Langven.com Forum

Full Version: Hoàng Sa Và Trường Sa?
Quán nước đầu làng Ven > Gặp Gỡ - Trao Đổi - Làm Quen > Thời Sự
Pages: [1], 2, 3, 4, [>], [>>]
Tuongcuop
Nam quốc sơn hà nam đế cư
tiệt nhiên định phận tại thiên thư
như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
nhữ đẳng hành khan thủ bại hư


Tôi đọc tin bấy nay trên báo chí tin Trung Quốc bắn dân chài ta, tin Trung Quốc "anh em", "người bạn lớn", cậy tầu to súng lớn, người đông, tung hoành trên biển Hoàng Sa. Và gần đây "ông bạn lớn" công nhiên tuyên bố thành lập đơn vị hành chính, bao gồm đất đai của tổ tiên ta...Cũng từ bao nhiêu nước, kể cả bạn văn, xưa bên kia chíến tuyến, gửi cho tôi nhiều tài liệu, trong đó có cả tài liệu "máu của người Việt từng đổ ra thế nào" ( binh sĩ quân lực Việt Nam Cộng hòa) trên những hòn đảo này.

Tôi nay đã già rồi, đúng như cậu nick NViệtNam, trẻ người non dạ, nhận xét: răng rụng tóc bạc, da mồi...sức bắp sắp cùng, lực trong cũng đã cạn. Nên ko thể như xưa, thủa 16 tuổi bỏ bút cầm gươm, khi trái bom đầu tiên rơi xuống Hà Nội yêu dấu, thanh bình...Cũng ko thể sôi dòng máu nóng, trong huyết khí, làm điều gì khá hơn, là trừng mắt trong đêm tối bất lực của cá nhân tôi.

Nhưng may mà, thế hệ sau tôi, còn nhiều người, dầu đang an lạc vẫn muốn dấn thân ngay từ khi tầu ngoại bang bắn vào dân lành...Cũng may hơn là nhà văn Nguyễn Khắc Phục dầu hơn tuổi tôi gần một giáp, đã lên tiếng ngay ở Hà Nội, chắc ông viết không chỉ ủng hộ bước chân của các bạn trẻ làm cuộc biểu tình trước tòa đại sứ Trung Hoa.

Thời đại hôm nay chắc chả ai muốn lại lần nữa xủng xoảng súng gươm. Nhưng phải lên tiếng! Để cho toàn thế giới, những danh xưng công bằng, dân chủ và tiến bộ ủng hộ Việt Nam. KO thể để cho các thế lực chính trị quốc tế tự tiện chia nhau phân quyền trong bóng tối...

Nay giới thiệu với các bạn lá thư của ông công khai trên Diendan nhà văn trannhuong.com:

Thư ngỏ gửi các nhà văn Trung Quốc
Người viết: Nguyễn Khắc Phục
08/12/2007
Nguyễn Khắc Phục
THƯ NGỎ GỬI CÁC NHÀ VĂN TRUNG QUỐC
Hà Nội, ngày 8 tháng 12 năm 2007
Tôi là một công dân bình thường của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và làm nghề viết văn, gửi bức thư ngỏ này cho Quý Vị, những công dân của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa và xét trên phương diện nào đó, chúng ta là đồng nghiệp của nhau. Quý Vị yêu nước Trung Quốc cũng như tôi yêu nước Việt Nam, điều này thật hiển nhiên và không có gì phải bàn cãi. Chắc Quý Vị cũng chia sẻ với tôi nhận thức rất đơn giản nhưng có tính nguyên tắc rằng: Lòng yêu nước của bất kỳ công dân quốc gia nào cũng đáng được trân trọng khi chúng ta coi đất nước mình là một thành viên trong Đại Gia Đình Nhân Loại.
Và cùng là người cầm bút, hẳn Quý Vị cũng như tôi, đều hướng tới các giá trị nhân văn cao cả, đều mong muốn dùng tác phẩm của mình góp phần vào việc xây dựng một thế giới tốt đẹp, công bằng, văn minh và nhân dân tất cả các quốc gia đều được sống trong hòa bình, hạnh phúc, được tôn trọng và bình đẳng… Tôi cũng xin bày tỏ chân thành sự kính trọng của tôi đối với đất nước và nhân dân Trung Hoa, nơi đã có một nền văn hóa rực rỡ lâu đời, nơi sản sinh ra những nhà tư tưởng, văn hóa nhân văn vĩ đại. Mà Khổng Phu Tử là một trong những vị đại diện kiệt xuất, đáng kính trọng nhất của nền văn hóa ấy với tinh thần nhân đạo sâu sắc, lý tưởng cao cả về một “thế giới đại đồng” của Người cho đến nay vẫn còn nguyên sức mạnh và cảm hứng thúc giục nhân loại phấn đấu và vươn tới.
Hẳn Qúy Vị cũng như bất cứ nhà văn nào trên thế giới (trong đó có tôi) đều ghê sợ, căm ghét và sẵn sàng dùng ngòi bút của mình vạch mặt thói đạo đức giả, thủ đoạn đánh tráo sự thật và lịch sử bằng những lời lẽ hoa mỹ; đặc biệt là thói cậy mạnh hiếp yếu, trịch thượng và khinh miệt người khác, những kẻ tự cho mình cái quyền đứng trên đầu trên cổ thiên hạ, bất chấp đạo lý, công luận và công pháp quốc tế, bất chấp những hậu quả thảm khốc khôn lường mà sự lộng hành của họ có thể gây cho các dân tộc khác, thậm chí cho chính đồng bào của họ…
Vững tin vào những điều vừa trình bày, tôi viết bức thư ngỏ này gửi tới Quý Vị và hi vọng tìm được sự đồng cảm nào đó…
Thưa Quý Vị, là người cầm bút, ít nhiều chúng ta cũng phải tìm hiểu lịch sử của đất nước mình, tất nhiên cũng sẽ thấy ngay một sự thật: Trong quá trình hình thành và phát triển của mình, hầu hết lịch sử các quốc gia, dân tộc đều liên quan đến lịch sử của các quốc gia, dân tộc khác, theo các cách khác nhau và những kết quả tương ứng cũng khác nhau. Mà trong đó, mối quan hệ giữa đất nước của tôi và đất nước của Quý Vị đã trải qua hàng nghìn năm, đã trải qua đủ các cung bậc, tình huống, cảm xúc…, trong các hoàn cảnh lịch sử cụ thể, là một thí dụ khá điển hình. Và sau hết là một kết cục tất yếu của lịch sử: Tháng 8 năm 1945, nước tôi giành được độc lập và nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ra đời. Tương tự, tháng 10 năm 1949, nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ra đời. Và 2 năm sau, nước tôi và nước Quý Vị chính thức đặt quan hệ ngoại giao với nhau.
Kể từ đó, mối quan hệ Việt-Trung bước vào lịch sử nửa cuối thế kỉ 20 với những diễn biến mạnh mẽ và cũng đầy kịch tính. Tôi cũng như hàng triệu người Việt Nam bình thường không bao giờ quên những gì mà đất nước và nhân dân Trung Quốc đã làm, đã ủng hộ, giúp đỡ Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến giành độc lập-tự do và thống nhất đất nước.

Cũng chính vì thế, làm sao chúng tôi không đau lòng, ngỡ ngàng khi phải đối mặt với sự thật: Ngày 19-1-1974, hải quân Trung Quốc đã dùng nhiều chiến hạm và phi cơ cưỡng chiếm toàn bộ Hoàng Sa. Mà bằng chứng lịch sử đã khẳng định Hoàng Sa là của nước tôi. Trong trận chiến không cân sức này, 58 binh sĩ quân đội Sài Gòn đã ngã xuống.



Rồi ngày 17 tháng 2 năm 1979, quân đội Trung Quốc tràn qua biên giới, tàn phá các thị xã, làng mạc, nhà máy, xí nghiệp, gây nên bao thảm cảnh cho nhân dân chúng tôi trên toàn tuyến biên giới phía Bắc.



Chưa hết, tháng 4 năm 1988, Trung Quốc đã thông qua một nghị quyết thành lập tỉnh Hải Nam, trong đó bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Trước đó, ngày 14 tháng 3 năm 1988, hải quân Trung Quốc dùng vũ lực xâm chiếm các đảo ở Trường Sa. Họ đã bắn chìm ba tàu vận tải của hải quân Việt Nam. 74 chiến sĩ của chúng tôi đã hi sinh khi bảo vệ mảnh đất thiêng liêng của Tổ Quốc mình.



Điểm qua một vài sự kiện bi kịch như trên, hẳn Quý Vị và tôi có thể dễ hiểu hơn niềm hân hoan của nhân dân hai nước khi diễn ra việc bình thường hóa quan hệ Việt Nam-Trung Quốc năm 1994. Cho đến khi lãnh đạo hai nước cùng nhau đưa ra 16 chữ vàng và 4 tốt, nhân dân Việt Nam và Trung Quốc càng tin vào tương lai tươi đẹp của tình hữu nghị.



Trích Tuyên bố chung Việt Nam - Trung Quốc sau chuyến thăm Việt Nam của Tổng Bí thư Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa Hồ Cẩm Đào từ ngày 31/10 đến 2/11 năm 2005:“Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai là phương châm chỉ đạo phát triển quan hệ hai Đảng, hai nước trong thời kỳ mới. Mãi mãi là láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt là mục tiêu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước…”



Bởi nếu thực hiện nghiêm túc, đúng thực chất của “16 chữ vàng” và “4 tốt”, người ta sẽ thấy ở đấy sự hội tụ cả 5 đức lớn mà hàng nghìn năm trước Khổng Phu Tử đã nêu lên làm chuẩn mực hành động của đấng quân tử: Nhân – Lễ - Nghĩa – Trí – Tín! Nói nôm na, làm đúng theo phương châm này, nhân dân hai nước sẽ có cuộc sống thanh bình, hữu hảo (Nhân), cư xử với nhau một cách có văn hóa (Lễ), trân trọng, nâng niu những tình cảm sâu nặng gắn bó số phận hai đất nước ( Nghĩa), đó cũng là biểu hiện của sự thức thời (Trí), biết rõ trong thế giới hiện đại, người ta có thể làm gì và cái gì là không thể, cả nhận thức sâu sắc, cập nhật hóa khái niệm Trung-Thứ của Đức Khổng Tử ( Ta không muốn cái gì thì đừng làm cái ấy cho người khác), và cuối cùng, đó là sự thành tín, nhất quán giữa nói và làm (Tín)…



Tiếc thay, sự thật lại không diễn ra như vậy, mà cứ mỗi lần ở đâu đó người ta cao giọng nói về “16 chữ vàng” và “4 tốt” thì y như rằng, ngay sau đó, Trung Quốc lại có những hành động xâm phạm chủ quyền của Việt Nam một cách trịch thượng và đe dọa nguy hiểm an ninh, chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam.



Mà mới đây nhất, ngày 3 tháng 12 năm 2007, Việt Nam lên tiếng phản đối Quốc vụ viện Trung Quốc vừa phê chuẩn việc thành lập thành phố hành chính cấp huyện Tam Sa (thuộc tỉnh Hải Nam), trực tiếp quản lý ba quần đảo trên biển Đông, trong đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam...



Thưa Quý Vị nhà văn Trung Quốc, như trên tôi đã trình bầy, làm đúng và thành thực thì “16 chữ vàng” và “4 tốt” sẽ hội tụ cả 5 đức Nhân – Lễ - Nghĩa – Trí – Tín, còn làm ngược lại thì đương nhiên là hủy hoại cả 5 đức lớn ấy.



Chúng tôi biết rõ, nước chúng tôi bé, nhân dân chúng tôi còn nghèo, tàu chiến, máy bay của chúng tôi vừa ít hơn, vừa lạc hậu hơn hải quân, không quân của các cường quốc, nhưng điều ấy không ngăn cản chúng tôi đứng lên bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước mình. Hẳn Quý Vị chưa quên rằng trong lịch sử, không phải chỉ một lần, Việt Nam đã từng phải đương đầu với những kẻ xâm lược hùng mạnh hơn mình gấp bội. Và kết quả của những cuộc kháng chiến bảo vệ đất nước ấy của nhân dân Việt Nam hẳn Quý Vị cũng không phải không biết. Nhân dân Việt Nam chỉ mong muốn yên ổn làm ăn, hữu hảo với tất cả các nước, đặc biệt là với các nước láng giềng, trong đó có đất nước Trung Hoa. Nhưng nhân dân chúng tôi cũng sẵn sàng hi sinh tất cả, muôn người như một đoàn kết để chống lại bất cứ hành động ngang trái nào làm nhục chúng tôi và xâm phạm chủ quyền lãnh thổ, an ninh quốc gia của mình.



Thưa Quý Vị, vạn bất đắc dĩ chuyện xấu nhất xảy ra thì ai sẽ là người gánh chịu? Trước hết là phụ nữ, trẻ em, những người dân hiền lành, lương thiện của cả các bên. Là các nhà văn, hẳn Quý Vị sẽ hình dung ra bao tấn thảm kịch và cái giá xương máu phải trả cho bất kì tham vọng bất chính nào.



Nhân dân chúng tôi không muốn thế. Và nhân dân các nước khác cũng không muốn thế. Nhưng khi bị đẩy đến lựa chọn sinh tử, bất kì dân tộc nào, quốc gia nào biết tự trọng cũng phải chiến đấu bảo vệ danh dự và quyền lợi chính đáng của mình. Và nhất định nhân loại tiến bộ, lương tri loài người và đạo lý, công pháp quốc tế sẽ đứng bên dân tộc ấy, đất nước ấy.



Vài lời tâm huyết, thành thực giãi bầy với Quý Vị, tôi chỉ ao ước mong được Quý Vị lắng nghe, cùng ngẫm nghĩ và sẽ đưa ra hành động thích hợp, vì mục tiêu công chính và nhân đạo, trên cương vị của mình – những nhà văn chính trực và công tâm, yêu hòa bình, công lý, bênh vực lẽ phải.

Trân trọng cảm ơn Quý Vị!

Kính thư

Nguyễn Khắc Phục

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam



Địa chỉ: 2A ngõ Dã Tượng – Hà Nội. Di động 0904481335
Evil
Chúng ta có thể làm được gì?

Lòng đau nhưng tự hỏi mình... nhiều khi nghĩ thà rằng mình đừng biết...
NguoiVN
em nói thật là tự nhiên em thấy bác chân chất quá em chán, thà bác viết chơi em thấy thư thả hơn.
Hội nhà văn ở Vn nó bự chừng nào thì ở TQ cùng lắm là hơn tí thôi, sao lại có thể có người đơn giản thế đựơc, kô lý em vô tâm và ác tàn bạo vậy, thôi đi ngủ, tóm lại ai cũng sến. Sến kô giải quyết được gì cả, máu càng lạnh thì càng được chuyện.
NguoiVN
QUOTE(Evil @ Dec 8 2007, 07:09 AM)
Chúng ta có thể làm được gì?

Lòng đau nhưng tự hỏi mình... nhiều khi nghĩ thà rằng mình đừng biết...
*



Evil nhảm, biểu tình thì chỉ trây ra thêm te loe thôi, mấy đảng phái chống đối góp phần phun khói mù, không đâu vào đâu. Em kô có chống mấy đảng hải ngoại, vì cũng hiểu lý do, nhưng miệng ác mà nói thì người ngu thì kô đi được tới đâu, kô biết lượng sức, toàn làm chuyện bao đồng như mấy thằng hackers liên kết gì đấy. Evil chả có biết gì cả, biết quái nào được mà biết, chỉ thấy có cái lá ở ngọn cây.
NguoiVN
em suy nghĩ lại thấy bác tuongcuop rất chi là kô đơn giản, em nhận là em sai, bác đúng là già thật nhưng chưa bỏ đao, còn sức lắm. Xu thiệt là kô phải cùng cơ nhưng bác ý đúng là có đúng một phần.
summoner131
5 thế kỷ trước, nhà Hồ bị quân Minh tiêu diệt, bắt sạch thợ giỏi, nghệ nhân đem về Trung Quốc, chưa từng thấy trong lịch sử mà có một chính sách thâm độc như thế của kẻ xâm lược, dù cho 20 năm sau Lê Lợi giành lại được độc lập thì cội rễ văn hóa VN đã bị đánh cho một đòn không đứng dậy được. Sau thế kỷ 15, mỹ thuật, nghệ thuật nước ta (trừ văn học) tột dốc thê thảm , vì biết bao bậc thầy đã bị bắt sang TQ khiến nghề bị thất truyền, cộng với chiến loạn liên miên hơn 2 thế kỷ khiến cho ngày nay con cháu không còn giữ được di sản vật thể nào mà không thấy bóng dáng của TQ ở trong đó.

Chiến tranh Đông Dương 30 năm, hàng triệu người VN đã chết, trong đó có biết bao nhiêu người tài giỏi, đó cũng là một phần khiến cho sau chiến tranh 30 năm mà nước VN nhìn đâu cũng thấy bề bộn vì nhân tài hiếm quá. Chục năm lại đây mới có một đội ngũ du học sinh từ Âu Mỹ về, mới có chút hi vọng một lớp nhân tài mới , có tư duy hành động mới , nếu mà lại chiến tranh, lại chết nữa thì bao giờ mới lấy lại được con người. TQ không còn như năm 79 nữa, dân VN cũng đông nhưng vũ khí hiện đại sát thương càng ngày càng lớn . Nếu phải đánh nhau thì xương máu tính mạng chẳng tiếc chỉ tiếc chất xám chưa được dùng . Nếu mà như thế thì càng mắc mưu thâm TQ . Chẳng thà mất mấy quần đảo chiến lược, mất mấy mỏ dầu còn hơn , nước Singapore có mẩu đất tí tẹo mà mở mày mở mặt được cũng vì có con người chứ chẳng phải vì dầu mỏ.
NguoiVN
bác sụm yêu nứơc yêu, yêu nhân tài nhể, đánh đấm quái gì, nhân tài bi giờ có đánh là chúng trốn hết chứ sợ mất mát chất xám gì. Việtnam kô chừng đi kêu bác đài loan chuyên gia cưới vợ việt lên đảo khai thác tài nguyên chứ, đài loan với TQ cũng là một mà
summoner131
Chú ngườiVN nói thế là vì chú nhà giầu có điều kiện, lại đã đi tít bên Mẽo rồi, lo gì . Đề cập đến cái đám du học sinh là tôi muốn nói đến việc VN mới được tiếp cận trở lại với học thuật và khoa học hiện đại chưa lâu, chỉ là bước đầu để khôi phục lại nguồn tài nguyên chất xám có chất lượng cao. Đám mới đi về đó chưa đủ, dân trí VN vẫn còn thấp trong ít nhất 10 năm nữa , nhưng họ có tác động tích cực về lâu dài để đào tạo những thế hệ tiếp theo, điều kiện cần tất nhiên là hòa bình ổn định rồi. Trong trường hợp mà có chiến tranh, hiển nhiên sẽ có vô khối người đủ khôn ngoan để chạy ra nước ngoài (VD nguoiVN chẳng hạn), đủ khôn ngoan và cũng đủ cả tiền nữa. Nhưng không phải nhân tài nào cũng đủ tiền và phải kẹt lại trong cuộc chiến. Cả những người còn đang chìm lấp ở đâu đó mà tài năng còn chưa phát lộ ra nữa, đó có thể là những chú bé học giỏi sáng đi học chiều về chăn trâu (làm gì có điều kiện chạy ra nước ngoài), đây mới chính là cái đáng tiếc nhất. Ai chạy được thì tốt cho người đó, nguyên khí tổn thương vẫn là dân tộc VN mà thôi .

Cho nên các bác đừng hô hào tinh thần tự hào dân tộc vác súng bắn nhau .
NguoiVN
bác sụm khó hiểu đúng ý mình ghê, bác cứ toàn tưởng tượng. Thôi mà em quen rồi leuleu.gif
NguoiVN
khuya lắc khuya lơ rồi, bảo vệ nguyên khí thì phải đi ngủ đi chứ v.gif Làng thì lèo tèo có mấy mạng mà cũng đủ chuyện hết, giang hồ thu nhỏ chính là đây
Pages: [1], 2, 3, 4, [>], [>>]
Quán nước đầu làng Ven > Gặp Gỡ - Trao Đổi - Làm Quen > Thời Sự
Invision Power Board © 2001-2021 Invision Power Services, Inc.