những gì nhà em đã viết, chỉ là tham gia nói chơi cho vui, khi thấy nhân dân đồn thổi nhiều quá thôi.

Nhà em bảo lưu ý kiến cho rằng, ai có thể hòa nhập vào xã hội phương Tây, thì nên đi, đi dứt khoát. Sau một thế hệ, con ta vẫn là con ta, dù nó chẳng còn biết Việt Nam là cái nơi quỉ quái nào nữa. Cái hay là, chúng nó sẽ không còn những đau đớn, dằn vặt của chúng ta về một tổ quốc hèn yếu.

phatastic
Còn mình thì hy vọng cái sự chèn ép này kéo dài sẽ đủ mạnh để nhà nước tự thanh lọc, tự thay đổi hoặc bị thay đổi. Bây giờ xã hội cứ như loạn. Giá trị đảo điên. Sống bây giờ không cần biết đến ai xung quanh, nói gì đến quan tâm thế hệ mai sau. Không có sức ép như thế, có khi cả 1 hệ thống từ từ ngủ mê đến chết, không tỉnh dậy kịp.

Nghĩa là khác với Xốt, mình vẫn còn hy vọng/ ảo tưởng.

Thấy blog bác DongA có nêu vấn đề nhân sự cho ngành ngoại giao vẫn còn chưa rõ sau đợt đại hội Đảng kỳ này. Có phải có thay đổi về nhân sự ảnh hưởng đến đường lối ngoại giao kô? Có phải vừa rồi là để nắn gân VN trong việc chọn nhân sự hay không? Theo mình nghĩ thì lý do không phải từ phía VN mà từ TQ, bởi TQ đợt này có vẻ ngang ngược với cả Philipines lẫn VN chứ không chỉ 1 nước. Dù sao thì nếu có 1 đường lối ngoại giao rõ ràng, minh bạch thì VN dễ dàng phản ứng với các khiêu khích hơn, chứ như bây giờ thì có vẻ giống như Mimi nói, các cụ phải họp lại quyết định từng tình huống cụ thể, bị động hoàn toàn.
Mimi
QUOTE(phatastic @ Jul 13 2011, 08:51 AM)
Còn mình thì hy vọng cái sự chèn ép này kéo dài sẽ đủ mạnh để nhà nước tự thanh lọc, tự thay đổi hoặc bị thay đổi. Bây giờ xã hội cứ như loạn. Giá trị đảo điên. Sống bây giờ không cần biết đến ai xung quanh, nói gì đến quan tâm thế hệ mai sau. Không có sức ép như thế, có khi cả 1 hệ thống từ từ ngủ mê đến chết, không tỉnh dậy kịp.



Tớ nghĩ khó để tới đoạn đấy lắm. Bản thân TQ lẫn VN cũng không hề muốn.

Bài của TQ hiện nay theo tớ sẽ là đơn phương dựng giàn khoan, đem tàu bè hùng hậu ra canh; đẩy VN vào thế phải thỏa thuận khai thác chung. Khi VN đồng ý khai thác chung cũng có nghĩa là VN công nhận chủ quyền của chúng nó.

Bài của VN hiện nay là nới cho báo chí óanh hàng TQ, mời tàu hải quân bọn khác vào thăm, thậm chí tập trận chung. Nhìn chung không xi nhê gì lắm, chỉ đủ gãi ghẻ cho Tàu
Xốt
Một bài viết và phỏng vấn TS. Nguyễn Quang A về sự lệ thuộc của kinh tế Việt Nam vào Trung Quốc. Bài trả lời phỏng vấn này rất hay, bà con nên nghe thử.

http://telechargement.rfi.fr.edgesuite.net...yen_quang_a.mp3

Để thấy, hy vọng thật xa vời.
4000 năm lệ thuộc chưa phải là đã chấm dứt. Sợ rằng, vĩnh viễn.


Thứ hai 11 Tháng Bẩy 2011
Kinh tế Việt Nam phụ thuộc ngày càng nhiều vào Trung Quốc
Tác giả: Thanh Phương

Nguồn: http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20110711-k...-vao-trung-quoc

Nhập siêu từ Trung Quốc tăng đều đặn hàng năm, 90% dự án công nghiệp nặng lọt vào tay nhà thầu Trung Quốc: nền kinh tế Việt Nam ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc một cách đáng ngại. RFI Việt Nam phỏng vấn tiến sĩ Nguyễn Quang A từ Hà Nội.

Chuyên trang Diễn đàn Kinh tế VEF ngày 27/6 vừa qua đã đăng trên mạng Internet một bài báo tựa đề “Sự ưu ái kỳ lạ cho một nhà thầu Trung Quốc”. Trong bài này, tác giả Minh Tân đã đề cập đến Dự án cung cấp thiết bị, vật tư kỹ thuật và dịch vụ kỹ thuật cho nhà máy thủy điện Dakđrinh ( Quảng Ngãi ). Đây là một gói thầu quốc tế, nhưng theo bài báo, “ ngay từ khâu đánh giá sơ bộ hồ sơ thầu đến khâu lựa chọn nhà thầu đều có nhiều khuất tất.” Cho nên, cuối cùng, nhà thầu Dongfang Electric Corporation (DEC ) của Trung Quốc thắng thầu, mặc dù công ty này không hề đạt bất cứ tiêu chuẩn nào theo các quy định của Luật đấu thầu và lẽ ra đã bị gạt ra ngay từ giai đoạn đánh giá sơ bộ.

Nhưng đây không phải là trường hợp duy nhất mà hiện nay, tuyệt đại đa số các gói thầu EPC (tạm gọi là thầu trọn gói, tức là thầu từ thiết kế, cung ứng thiết bị cho đến xây lắp) đã lọt vào tay các nhà thầu Trung Quốc. Theo nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách - VEPR, Đại học Quốc gia Hà Nội, có đến 90% dự án công nghiệp nặng như các công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hóa chất… của Việt Nam đều do Trung Quốc đảm nhiệm, với giá trị trúng thầu từ hàng trăm triệu cho đến hàng tỷ USD mỗi dự án.

Điều đáng nói là các nhà thầu Trung Quốc sau khi trúng thầu ở Việt Nam không chỉ đem theo các chuyên gia, mà còn đưa rất nhiều lao động phổ thông sang, mặc dù luật Việt Nam không cho phép sử dụng lao động phổ thông là người nước ngoài.

Theo tờ Thanh Niên, trong bài báo đăng trên mạng ngày 20/6, tại Hải Phòng, Quảng Ninh, đi kèm một nhà máy nhiệt điện do nhà thầu Trung Quốc đảm nhận là hàng trăm công nhân Trung Quốc đổ về. Cứ thế, xung quanh nhà máy những "phố Tàu" xuất hiện, làm đảo lộn cuộc sống của người dân địa phương.

Tại xã Khánh Phú, huyện Yên Khánh ( Ninh Bình ), số công nhân Trung Quốc cũng đông đến mức mà theo tờ Thanh Niên, đã hình thành một “Phố Trung Quốc”, với gần 1.500 lao động Trung Quốc làm việc cho Nhà máy đạm Ninh Bình mà không có giấy phép. Hậu quả của sự có mặt đông đảo công nhân Trung Quốc là người lao động Việt Nam thiếu công ăn việc làm và tình trạng này gây ra nhiều vấn đề phức tạp về an ninh trật tự.

Đã không có biện pháp ngăn chận hoặc giảm bớt làn sóng ồ ạt lao động Trung Quốc, có nơi còn xây phố dành riêng cho người Hoa. Báo mạng Tuần Việt Nam cuối tháng 6 vừa qua đã tiết lộ là một khu phố dành riêng cho người Hoa mang tên mang cái tên rất Tàu là Đông Đô Đại Phố đang được triển khai đầu tư xây dựng ngay giữa trung tâm Thành Phố Mới ở Bình Dương. Khu phố này do chính Công ty Becamex IJC của tỉnh Bình Dương làm chủ đầu tư.

Trang web của công ty Becamex IJC quảng cáo dự án này là: “Sự kết hợp tài tình trong cách bố trí màu sắc và những biểu tượng truyền thống của người Hoa, tượng trưng cho sự thịnh vượng, vương giả và trường tồn với thời gian.”!

Một hiện tượng khác cũng đáng lo ngại không kém là việc các lái buôn Trung Quốc gần đây lại đẩy mạnh hơn nữa việc thu gom nông sản ở Việt Nam, thậm chí vào tận vườn của nông dân để mua. Điều này không hẳn là có lợi cho nông dân, mà trái lại, các lái buôn Trung Quốc có đầy mưu mẹo, để lúc thì đẩy giá lên thật cao, lúc thì ép giá xuống thật thấp.

Hiện tượng này gây thiệt hại lâu dài cho nông dân và cho ngành xuất khẩu nông sản nói chung của Việt Nam. Ngoài ra, nó còn gián tiếp làm giá lương thực, thực phẩm cũng như các mặt hàng thiết yếu trong nước tăng cao, khiến đời sống dân nghèo càng thêm khốn đốn. Điều đáng nói là hiện tượng nói trên đã kéo dài từ nhiều năm qua, chứ chẳng phải mới mẻ gì.

Trả lời tờ Nông Thôn Ngày Nay tháng 6 vừa qua, tiến sĩ Phạm Tất Thắng, chuyên gia kinh tế cao cấp giải thích: “ Từ trước đến nay sự phối hợp giữa các bộ, ngành của ta không tốt, dẫn đến không quản lý, không thống kê được lượng hàng hóa nói chung và nông sản nói riêng xuất sang TQ. Lợi ích quốc gia của chúng ta đã chưa được đặt lên hàng đầu, mà mới chỉ quan tâm đến lợi ích của một nhóm nào đó. Do vậy, nhiều nông sản của ta xuất sang TQ rơi vào tình trạng không thể quản lý nổi. Cuối cùng thiệt hại vẫn là chúng ta.”

Những yếu tố nói trên đã khiến kinh tế Việt Nam ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc. Trước hiểm họa này, Việt Nam cần phải thi hành những biện pháp gì? Sau đây mời quý vị nghe phần phỏng vấn chuyên gia kinh tế, tiến sĩ Nguyễn Quang A từ Hà Nội.
Skywalker
Về mặt quốc phòng và lãnh thổ, tôi nghĩ VN đã có rất nhiều kinh nghiệm và kịch bản để đối phó với bất kỳ cuộc chiến nào. Ví dụ một cái tồi tệ nhất, là nước ngoài (TQ) dùng thế áp đảo về lực lượng quân sự chớp nhoáng tiêu diệt toàn bộ quân dân VN đồn trú tại Trường Sa. Chuỗi phản ứng kế tiếp sẽ là một cuộc chiến tranh nhân dân và du kích trên biển nhằm tiêu hao sinh lực địch và cuối cùng là tổng phản công. Kịch bản này đầy rẫy trong lịch sử và gần như đã được tự động hóa trong tư duy của người VN, thậm chí còn trở nên thuận tiện hơn bởi tính chất mong manh của việc chiếm hữu và khai thác biển (trái mìn giá 50$ vẫn có sức uy hiếp cả dàn khoan dầu giá 100M$ với lực lượng phòng vệ dày đặc). Đây cũng là cái hố chông VN nổi tiếng mà TQ đã và sẽ muốn tránh; thay vào đó là câu chuyện về can thiệp kinh tế lẫn chính trị như bài của Xốt đã dẫn ở trên.

Với kịch bản khả dĩ hơn kịch bản chiến tranh là TQ dắt mũi VN bằng cả củ cà rốt lẫn cây gậy, thì việc cần làm là đánh giá tổng quát các tham số của phương trình điều hòa trong một chaotic system (?). Một tham số nền tảng mà ít người nói đến lại chính là mô thức tâm lý của người VN trước các diễn biến xã hội. Phản ứng với chiến tranh thì đã nói ở trên rồi, nhưng phản ứng với sự cai trị và phát triển hòa bình thì rất không đồng đều và do đó cũng rất khó dự đoán. Thực tế là VN luôn đi sau trong cả năng lực kinh doanh lẫn khoa học công nghệ, cho nên chuyện lệ thuộc vào đầu tư nước ngoài là không thể tránh khỏi. Giới lãnh đạo VN cũng chỉ có lựa chọn hạn chế là lợi dụng sức căng của cạnh tranh quốc tế để giữ kinh tế xã hội như một vùng đệm và cố gắng sống sót qua giai đoạn đi trên dây.

Một cách tích cực mà nói, thì người VN có xu hướng hiểu biết hơn, nhận thức rõ ràng hơn về sự ràng buộc giữa phát triển kinh tế và sự gắn kết xã hội. Cũng giống như TQ, VN không có truyền thống về xã hội dân sự và vẫn đang lần mò trong mâu thuẫn văn hóa Nho giáo "quân thần phụ tử" với tự do dân chủ kiểu phương Tây. Tương lai có thể cho chúng ta một sự kết hợp hài hòa khi mà mỗi thành viên trong xã hội tìm được nhóm của mình và thông qua nhóm để tham gia vào thiết chế chung. Tức là thay vì cảm thấy cô đơn trước một xã hội đảo điên, ích kỷ ...vv thì người ta sẽ tham gia vào các câu lạc bộ (tự phát hoặc có nằm trong hệ thống chính trị xã hội) để tìm kiếm và tạo ra giá trị (từ nuôi dạy con ngoan con khỏe, chơi ô tô cho tới kỹ nghệ gia hay làm chính khách ...vv). Làm công dân có trách nhiệm ở VN có thể khó hơn ở phương Tây, song nếu suốt đời chỉ kêu than về khó khăn thì dù có sinh ra ở Tây con người vẫn thuộc hạng hai mà thôi. laugh.gif
Mimi
Tớ nghĩ nếu nói như bác Sky, nếu VN dám thả trái mìn giá 50$ ( dù tớ không nghĩ có loại mìn nào mà rẻ thế này) vẫn có sức uy hiếp cả dàn khoan dầu giá 100M$, đảm bảo TQ sẽ đánh ngay các đảo VN đang đồn trú. Chiến thuật hiện tại của TQ rất lỳ lợm, họ sẽ dùng mọi cách khiêu khích, nhưng sẽ không nổ súng cho tới lúc VN nổ súng. Một khi 2 bên đã nổ súng, chắc chắn sẽ có một trận đánh lớn trên biển và khả năng là VN sẽ đơn độc đánh nhau với TQ.

Mà nói giàn khoan cho vui, lỡ chả hút được giọt dầu nào mà nó lại lấy giàn làm luôn cái đảo nổi thì khốn.
Xốt
Nói một cách ngắn gọn về khả năng VN vs. TQ: đánh cái chim!
Từ sự lệ thuộc lớn như vậy về kinh tế (xem phỏng vấn TS. Nguyễn Quang A ở trên), khả năng VN nổ súng trước ~= 0.
TQ thì không cần nổ súng trước.

Nhà em thấy, nếu đã có nhiều khả năng xung đột lãnh thổ trực tiếp với TQ nhưng lại ở thế yếu như VN, thì việc gắn bó chặt chẽ nền kinh tế của mình vào TQ là hành động tự đưa mình vào miệng cọp. Thà rằng VN lệ thuộc kinh tế vào Nhật, Mỹ, EU ... còn đỡ hơn.

Con đường duy nhất cho Việt Nam trong cuộc chiến trường kỳ chống lại sự xâm lấn của Trung Quốc là con đường tư bản hóa nhanh hơn TQ, để kinh tế VN phát triển nhanh hơn TQ. Nhưng với sự lệ thuộc kinh tế, nhất là phải nhập siêu nguyên liệu và công nghệ từ TQ một cách kinh khủng như VN hiện nay, khả năng VN tăng trưởng kinh tế với tốc độ nhanh hơn TQ là không thể! Vì TQ không dại gì để tốc độ phát triển của VN nhanh hơn họ, để VN thoát khỏi vòng tay thân ái của họ.

Một hoàn cảnh tương tự Mỹ - Mexico, nhưng TQ vẫn chưa phải là Mỹ, VN có lẽ vẫn có thể thoát khỏi số phận Mexico, dù cơ hội rất nhỏ.
Pages: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16
Quán nước đầu làng Ven > Gặp Gỡ - Trao Đổi - Làm Quen > Thời Sự
Bạn đang xem phiên bản gọn nhẹ của diễn đ n dưới dạng text, để xem các b i viết với đầy đủ mầu sắc v hình ảnh hãy nhấn v o đây !
Invision Power Board © 2001-2018 Invision Power Services, Inc.