Langven.com Forum

Giúp đỡ - Lục lọi - Dân l ng - Lịch
Full Version: Bài Văn đạt điểm 10 Của Cô Bé Bán Rau
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Thị Anh
Bài văn đạt điểm 10 của cô bé bán rau


Bài thơ là âm điệu của một cõi lòng bị sóng khuấy động, đang rung lên đồng điệu đồng nhịp với sóng biển. Rạo rực đến xôn xao, khát khao đến khắc khoải, có một hình tượng sóng được vẽ lên bằng một âm điệu dập dồn, chìm nổi, miên man như hơi thở chạy suốt cả bài...". Đó là một phần bài thi môn Văn đạt điểm 10 duy nhất tại ĐH Đà Nẵng của cô bé bán rau Hoàng Thùy Nhi.

Câu 2 (5đ): Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh. Anh (chị) cảm nhận gì về vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu qua hình tượng này?


Hoàng Thùy Nhi.

“Sóng” được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”, xuất bản năm 1968 của nữ nhà thơ tình nổi tiếng Xuân Quỳnh. Bài thơ nói về tâm trạng, tình yêu mãnh liệt của người con gái khi yêu. Hãy đến với bài thơ bằng nhạc điệu, bài thơ là âm điệu của một cõi lòng bị sóng khuấy động, đang rung lên đồng điệu đồng nhịp với sóng biển. Rạo rực đến xôn xao, khát khao đến khắc khoải, có một hình tượng sóng được vẽ lên bằng âm điệu, một âm điệu dập dồn, chìm nổi, miên man như hơi thở chạy suốt cả bài.

Sắc điệu trữ tình của bài thơ được gợi lên từ hình tượng sóng. Cả bài thơ là những con sóng tâm tình xôn xao trong lòng người con gái đang yêu khi đứng trước biển ngắm nhìn những con sóng vô hồi, bất tận. Sóng là một hình tượng ẩn dụ, đó là sự hóa thân của cái tôi trữ tình của nữ sĩ, lúc thì hòa nhập, lúc sự phân thân của “em” - người con gái đang yêu một cách say đắm. Sóng đã khơi gợi một hồn thơ phong phú, hồn nhiên, sôi nổi. Thông qua hình tượng sóng, Xuân Quỳnh đã có một cách nói rất hay để diễn tả tâm trạng của người con gái.

Thật tự nhiên và thơ mộng, con sóng nhớ bờ nên ngày đêm sóng vỗ, sóng thao thức với thời gian và đại dương. Cũng giống như bên đợi thuyền, thuyền nhớ bến, lúc nào lòng người con gái cũng bồi hồi nhớ thương:

“Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức”

“Còn thức” tức là lúc nào em cũng nhìn thấy rõ hình bóng anh, ánh mắt anh ... Một tình yêu cuồng nhiệt, say mê. Con sóng khao khát được đến bờ để được vỗ về, ve vuốt:

“Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi”

(Xuân Diệu) Nhận xét về bài văn đạt điểm 10

Người chấm 1: Thạc sĩ Lê An Vinh, giảng viên khoa Ngữ văn, ĐH Sư phạm Đà Nẵng:

“Bài làm hoàn chỉnh cả 3 câu, nếu áp với đáp án của Bộ thì vẫn còn thiếu một vài ý nhỏ. Nhưng bù vào đó, là sự cảm thụ văn học rất tốt, tư duy mạch lạc, chất văn bay bổng, cảm xúc dồi dào, đặc biệt giàu sáng tạo.

Người chấm 2: Thạc sĩ Lương Vĩnh An, giảng viên khoa Ngữ văn, ĐH Sư phạm Đà Nẵng:

“So với đáp án của Bộ, bài làm chưa đạt 100%. Nhưng sự sáng tạo trong tư duy, ngôn ngữ, xúc cảm văn chương... thì thật đáng ngạc nhiên. Đọc câu một, nghĩ người làm học thuộc bài, nhưng càng đọc càng không tin đó là một bài làm của thí sinh trong thời hạn 180 phút! Chữ viết đẹp, câu cú rành mạch. Nếu có điểm 11, tôi sẽ cho bài viết điểm đó!”.


Cũng như “em” muốn được gần bên anh, được hòa nhịp vào trong tình yêu với anh. Tình yêu của người con gái thật mãnh liệt, nồng nàn. Sóng xa vời cách trở vẫn tìm được tới bờ, cũng như anh và em sẽ vượt qua mọi khó khăn để đến với nhau, để sống trong hạnh phúc trọn vẹn của lứa đôi.

“Ở ngoài kia đại dương
Trăm ngàn con sóng nhỏ
Con nào cũng tới bờ
Dù muôn vời cách trở”

Người con gái đã bày tỏ lòng mình một cách chân thành, say đắm, thắm thiết. Chân thật và thủy chung là đặc tính của tình yêu:

“Dẫu xuôi về phương Bắc...
Hướng về anh một phương”.

Sóng đã bày tỏ nỗi lòng của người con gái, khát vọng được sống hết mình trong một tình yêu đẹp, sắt son thủy chung. Người ta thường nói xuôi vào Nam, ngược ra Bắc; nhưng ở đây, trong nỗi nhớ chất đầy nhà thơ lại dùng ngược lại. Từ đó nhà thơ đã nói đến nỗi nhớ bất chấp vạn vật, khoảng cách, tình yêu là sự gặp gỡ giữa hai tâm hồn không có giới hạn.

Cuối cùng sóng đã nói hộ nhà thơ nỗi khát vọng được sống trọn vẹn trong tình yêu. Tình yêu lứa đôi đẹp đẽ, nồng nàn như trăm ngàn con sóng nhỏ giữa đại dương mênh mông, muốn được hoà nhịp vào biển lớn của tình yêu cộng đồng:

“Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ”

Cả bài thơ, nếu kể đến nhan đề, thì tác giả đã mười một lần nhắc đến từ “sóng”. Sóng vỗ như tâm tình xôn xao. Sóng cho ta nhiều ấn tượng về âm điệu của sóng, cũng như giọng điệu tâm tình, nhịp điệu của bài thơ. Thơ hồn nhiên, liền mạch về cảm xúc, trong sáng trong cách diễn đạt của tác giả. Sóng vỗ trên đại dương mênh mông cũng chính là sóng vỗ trong lòng người con gái.

Từ hình tượng “sóng” Xuân Quỳnh cho ta thấy rõ vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu. Với tình yêu chân thành, thắm thiết, người phụ nữ muốn sống hết mình, sống trọn vẹn trong tình yêu đẹp. Yêu là nhớ ngày mong đêm, người phụ nữ khát khao được hòa nhập gần gũi trong tình yêu ấy. Họ yêu thật nồng nàn, say đắm, thủy chung.

Xuân Quỳnh viết bài thơ này vào những năm 1967, khi cuộc kháng chiến của nhân dân miền Nam ở vào giai đoạn ác liệt, khi thanh niên trai gái ào ào ra trận “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, khi sân ga, bến nước, gốc đa, sân trường diễn ra những cuộc chia ly màu đỏ. Cho nên có đặt bài thơ vào trong hoàn cảnh ấy ta mới càng thấy rõ nỗi khát khao của người con gái trong tình yêu.

“Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được”

Đọc xong bài thơ Sóng ta càng ngưỡng mộ hơn những con người phụ nữ Việt Nam, những con người luôn thủy chung, luôn sống hết mình vì một tình yêu. Xuân Quỳnh xứng đáng là một nhà thơ nữ của tình yêu lứa đôi, bà đã làm phong phú hơn cho nền thơ nước nhà.

(Theo Tiền Phong)
nestcafeviet
Khổ thế đấy các bác, cứ tưởng em nó làm ngon. Ai ngờ....lại văn mẫu. Hết mừng.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.as...80&ChannelID=13
root
Bài văn đạt điểm 10: Sản phẩm của cách ra đề thi

Ý kiến của độc giả với bài báo: Bài văn đạt điểm 10 duy nhất giống hệt bài văn mẫu

1. Tôi nghĩ là một học sinh đi thi thì bao giờ cũng cố gắng để đạt được điểm cao. Mà cách tốt nhất và có lẽ duy nhất là làm theo đúng đáp án. Nếu bài làm văn có hay đến thế nào đi nữa nhưng không đúng đáp án thì cũng khó mà đạt điểm tối đa.

Trong trường hợp em Hoàng Thuỳ Nhi nói trên, em đã rất cố gắng ôn tập tốt và thi đạt điểm tối đa. Nếu có trách thì chỉ nên trách những người ra đề thi không chịu suy nghĩ kỹ trước khi ra đề thi, còn học sinh thì làm được theo sách là giỏi lắm rồi.

Ý kiến của: Trương Xuân Trúc
Địa chỉ: Tổng cục Hải quan
Email: xuantruc66@yahoo.com

2. Bài văn duy nhất 10 điểm giống hệt bài văn mẫu!!!. Thật là hay quá, chuyện lạ hoá không lạ. Ở ta có quá nhiều chuyện lạ đến mức tôi không còn khả năng ngạc nhiên nữa. Lạ quá hóa quen mà! Nhưng bài thi mà giống bài văn mẫu thì không nên kết tội một thí sinh là "đạo văn". Vì có văn mẫu cháu nó học thuộc mà thôi. Rõ ràng quá. Mà nếu không thế các "nhà" soạn văn mẫu bán cho ai?! Đây đúng là sản phẩm "xịn" của giáo dục Việt Nam!

Ý kiến của: Nguyen Tran Thang
Địa chỉ: Hà Nội
Email: thang-tran@fpt.vn

3. Theo ý kiến của tôi nói thí sinh Hoàng Thuỳ Nhi đạo văn là không đúng ở chỗ: Em sử dụng các kiến thức đã được nêu trong các tài liệu của chương trình dạy học do Bộ Giáo dục ban hành là hoàn toàn hợp lệ. Tôi là người học toán, tôi sử dụng tiên đề của Ơclít liệu có thể nói tôi đạo toán của Ơclít được không? Điều đáng nói ở đây là việc ra đề không có tính đổi mới, lặp lại các đề tài đã sử dụng trong rất nhiều năm nên không khích lệ được khả năng sáng tạo của học sinh.

Ý kiến của: Trần Tùng
Địa chỉ: Hà Nội
Email: sao_bang237@yahoo.com

4. Tôi không nghĩ là đạo văn, mà tôi nghĩ là sự sáng tạo dựa trên những nền tảng có sẵn. Văn mẫu để làm gì? Chẳng phải để học sinh tham khảo, học hỏi đó sao? Chúng ta không nên nghĩ rằng một học sinh công lập thì không có khả năng sáng tạo. Văn chương cơ bản là cảm thụ, sáng tạo. Nếu một học sinh biết vận dụng những gì đã học, đạt được sự thăng hoa trong văn học thì chúng ta nên lấy đó làm gương cho thế hệ học sinh bây giờ. Vả lại tôi nghĩ chẳng lẽ nếu Nhi đạo văn tại sao Hội đồng giám khảo lại cho em con 10 tròn trịa như vậy. Chẳng lẽ Hội đồng giám khảo không bao giờ đọc văn tham khảo sao?

Ý kiến của: Trần Lê Thương
Địa chỉ: An Khê, Gia Lai
Email: lethuong142@yahoo.com
Chitto

Các bác có post thì cũng làm ơn cho vài dòng ý kiến của các bác, hay là nhận xét đánh giá gì đó.

Chứ đưa lên không khơi khơi thế này, không khác gì câu bài cả, vì những cái bài đó ở đầy trên các báo online rồi, tôi tin rằng mọi người cũng đã đọc rồi. Vào đây thấy topic mới, tưởng có gì hay ho, ý kiến gì đặc sắc, ai dè lại chả khác gì cái đã đọc trên báo.

Chán ốm....
root
Theo yêu cầu của bác Chitto, tớ viết vài dòng tâm sự về bản thân: Số là tớ hồi nhỏ rất dốt văn. Từ lớp 1 đến lớp 8 chưa bao giờ đạt quá điểm 7, nhưng cũng may là chưa bao giờ xơi 4. Một lần, tớ được bác tặng 1 cuốn "Các bài văn tham khảo" của tỉnh Bắc Thái, trong đó có sẵn những bài văn mẫu rất hay trong chương trình học lớp 8. Đến một lần nọ, tớ nghĩ ra một kế để đối phó với bài kiểm tra của cô: chép sẵn 1 bài mẫu ra giấy nháp. May quá, cuối cùng lại trúng tủ. Thế là mình giả vờ hí hoáy ngồi lập dàn ý, viết nháp suốt 1 tiết đầu tiên. Đến tiết sau, vứt hết giấy nháp đi, rồi lôi bài văn mẫu ra ung dung công khai chép laugh.gif Đến khi trả bài, cô cho tớ 8 điểm, đồng thời nhận xét tuyên dương vì sự tiến bộ vượt bậc.

Thế là tớ mới vừa sướng điên người, lại vừa thấy lo vì nếu cứ áp dụng cách này thì đi đêm mãi ắt sẽ có ngày gặp ma. Tớ ngồi đọc đi đọc lại bài văn "của mình" và so sánh với những lần trước đó thì phát hiện ra một điều là: từ trước đến giờ mình không hề có chút sáng tạo nào trong khi làm văn và rất thiếu tự tin trong việc viết lách, nên chỉ đạt điểm trung bình là phải. Và từ đó trở đi, tớ mới ngộ ra cách học văn, nên có thể đạt 7-8 là chuyện thường tình mà không cần phải giở thủ đoạn ra nữa.

Như vậy là em học sinh 10 điểm ở trên học thuộc lòng hay "quay" được bài văn mẫu cũng không phải là xấu xa gì lắm. Đối với em đó, nếu mà nhân lúc nhận được lời khen tặng của mọi người, lại có thêm tự tin phấn đấu, thì cũng là một cái hay.
Mìn Trần
Hồi học cấp 2 cấp 3 thì môn văn học vẫn là môn học yêu thích nhất của tớ clap.gif . Cấp 2, tớ hay đọc các bài viết bình luận của các bác phê bình văn học này nọ, rồi đọc tham khảo thêm tuyển tập các bài làm văn từng đoạt cao trong kỳ thi quốc gia. Còn các cuốn văn mẫu thông thường thì tớ có liếc qua, nhưng thấy như sau:
- nếu bài văn mẫu là do 1 thầy giáo nào đó viết thì giọng thầy rất khác với giọng học sinh
- nếu là do 1 bạn học sinh nào đó viết thì thường là không hay bằng tớ.
Thậm chí khi "trình" đã lên cao thì tớ thấy tớ cũng viết ngang ngửa với các bài văn đoạt giải to cái cuốn thi học sinh giỏi devil2.gif . Văn ở lớp tớ thường là 9 hoặc 9.5 điểm w00t.gif . Từ lớp 10 trở lên tớ chuyển sang ban tự nhiên nhưng các thầy cô giáo nói không có bạn nào ở ban xã hội là đối thủ của tớ về môn văn. Mỗi lần trả bài kiểm tra, cô giáo thường đọc to bài tớ lên cho cả lớp nghe. Và các em gái nằm rạp hết cả lên bàn, đầu kề tay hết sức xúc động nhớ thương scared.gif . Lúc mà học chuyên văn, với phần cảm thụ văn học, lắm lúc thầy ra đề bài liên quan đến 1 tác phẩm hoàn toàn không có trong sách giáo khoa thì hầu như không có bạn nào đọ lại tớ. Cấp 2 và cấp 3, chuyển lui chuyển tới thì tớ học ở 4 trường nhưng hầu như không có đối thủ ở môn văn học . Đáng lẽ phải post bài này ở tiết mục tự hào của nữ binh sĩ Mèo mới phải w00t.gif
Mip
ồi.Tớ thấy chuyện bài thi giống văn mẫu là một chuyện quá bình thường trong chế độ học /thi ở nhà mình.
Thậm chí, nếu nghiên cứu ở diện rộng, tớ nghĩ là chẳng có mấy bài là thực sự của thí sinh viết ra cả. Các lớp luyện thi (nơi mà thầy giáo làm sẵn bài mẫu của mình và đến lớp đọc cho học sinh chép lại), các sách hướng dẫn, các đáp án..... đã làm hết phần việc của họ rồi....

Hồi xưa tớ thi đại học cũng thế! Mượn vở những đứa đi học luyện thi (vài ba lớp cho nó đa dạng) photo về, đọc đọc, học học..... rồi xào xào lại cho nó khác bài những đứa khác chứ cũng chẳng tự ngồi nhằn mấy chục cái đề thi làm gì!!!!

Ngay cả các thầy giáo chấm bài cũng dựa theo "đáp án" của Bộ Giáo Dục cơ mà. Đã có đáp án thì sẽ có bài giống đáp án.....

Thiết tưởng vấn đề cần quan tâm nằm xa hơn là đề thi và chấm thi mà là cách dạy, cách học.... Hừm, lại quay về chủ đề muôn thủa nhỉ!!!!

Mìn Trần
Việc dạy và học văn ở VN bây giờ đã đạt đến mức độ khuôn phép, công thức hết cả rồi. Cái gọi là sáng-tạo chỉ là 1 sự hết sức lạc lõng và xa xỉ. Còn sự ăn cắp thì ôi thôi nơi nơi, đứt dây thần kinh xấu hổ hết cả rồi.

Gần đây lại có em Ngọc Khuê thuổng thơ từ chữ này qua chữ khác lại còn dõng dạc tuyên bố tui làm tui làm. Chổ " sáng tạo" duy nhất của nữ ca sĩ Khuê là mấy câu cuối, nhưng than hỡi, lại lòi đuôi dốt ra.

Trong khi bé Thương kia viết :
"
Đi qua mùa thu không qua được nỗi buồn
Ám ảnh thời gian điều còn, điều mất
Dẫu ngày con sinh nắng vàng, gió hát
Nụ cười cha không trọn vẹn bình yên "

thì nàng chuồn chuồn ớt của chúng ta :

"Mùa thu qua nỗi buồn cha chưa dứt
Ánh mắt cha không trọn vẹn bình yên
Chị con đi ngày trời xanh, gió hát
Khúc hát buồn sâu thẳm nơi tim cha "

Chị gái chết mà đặt trong khung cảnh "trời xanh. gió hát " cry1.gif Quả thật em Khuê thật sáng tạo, "người buồn cảnh vẫn vui như chưa bao giờ được vui"
Nhu la giac mo
QUOTE(Mìn Trần @ Aug 11 2006, 06:32 PM)
Việc dạy và học văn ở VN bây giờ đã đạt đến mức độ khuôn phép, công thức hết cả rồi. Cái gọi là sáng-tạo chỉ là 1 sự hết sức lạc lõng và xa xỉ.  Còn sự ăn cắp thì ôi thôi nơi nơi, đứt dây thần kinh xấu hổ hết cả rồi.

Gần đây lại có em Ngọc Khuê thuổng thơ từ chữ này qua chữ khác lại còn dõng dạc tuyên bố tui làm tui làm. Chổ " sáng tạo" duy nhất của nữ ca sĩ Khuê là mấy câu cuối, nhưng than hỡi, lại lòi đuôi dốt ra.

Trong khi bé Thương kia viết :
"
Đi qua mùa thu không qua được nỗi buồn
Ám ảnh thời gian điều còn, điều mất
Dẫu ngày con sinh nắng vàng, gió hát
Nụ cười cha không trọn vẹn bình yên "

thì nàng chuồn chuồn ớt của chúng ta :

"Mùa thu qua nỗi buồn cha chưa dứt
Ánh mắt cha không trọn vẹn bình yên
Chị con đi ngày trời xanh, gió hát
Khúc hát buồn sâu thẳm nơi tim cha "

Chị gái chết mà đặt trong khung cảnh "trời xanh. gió hát "  cry1.gif Quả thật em Khuê thật sáng tạo, "người buồn cảnh vẫn vui như chưa bao giờ được vui"
*



Bạn Khuê học cùng lớp em hồi lớp 10, lên lớp 11, mấy cô giáo dạy lớp em ko thể chấp nhận mãi kiểu "hát lấy điểm thay làm bài", không biết chuyển vế phương trình thì phải đổi dấu, và một vài thành tích lôi kéo mấy bạn trai "ngồi trong lớp như ngồi trong công viên" (cô giáo dạy Hóa của bọn em còn gọi bạn ấy lên nói thẳng rằng "Cô đừng vì mình mà làm hỏng thêm anh Khánh")cho nên nói khéo để bạn ấy chuyển trường, việc vào trường và việc chuyển lớp cũng dễ bởi mẹ nuôi bạn ấy là hiệu phó trường em. Bạn ấy tuy chuyển lớp nhưng khi lớp em cần cũng rất nhiệt tình, phong trào của lớp, của trường là ko thể thiếu bạn ấy được chứ cũng ko có ngôi sao quá chỉ có mỗi chuyện ko mặc áo dài trắng đến trường như quy định đồng phục mà là áo hồng, áo tím, váy thôi. Khuê là người rất có chí rèn luyện khả năng của mình, trước đây bạn ấy chưa hát hay được như bây giờ, nhớ ngày xưa có lần sinh hoạt lớp bạn ấy hát bài "Lối cũ ta về" của Thanh Tùng đến đoạn cao thì bị đuối giọng, hụt hơi, sau đó 1 tuần liền bạn ấy ko hát nữa (chắc cũng hơi ngượng). Những cố gắng của Khuê trong việc rèn luyện khả năng ca hát khiến bạn bè và thầy cô trong trường đến giờ vẫn rất phục cho dù ấn tượng về bạn ấy trong thời gian học phổ thông là như thế đấy.

Nói chung thì bọn em không lạ kiểu hồn nhiên trong sáng đến mức ko thể tin được khi bạn ấy "diễn" trước giới truyền thông.

Em chỉ nhớ cái ngày đầu tiên em vào lớp học, bạn Khuê rủ ra ngồi cạnh bạn ấy và hỏi em có biết bố bạn ấy là ai không? Em nói em ko biết. Bạn ấy bảo em có để ý đến tên nhạc sĩ PNK ở cuối nhiều bộ phim truyền hình không. Em bảo là cái tên cũng quen quen, chắc là em thấy rồi. Thế là bạn ấy giới thiệu với em rằng đó là bố bạn ấy - Họa sĩ, nhạc sĩ PNK. Em cũng tin thế cho đến ngày em thất vọng khi nhìn thấy bố bạn ấy không giống với ông nhạc sĩ PNK sáng tác nhạc cho phim mà em đã nhìn thấy trên ti vi. Hóa ra là 2 người trùng tên nhau, bố bạn Khuê cũng là họa sĩ nhưng là họa sĩ kẻ biển quảng cáo, cũng là nhạc sĩ nhưng chỉ sáng tác vài bài vui vui cho trường học thôi.
LacThien
Có Mìn lòi đuôi dốt ra thì có, vừa mới mở miệng chê nền giáo dục chỉ toàn là khuôn sáo và công thức thì câu sau đã: Người buồn thì cảnh cấm được vui, các cụ xưa đã bảo thế rồi. Đấy sai là về tư duy.
Về đánh giá ý nghĩa hình ảnh câu văn cũng sai bét: Trời xanh gió hát mà là vui à? Gió hát mà hát khúc não nề, khúc u hoài, khúc trầm tư thì sao? Màu xanh thì có thể gắn với sự yên bình thanh thản chứ không phải trời cứ xanh là phải vui.. Thế nhỡ ngày chị em Khuê ra đi trời nó xanh, và lộng gió thật Mìn bắt em ấy tương một câu kiểu:
Chị con đi ngày trời mưa gió khóc, hay gió rú , gió gào mới gọi là bố của kinh hoàng. Hóa ra văn điểm trung bình toàn nắm phải chim à quên 9.5 là toàn kiểu hồng hồng tím tím sáng tạo trong khuôn khổ thế đấy.
Nhu la giac mo
Còn bài văn của cô bé bán rau thì đúng là ko đáng được 10 vì nó không sáng tạo nhưng khả năng nhập tâm, ghi nhớ và kết nối khá nhuần nhuyễn thì cũng xứng được 8 trở lên.

Các cụ đã dạy rồi "Văn ôn võ luyện", học sinh bây giờ đọc nhiều sách văn mẫu nó ngấm vào người rồi nên là có bị thụ động cũng là dễ hiểu.
Mìn Trần
QUOTE(LacThien @ Aug 11 2006, 08:30 PM)


Cách giải thích hay ho là em Khuê ca sĩ hay hát, hát hay hay hát , chị gái mất, nàng vẫn muốn gió hát cho bố nghe. Thật đúng là lời của gió w00t.gif , iêm có nghe thấy anh nói gì không, anh có nghe thấy gió nói gì không, anh mang thương nhớ gửi vào trong gió w00t.gif

Than ui thời đại của chúng ta :

Có mấy cái đạo thuyền nào chở?
Đâm mấy thằng gian rồi nát nhà

Cụ Đồ Chiểu có sống lại cũng đục nốt 2 cái màng nhỉ, chứ mỗi đui không chắc khó giữ được đạo nhà w00t.gif Mà bi giừ nói đạo chả biết đạo nào, đức đạo, đạo lý hay đạo văn đạo thơ đạo nhạc đạo họa đạo tặc ? ... scared.gif
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Bạn đang xem phiên bản gọn nhẹ của diễn đ n dưới dạng text, để xem các b i viết với đầy đủ mầu sắc v hình ảnh hãy nhấn v o đây !
Invision Power Board © 2001-2024 Invision Power Services, Inc.